Từ Úy Lâm vẫn không yên tâm. Anh ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ, từ góc này có thể nhìn bao quát con đường bên ngoài bệnh viện, xe cộ người qua lại nườm nượp.

"Bác sĩ Từ?"

Từ Úy Lâm quay đầu lại: "Cô có thể ngồi lại bệnh viện đợi t.h.u.ố.c nguội bớt rồi hẵng về."

Thì ra anh lo t.h.u.ố.c nóng quá, đi đường không an toàn. Ninh Ngưng mỉm cười gật đầu: "Vâng, thế để tôi đợi một lát rồi về."

Bắt gặp ánh mắt hoa đào ánh lên nét cười rạng rỡ của cô, Từ Úy Lâm vội quay đi chỗ khác: "Đi thôi."

Khu vực chờ khám vẫn còn chỗ trống. Ninh Ngưng vội nói với Từ Úy Lâm: "Bác sĩ Từ, tôi ngồi đằng kia là được rồi. Anh đưa t.h.u.ố.c cho tôi đi!"

Từ Úy Lâm liếc nhìn chỗ cô chỉ, chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng tới đó và đặt ca t.h.u.ố.c xuống.

"Chỗ t.h.u.ố.c này để uống tối nay. Tối nhớ ăn đồ thanh đạm, tránh cay nóng, chỉ ăn no bảy phần. Trước khi đi ngủ nhớ ngâm chân để xua hàn khí ra ngoài. Với lại..."

Ninh Ngưng nghe đến đoạn "với lại", đợi mãi mà không thấy anh nói tiếp.

"Với lại sao nữa ạ?"

Từ Úy Lâm đút hai tay vào túi áo blouse, bất lực nhìn cô: "Bận rộn đến đâu cũng phải ăn uống đàng hoàng. Tỳ vị của cô cần được bồi bổ đấy."

Nghe vậy, hai mắt Ninh Ngưng mở to. Đúng là từ hồi mở tiệm đến nay, cô ăn uống có phần chắp vá. Nhất là bữa sáng toàn ăn qua quýt cho xong. Trưa thì ăn cơm hộp ngoài Cửa hàng Bách hóa Quốc doanh. Chỉ có bữa tối là tự nấu được vài món đàng hoàng.

Nhìn biểu cảm của cô, Từ Úy Lâm khẽ gật đầu, rồi quay người định rời đi.

"Bác sĩ Từ!"

Ninh Ngưng vội vàng lấy từ trong túi xách ra chiếc hộp nhôm đưa cho anh: "Hôm qua nếu không nhờ anh cứu, chắc chắn trán tôi đã bị u một cục rồi. Hôm nay anh lại khám bệnh cho tôi. Lý ra tôi phải cảm ơn anh đàng hoàng. Đây là bánh nếp đậu đỏ tôi vừa mới làm, vẫn còn nóng hổi. Xin tặng anh, coi như chút quà mọn cảm ơn."

Ở quầy y tá gần đó, Chu Hồng Diễm nháy mắt ra hiệu cho Lưu Băng nhìn về phía hai người họ: "Lại có người tặng quà cho bác sĩ Từ kìa. Cược không? Tôi cá là bác sĩ Từ sẽ không nhận đâu."

Lưu Băng ngoái đầu nhìn. Cô gái kia chẳng phải là người mà bác sĩ Từ vừa đích thân dẫn đi lấy t.h.u.ố.c sao?

"Có cược không nào?"

Lưu Băng lắc đầu: "Không cược, lần này tôi không dám chắc."

"Nhìn kìa nhìn kìa, cô ấy mở hộp ra rồi!"

Lưu Băng lập tức dán mắt vào đó. Cô không nghe rõ bác sĩ Từ nói gì, nhưng rõ ràng anh vừa lắc đầu.

"Vậy là từ chối rồi còn gì!"

Lưu Băng bỗng thấy những suy nghĩ trước đó của mình có vẻ hơi đa tâm. Chẳng phải bác sĩ Từ luôn rất tận tụy và kiên nhẫn với bệnh nhân sao? Biết đâu lần này anh cũng chỉ muốn giúp đỡ bệnh nhân trong khả năng của mình thôi.

Nhưng mà, đôi mắt của cô gái kia thực sự rất đẹp. Nhất là lúc cười, đôi mắt ấy toát lên vẻ lanh lợi, đáng yêu. Phen này chắc là cô ấy thất vọng lắm đây.

Từ Úy Lâm để ý thấy sau khi anh từ chối, cô gái thoáng sững người, nhưng ngay sau đó lại gượng gạo nở một nụ cười, có vẻ hơi bối rối. Nụ cười gượng gạo này chẳng hợp với cô chút nào.

Anh khẽ nhíu mày, giải thích: "Cô đã trả tiền khám bệnh và tiền t.h.u.ố.c rồi. Việc khám chữa bệnh cho cô là trách nhiệm của tôi, tôi không thể nhận quà cảm ơn được. Còn chuyện hôm qua, chỉ là việc cỏn con thôi, ai ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm vậy. Cô đừng bận tâm làm gì."

Ninh Ngưng ậm ừ, cúi đầu đóng nắp hộp lại: "Vâng, tôi hiểu rồi!"

Hiểu cái gì cơ?

Khi Ninh Ngưng ngẩng lên, nét mặt cô đã trở lại bình thường. Từ Úy Lâm không nhịn được bồi thêm một câu: "Tôi rất thích bánh xốp trứng gà và bánh xốp bơ sữa cô làm. Còn món bánh nếp đậu đỏ này, nhìn ngon mắt lắm. Tôi rất mong được nhìn thấy nó bày bán trong tiệm."

Nói xong, anh mỉm cười với cô, rồi xoay người bước đi.

Đầu óc Ninh Ngưng tràn ngập dấu chấm hỏi to đùng: Anh ấy từng ăn bánh xốp trứng gà và bánh xốp bơ sữa của cô rồi á?

Còn nữa, anh ấy vừa cười với cô phải không!

Từ lúc bước chân vào bệnh viện hôm nay, đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười.

Chút hụt hẫng vì bị từ chối nhận quà lúc nãy tan biến sạch sành sanh. Nhưng ngẫm lại cô cũng hiểu, với tính cách của anh, chắc chắn ai tặng quà anh cũng sẽ từ chối thôi, chứ không riêng gì cô.

Nghĩ vậy, Ninh Ngưng thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô ngồi xuống, mở nắp ca tráng men ra xem thử. Lượng t.h.u.ố.c bên trong chỉ vơi đi một nửa. Chắc cô đi chậm rãi thì không sao đâu.

Nghĩ là làm, cô bưng ca t.h.u.ố.c đứng dậy rời khỏi bệnh viện.

Chu Hồng Diễm khó hiểu lẩm bẩm: "Cô ta có vẻ vui mừng nhỉ?"

Lưu Băng nhún vai, tỏ ý cô cũng không hiểu nổi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, việc bệnh viện vắng bóng thêm một bệnh nhân nữ cũng là chuyện đáng mừng!

~

Về đến nhà, Ninh Ngưng mang hộp bánh nếp đậu đỏ vẫn còn ấm nóng tặng cho cô Vương hàng xóm. Loại bánh này làm bằng bột gạo nếp, không có chất bảo quản, nên phải ăn lúc còn nóng, để lâu vỏ bánh sẽ bị cứng, không còn ngon nữa.

Chương 81 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia