"Đúng vậy, năm nay "Hiến pháp" vừa ban hành, cho phép chuyển nhượng quyền sử dụng đất theo quy định pháp luật. Thế nên, bà chủ Ninh à, nếu cô hứng thú thì ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ cơ hội này!"
Chuyện đó còn phải nói sao, cô chắc chắn sẽ không từ bỏ.
Chỉ là khoản tiền này...
"Xưởng trưởng Chu, hay là chúng ta nhân cơ hội này đẩy mạnh việc hợp tác tiếp theo đi. Ngoài bánh quy bơ ra, tôi còn có bánh quy trà xanh matcha, và một số loại bánh khác rất phù hợp để sản xuất tại xưởng. Ngài thấy sao?"
Ngay từ lúc nghe bà chủ Ninh mở lời, ánh mắt Chu Căn Sinh ngày càng sáng rực lên. Còn hỏi ông thấy sao ư?
Tất nhiên là lập tức, ngay và luôn đồng ý rồi!
Chu Căn Sinh vui sướng ra mặt: "Thế thì tốt quá! Bà chủ Ninh, trước đây tôi đã nói rồi, cánh cửa xưởng Cao Điểm luôn rộng mở chào đón cô. Bà chủ Ninh cứ đến bất cứ lúc nào!"
Ông như vừa được uống một viên t.h.u.ố.c định tâm hoàn. Thực ra ý định của ông rất đơn giản: trước tiên phải đứng vững trong làn sóng cải cách mở cửa. Hợp tác với bà chủ Ninh ít nhất đồng nghĩa với việc họ sẽ không bị thị trường đào thải trong thời gian ngắn, lại còn có thể thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ thêm thời gian và tích lũy nguồn vốn để phục vụ cho việc nghiên cứu và phát triển sản phẩm sau này.
Còn đối với Ninh Ngưng, hợp tác với xưởng Cao Điểm, cô chỉ cần cung cấp hỗ trợ kỹ thuật là có thể thu lợi nhuận dựa trên các kênh phân phối của xưởng.
Như vậy, nếu bánh quy bơ đã có một khởi đầu thuận lợi, chi bằng tung luôn một loạt sản phẩm, mở rộng độ nhận diện của Tiệm bánh Ninh Ký một cách nhanh ch.óng và toàn diện hơn.
Đồng thời, cô cũng có thể tích lũy tài sản một cách nhanh ch.óng trong thời gian ngắn.
Cớ sao lại không làm chứ!
Sau khi điều chỉnh lại kế hoạch, Chu Căn Sinh mượn một chiếc loa phóng thanh từ giám đốc Lâm. Hàng người trước mặt vẫn còn kéo dài dằng dặc, ông dứt khoát mượn một chiếc ghế, đứng lên trên và phát biểu với đám đông.
"Kính thưa bà con cô bác, anh chị em thân mến! Tôi là Chu Căn Sinh, xưởng trưởng xưởng bánh kẹo Cao Điểm. Xin mọi người bớt chút thời gian lắng nghe tôi nói đôi lời!
Hôm nay thời tiết khá oi bức, vậy mà mọi người vẫn phải xếp hàng dài thế này. Thay mặt xưởng Cao Điểm và bà chủ Ninh, tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người. Nhưng tôi cũng xin lưu ý, mọi người hãy chú ý đến sức khỏe của mình. Nếu thấy trong người không khỏe, hãy lập tức tìm bóng râm để nghỉ ngơi.
Chúng tôi cũng đã liên hệ với Bệnh viện huyện nhờ hỗ trợ. Họ sẽ sớm cử một đội ngũ y tế đến đây để túc trực, đảm bảo sức khỏe cho mọi người.
Bên cạnh đó, giám đốc Lâm của Hợp tác xã Mua bán cũng đã chu đáo chuẩn bị nước trà giải nhiệt. Mọi người ai có nhu cầu cứ thoải mái lấy uống. Trời nắng nóng, uống nhiều nước sẽ giúp tránh bị cảm nắng.
Ngoài ra, sau khi bàn bạc với bà chủ Ninh, chúng tôi quyết định chiều nay Cửa hàng Bách hóa cũng sẽ bắt đầu mở bán bánh quy bơ. Những ai ở gần Cửa hàng Bách hóa hoặc đang đứng xếp hàng ở cuối có thể về nhà ăn trưa trước, chiều qua đó mua sau.
Và một tin vui nữa là, ngày mốt Tiệm bánh Ninh Ký sẽ chính thức mở cửa trở lại. Lúc đó, mọi người cũng có thể mua bánh quy bơ tại Tiệm bánh Ninh Ký. Thế nên, nếu không quá gấp gáp, mọi người có thể chờ thêm một chút.
Cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành một lần nữa vì sự ủng hộ của mọi người dành cho bánh quy bơ! Cảm ơn mọi người!"
Sợ âm thanh quá nhỏ, loa phóng thanh không truyền đi xa được, Chu Căn Sinh đã gân cổ lên mà hét. Nói xong câu cuối, cổ họng ông cũng bắt đầu khô rát.
Thư ký Trịnh nhanh ch.óng đưa một ca trà nước tới, nhưng lúc này có người đặt câu hỏi, Chu Căn Sinh đành gác lại việc uống nước.
"Xưởng trưởng Chu, buổi chiều Cửa hàng Bách hóa mấy giờ bắt đầu bán vậy?"
"Cái này tôi cũng không nắm rõ lắm. Nhưng để tránh đến muộn lại phải xếp hàng dài, mọi người cố gắng đến sớm một chút."
Nhìn thấy có người trong hàng đã bắt đầu rời đi, Chu Căn Sinh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Đông người thế này, lỡ có ai gặp vấn đề về sức khỏe thì phiền phức lắm.
"Xưởng trưởng Chu, ông vừa nói ngày mốt Tiệm bánh Ninh Ký sẽ mở cửa lại à? Có thật không vậy? Bà chủ Ninh có làm bánh không!"
Câu hỏi này dường như nói lên tiếng lòng của rất nhiều người, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Chu Căn Sinh.
Chu Căn Sinh liếc nhìn Ninh Ngưng đang đứng cạnh, cười cầm micro nói: "Vấn đề này để bà chủ Ninh đích thân trả lời mọi người sẽ tốt hơn."
Nói rồi, ông bước xuống ghế và đưa loa phóng thanh cho Ninh Ngưng.
Ninh Ngưng cũng không từ chối, nhận lấy loa và bước lên ghế. Triệu Tiểu Vũ sợ cô ngã, vội vàng đứng sát bên cạnh để đỡ.