Khi nhai, vị béo ngậy của mỡ quyện cùng cơm trắng khiến Ninh Ngưng vô cùng thỏa mãn. Nuốt trôi miếng cơm, dư vị đậm đà của thịt vẫn còn đọng lại trong miệng, khiến cô nhịn không được và thêm một miếng nữa.

Mặc kệ hỗn hợp đường, mỡ, tinh bột thì sao chứ? Ăn nhiều bị béo thì sao nào?

Miễn sao ăn ngon là được! Miễn sao thấy vui vẻ là được!

Trời mùa đông lạnh giá, bụng không có chút đồ mỡ màng làm sao mà chịu được!

Ninh Ngưng tự nhủ để yên tâm ăn uống. Cô tiếp tục một miếng thịt, một miếng cơm, ăn ngon lành không biết chán.

Ăn xong, trong bát vẫn còn thừa một nửa đĩa thịt kho tàu. Ninh Ngưng lấy hộp đựng cơm từ trong túi xách ra, cẩn thận cho phần thịt còn lại vào để mang về.

Ngay sau đó, Ninh Ngưng bắt đầu đi mua sắm. Cô đi thẳng đến cái sân nhỏ chuyên bán củi khô lần trước để mua thêm củi. 100 cân giá 4 đồng. Ninh Ngưng chi 20 đồng đặt mua luôn 500 cân.

Hẹn họ tối mang đến Tiệm bánh Ninh Ký xong, cô cầm biên lai và rời đi.

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ còn nhiều. Cô lại ghé qua chỗ thợ rèn đặt làm hai chiếc chảo gang đáy phẳng đường kính 68 centimet (gọi là chảo gang lớn số 7), sau này dùng để chiên rán đồ ăn.

"Chảo số 4 giá 2 đồng, chảo lớn số 7 giá gấp đôi." Bác thợ rèn ngậm điếu t.h.u.ố.c hút dở đáp.

Ninh Ngưng trả 8 đồng.

"Một tuần sau cầm phiếu này đến lấy đồ." Người thu tiền đưa cho cô một tờ phiếu nhận hàng.

Ninh Ngưng cảm ơn rồi cẩn thận cất tờ phiếu vào túi vải.

Cô tiếp tục ghé trạm lương thực mua một ít ngũ cốc thô như đậu xanh, đậu đỏ, rồi mua thêm 5 bao bột mì thượng hạng (mỗi bao 25kg). Sau đó, cô thuê một chiếc xe ba gác chở hàng về.

"Bà chủ Ninh đi nhập hàng về đấy à?" Vài người hàng xóm thấy Ninh Ngưng đi theo xe ba gác, tay giữ đồ đạc trên xe thì lên tiếng chào.

Trên xe, ngoài mấy bao bột mì ra, còn lại đều được đựng trong bao tải nên không rõ bên trong là gì.

Ninh Ngưng cười đáp lại: "Vâng, tôi đi nhập hàng. Nguyên liệu mua từ trước lúc khai trương dùng sắp hết rồi!"

"Thế là chứng tỏ tiệm chị làm ăn phát đạt đấy! Bán hết nhanh còn hơn là ế ẩm, chứ ế ẩm thì đau đầu lắm!"

Trong lúc trò chuyện, chiếc xe ba gác cũng dừng lại trước cửa Tiệm bánh Ninh Ký. Bác lái xe bắt đầu dỡ hàng.

Mọi người thấy cô mua nhiều đồ như vậy, vội vàng xúm lại hỏi xem cô có cần giúp một tay không. Ninh Ngưng cảm ơn ý tốt của họ: "Dạ thôi không sao ạ, cháu tự chuyển dần cũng được, kẻo làm bẩn quần áo của các bác."

Quả nhiên, nghe Ninh Ngưng nói vậy, mọi người cũng không khăng khăng đòi giúp nữa. Rốt cuộc thì thời buổi này, máy giặt làm gì có. Mùa đông lạnh giá, mọi người rất lười giặt giũ. Thường thì họ chỉ đeo thêm cổ áo giả và tay áo giả đan bằng len để vừa giữ ấm, vừa đẹp lại không làm bẩn quần áo.

Ninh Ngưng mở cổng lớn, nhờ bác lái xe phụ khuân đồ vào trong.

"Bác cứ để ở cửa là được rồi ạ!"

Bao bột mì cuối cùng được chuyển vào xong, Ninh Ngưng trả bác lái xe một đồng tiền cước vận chuyển và tiền công khuân vác.

"Cháu cảm ơn bác, bác vất vả rồi!"

"Cô khách sáo quá!" Bác lái xe nhận tiền, bước ra khỏi cửa là đạp xe đi luôn.

Ninh Ngưng thử cất hết những món đồ này vào kho hàng trong không gian. Ban đầu cô nghĩ đồ không phải do không gian sản xuất thì không cất vào được, nhưng không ngờ lại thành công.

Cô lập tức mở kho hàng trong không gian ra xem. Quả nhiên, những món đồ đó được xếp gọn vào một ô trống. Tuy nhiên, ô này hơi khác biệt so với các ô còn lại, nó có màu xám thay vì màu gỗ tự nhiên.

Vốn dĩ cô cũng không định cất chúng trong không gian mãi. Ninh Ngưng rửa tay sạch sẽ, rồi lấy những chiếc lọ thủy tinh mua từ trước ra. Cô lần lượt đổ đậu đỏ, đậu xanh, hạt kê, lạc... vừa mua chiều nay vào từng lọ.

Sau đó, cô cắt những tờ giấy kraft nhỏ, dùng b.út lông viết tên từng loại hạt lên đó. Bôi chút nước để dán nhãn lên lọ thủy tinh, rồi dùng dây thừng quấn vài vòng quanh miệng lọ để trang trí.

Hoàn tất xong xuôi, Ninh Ngưng xếp từng lọ thủy tinh lên chiếc kệ gỗ kê sát tường. Lúc đóng chiếc kệ này là để trưng bày những món đồ này, một mặt để trang trí, mặt khác là để khách hàng tin tưởng rằng nguyên liệu tiệm dùng rất đảm bảo và tốt cho sức khỏe.

Cô còn lấy thêm một ít hạt lúa mì, hạt ngô và táo đỏ trong không gian ra. Chẳng biết có phải do tâm lý hay không, nhưng mỗi khi xếp chúng cạnh nhau, ánh mắt Ninh Ngưng luôn bị ba loại này thu hút.

Tầng đầu tiên đã xếp kín. Những tầng còn lại Ninh Ngưng không vội, từ từ sẽ xếp kín sau.

Bên ngoài phòng khách vẫn còn một căn phòng nhỏ bị bỏ trống, cô chưa biết nên dùng làm gì. Trước đây bà Giang dùng phòng này để chứa gạo, mì, rau củ và thịt khô. Bên trong còn sót lại vài cái vại lớn nặng trịch nên bà vẫn để lại đó. Ninh Ngưng cũng lười thay đổi. Cô vào dọn dẹp sạch sẽ, rồi chuyển bột mì và những nguyên liệu chưa dùng hết vào trong, sau đó khóa cửa lại.

Chương 55 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia