Nơi này từ nay sẽ là kho hàng nhỏ của cô!
Xong xuôi mọi việc, Ninh Ngưng mới nhìn ra ngoài trời đã sập tối. Cô xoa xoa cái bụng đói meo. Phải làm một bữa ngon tự thưởng cho mình mới được!
Thịt kho tàu từ bữa trưa vẫn còn. Ninh Ngưng rán xong một quả trứng, đổ luôn phần thịt kho tàu vào chảo hâm nóng lại. Khi thịt đã nóng, cô không kìm được mà nếm thử một miếng. Thật tuyệt, hương vị thịt vẫn không hề giảm sút.
Tiếp đến là tiết mục chính cho bữa tối hôm nay! Lúc ở trạm lương thực, cô phát hiện ra có bán cả mì tôm, một gói giá 3 hào 5. Sao có thể bỏ qua được chứ? Tất nhiên là cô đã mua ngay chục gói về dự trữ.
Ninh Ngưng nóng lòng đổ nước sôi vào nồi. Trong lúc chờ nước sôi, cô bóc gói mì ra. Bên trong chỉ có một gói gia vị dạng bột, hơi giống kiểu mì trứng thời hiện đại.
Mì chín, Ninh Ngưng mãn nguyện ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trong bếp bắt đầu thưởng thức. Ăn vài miếng thịt kho tàu thơm lừng, rồi húp một ngụm nước mì. Nước dùng thanh mát vừa vặn giúp giải ngấy. Ninh Ngưng gắp thêm một đũa mì tôm. Sợi mì thời này vẫn chưa đủ độ dai, dễ bị đứt, nhưng được ăn mì tôm là cô đã vô cùng mãn nguyện rồi!
Bụng đã hơi no, Ninh Ngưng giảm tốc độ ăn lại, mở không gian ra kiểm tra. Chiều nay bận quá nên chưa kịp ngó ngàng gì đến hai chú bò sữa của mình!
Đồng hồ trên đầu bò sữa vẫn hiển thị đếm ngược 2 tiếng nữa. Thế này không đúng rồi, chẳng phải 4 tiếng là bò vắt sữa được rồi sao?
Cô vội vàng bấm vào nhà kho. Lần này, cô đã phát hiện ra lượng sữa bò vừa nãy mình bỏ sót! Chúng được chứa trong một thùng gỗ có ghi "10L", bên dưới hiển thị số 2. Xem ra mỗi lần vắt, một con bò cho được 10 lít sữa.
Ninh Ngưng lại vào xưởng chế biến, thả sữa bò vào ô trống. Lập tức các tùy chọn hiện ra: sữa tươi, dầu bơ, bơ tươi, sữa chua, sữa bột...
Cô chọn làm 100g sữa tươi trước, đồng hồ báo đếm ngược 1 phút. Ninh Ngưng nhanh nhẹn đi lấy cái cốc. Khi sữa bò được rót ra cốc, cô bưng lên, dùng tay phẩy nhẹ hương thơm ở miệng cốc. Một mùi sữa thơm dịu nhẹ thoang thoảng hương cỏ xanh xộc vào mũi. Mùi hương rất nhẹ nhàng, nhưng ngay khoảnh khắc ngửi thấy, Ninh Ngưng có cảm giác như một thảo nguyên bao la bát ngát đang hiện ra trước mắt.
Cô uống thử một ngụm. Hương vị rất thanh mát, ngọt thanh dịu nhẹ, lại không hề có mùi hôi cỏ. Ninh Ngưng khẳng định ly sữa này ngon hơn tất cả các loại sữa cô từng uống ở thời hiện đại.
Phần sữa còn lại, Ninh Ngưng chia ra làm thành dầu bơ và bơ tươi. Hai nguyên liệu này sau này chắc chắn sẽ cần dùng đến.
——
Tối đó, Mã Vệ Quốc vì phải trực ban nên mãi đến gần 12 giờ mới về nhà. Tưởng mọi người đã ngủ say, ai ngờ vừa đẩy cửa phòng ngủ, đèn đầu giường lập tức được bật sáng.
"Sao em còn chưa ngủ?" Mã Vệ Quốc ngạc nhiên. Anh đặt cặp tài liệu xuống ghế và bắt đầu cởi giày.
Lý Kim Quế chống tay ngồi dậy, kéo chăn đắp ngang người: "Đợi anh về đấy. Đói bụng chưa?"
Mã Vệ Quốc lắc đầu theo thói quen: "Anh ăn tối ở xưởng rồi, không đói đâu. Em mau ngủ đi, anh đi tắm cái đã."
Anh cảm thấy vô cùng ấm áp. Hóa ra vợ thức khuya đợi mình vì sợ mình đói bụng.
Lý Kim Quế vội nói nhỏ gọi anh lại: "Đừng tắm vội! Lại đây đã, em cho anh xem cái này hay lắm!"
Thấy vợ tủm tỉm cười vẻ bí ẩn, Mã Vệ Quốc gãi đầu do dự: "Chẳng phải em vẫn bảo không tắm rửa sạch sẽ thì không được 'chuyện ấy' sao? Nay đổi ý rồi à?"
Thảo nào mãi không chịu ngủ cứ đợi mình về, hóa ra là có mưu đồ.
Lý Kim Quế không nhịn được lườm anh một cái: "Cái gì chứ, anh nghĩ đi đâu thế. Em có cái này cho anh xem thật mà, mau lại đây!"
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của vợ, Mã Vệ Quốc mới nhận ra mình đã hiểu nhầm, hắng giọng xua đi sự bối rối, bước về phía giường: "Thứ gì mà bắt em thức khuya chờ anh về thế?"
Lý Kim Quế hất cằm về phía chiếc đĩa trên bàn: "Ngửi thấy mùi thơm không? Anh mở ra xem đi."
"Em không nói anh còn tưởng mũi mình bị sao ấy. Vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi gì thoang thoảng. Em lại bôi kem dưỡng gì à?"
Mã Vệ Quốc ngồi xuống mép giường, đưa tay mở chiếc nắp đậy trên đĩa. Bên dưới là một chiếc bánh xốp trứng gà và một miếng bánh táo.
"Ý gì đây? Để phần anh à? Em thừa biết anh không ăn mấy thứ đồ ngọt nhạt này mà?"
"Cái này khác biệt lắm, anh cứ nếm thử đi!"
Mã Vệ Quốc không tin, toan đậy nắp lại: "Có gì mà khác, lại ngọt đến khé cả cổ chứ gì."
Lý Kim Quế kéo tay áo anh lại: "Đây là bánh mua ở Tiệm bánh Ninh Ký đấy!"
"Tiệm của người phụ nữ mà thằng Sử Nhậm ly hôn á?"
Lý Kim Quế gật đầu: "Anh mau nếm thử đi. Em xếp hàng mãi mới mua được đấy. Ngon thật sự, mẹ cũng khen ngon."
Mã Vệ Quốc đặt chiếc nắp sang một bên, nâng chiếc đĩa lên ngắm nghía cẩn thận vài giây: "Trông cũng ra hình ra dáng đấy, chẳng kém cạnh gì bánh sản xuất từ xưởng làm bánh kẹo đâu."