Ninh Ngưng say sưa lướt xem các mặt hàng, nhìn mãi mà không thấy chán.

Mãi một lúc sau, cô mới dứt khoát đóng không gian lại. Cô đi ra gian ngoài, bê hộp đựng tiền đến. Đếm tiền là một cách để an ủi bản thân. Tuy trong không gian cô là kẻ nghèo rớt mồng tơi, nhưng ở ngoài đời thực thì không.

Hôm nay không có chương trình khuyến mãi mua ba tặng nửa cân. Khách hàng đa phần mua từ hai cân trở lên, cũng có người mua một cân hay nửa cân, Ninh Ngưng đều vui vẻ bán hết.

Khi tờ 1 đồng cuối cùng được đếm xong, Ninh Ngưng theo thói quen cầm b.út ghi chép vào sổ sách. Viết xong con số 285 lên giấy, cô chợt nhận ra, chỉ riêng doanh thu bán hàng trong ngày hôm nay đã bằng với số tiền cô được chia tài sản sau khi ly hôn.

Nhìn lại những con số ghi trong sổ: ngày hôm qua 247,5 đồng; ngày đầu tiên 115 đồng, trong lòng cô vui sướng khôn tả. Cứ theo đà này, chẳng mấy chốc cô sẽ mua được căn nhà của riêng mình!

Tuy nhiên, tất cả thành quả này đều nhờ vào việc cô sở hữu bàn tay vàng "không gian". Làm điểm tâm là công việc tốn kém nhất, một chiếc bánh nhỏ xíu cũng ngốn rất nhiều nguyên vật liệu. Nếu không có không gian hỗ trợ, cô chắc chắn không thể kiếm được nhiều tiền như thế này.

Ninh Ngưng cất gọn gàng tiền đi. Cô định ra ngân hàng mở một cuốn sổ tiết kiệm để gửi tiền vào. Hơn nữa, nếu muốn tuyển thêm người làm, cô không thể để phòng chứa đồ trống không được. Nhưng nếu không thuê người, một mình cô sẽ bị vắt kiệt sức mất.

Củi khô sau sân cũng sắp hết, bồn hoa trên thềm phía trước vẫn chưa trồng gì. Ninh Ngưng xé một tờ giấy từ cuốn sổ ghi chép, liệt kê những món đồ cần mua. Cuối cùng, cô khoác chiếc túi vải màu xanh quân đội mới mua lên vai rồi đi ra ngoài.

Cô lại ghé vào Cửa hàng ăn uống quốc doanh quen thuộc để giải quyết bữa trưa. Mặc dù đã qua giờ cơm trưa khá lâu, nhưng trong quán vẫn còn vài bàn khách. Ninh Ngưng tìm một bàn trống ngồi xuống, gọi một phần thịt kho tàu và cơm trắng.

Lâu rồi chưa được ăn thịt kho tàu, bỗng nhiên thấy thèm quá.

Trong lúc chờ món ăn được mang ra, Ninh Ngưng tình cờ nghe được hai người bàn bên cạnh đang xì xào bàn tán về chuyện nhà máy phân bón, rồi "kẻ không bằng cầm thú", "đáng thương" này nọ.

"Ông chưa biết chuyện đó à? Cô vợ sau khi ly hôn, ôm tiền chia chác được đi mở một tiệm bánh gần bệnh viện Huyện. Nghe nói làm ăn được lắm. Cũng coi như ông trời có mắt. Còn cái gã chồng tệ bạc kia thì bị rớt chức. Có những chuyện không tin không được đâu, con người sống đừng nên làm chuyện thất đức, ông trời có mắt đấy!"

"Thật thế à?! Lại còn mở cả tiệm bánh nữa cơ á? Nể thật!"

"Giờ thì thối hoắc như cái tên của hắn rồi. Ông còn chưa biết tên hắn à? Hắn họ Sử! Bố mẹ cũng chẳng biết đặt tên kiểu gì mà lại tên là Sử Nhậm. Lần đầu nghe thấy tôi còn tưởng là phân người hay người c.h.ế.t nữa chứ. Tên gì mà xui xẻo thế không biết!"

"Thôi đừng nói nữa, đang ăn cơm mà nghe cái tên đó tôi cũng thấy lợm giọng."

...

Thôi được rồi, thật không ngờ đi ăn trưa cũng nghe được tin đồn thất thiệt về bản thân. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, hôm qua có bao nhiêu người đứng xem náo nhiệt, một đồn mười, mười đồn trăm là chuyện bình thường.

Chắc Sử Nhậm cũng không lường trước được tin tức lại lan truyền nhanh đến vậy. Tuy nhiên, cô chỉ muốn thốt lên một câu: Đáng đời!

Chẳng phải quả báo nhãn tiền đã đến rồi sao!

Rất nhanh, đĩa thịt kho tàu của Ninh Ngưng đã được dọn lên. Một bát tô đầy ụ, từng miếng thịt thấm đẫm nước sốt màu đỏ sậm cực kỳ bắt mắt. Mép bát còn khẽ rung rinh theo cử động của cô phục vụ, nhìn là biết miếng thịt dai giòn sần sật.

"Thịt kho tàu, cơm trắng, đủ rồi nhé!" Cô phục vụ đặt món ăn xuống, vừa định rời đi thì ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Cô ấy ghé sát mũi vào người Ninh Ngưng hít hà.

"Chị làm ở xưởng bánh kẹo à?"

Ninh Ngưng vừa rút đôi đũa ra, dùng giấy ăn lau sạch, nghe vậy ngẩng lên nhìn cô phục vụ. Định trả lời là không phải, nhưng sợ cô ấy cứ hỏi mãi, nên vội vàng gật đầu xác nhận.

"Thảo nào, trên người chị cứ thoang thoảng mùi bánh, thích thật. Chẳng bù cho em, toàn mùi dầu mỡ!"

Nói xong, cô phục vụ bưng khay bước đi.

Ninh Ngưng nghe vậy liền đưa tay áo lên ngửi thử, có mùi gì đâu nhỉ?

Hay là do cô ngửi quen rồi nên không nhận ra?

Cô gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng. Mùi tương thơm nức, thịt dai giòn sần sật. Phải công nhận, thịt lợn thời này ăn ngon tuyệt.

Trước kia cô cũng rất thích ăn món thịt kho tàu này. Mỗi lần về nhà họ Ninh, dì giúp việc đều nấu món này cho cô ăn.

Cô bê bát thịt kho tàu lên, rưới một chút nước sốt vào bát cơm trắng, dùng đũa trộn đều. Sau đó, Ninh Ngưng bưng bát lên, và một miếng cơm thật to vào miệng.

Chương 54 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia