Mộc Lan nhắm mắt, cố gắng giữ hơi thở ổn định để không lộ ra sự hoảng loạn. Khi mở mắt ra, nàng chỉ thấy hang động hoang vắng và gương mặt lạnh lùng, sắc sảo của Lý Thế Vũ.

"Sao không trả lời?" Hắn siết nhẹ cằm nàng, sự dịu dàng trong mắt pha lẫn nét dò xét.

Mộc Lan im lặng. Làm sao nàng có thể giải thích những điều ngay cả bản thân nàng cũng thấy mơ hồ? Nàng không biết người phụ nữ tên Hứa Trân Trân kia là ai, cũng không hiểu tại sao mình lại khao khát được chạm vào người ấy đến vậy.

Nàng chỉ biết, mọi chuyện nàng đang làm—từ việc giả danh vũ công, thâm nhập vào phòng khám, đến việc giả điên trước mặt Lý Thế Nguyên—đều là một phần của chuỗi định mệnh mà nàng vẫn chưa thể gọi tên.

Đối diện với ánh mắt sắc như d.a.o của Lý Thế Vũ, nàng chọn cách im lặng, đôi hàng mi dài khẽ run rẩy. Nàng không thể nói, vì chính nàng cũng đang sợ hãi những mảnh vỡ ký ức đang dần trỗi dậy ấy.

Trong hang động lạnh lẽo, bầu không khí giữa hai người họ căng thẳng đến mức tưởng chừng như có thể nghe thấy cả tiếng lửa reo. Mộc Lan, dù đang trong tình trạng kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần, vẫn không hề nao núng. Nàng biết rõ sự nguy hiểm mà Lý Thế Vũ đang đối mặt. Việc hắn bỏ lại hoàng cung, bỏ lại những kế hoạch được gây dựng bao năm qua để ở đây, bên cạnh một kẻ đang bị truy nã gắt gao như nàng, chẳng khác nào tự sát chính trị.

"Đệ Tứ hoàng t.ử không định về sao?" Nàng cố tình chuyển chủ đề, giọng nói mang theo chút mỉa mai nhưng không che giấu được sự quan tâm thầm kín. "Nếu không về, chẳng lẽ định để ta c.h.ế.t đói ở đây à?"

Lý Thế Vũ không đáp ngay. Hắn đưa những đầu ngón tay chai sần, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt Mộc Lan. Hành động ấy dịu dàng đến mức khiến nàng giật mình. Nàng vốn là người luôn cảnh giác, nhưng trước sự ôn nhu không chút toan tính này của hắn, lớp vỏ bọc lạnh lùng của nàng dường như cũng có chút d.a.o động.

"Nàng đang ra lệnh cho ta đấy à?" Hắn hỏi, ánh mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can nàng.

Mộc Lan cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn chân bị thương, đáp gọn lỏn: "Ừm."

Nàng không muốn cảm động, không muốn hiểu những lý do đằng sau sự điên rồ của hắn. Nàng là con chuột bị dồn vào đường cùng, là kẻ mang theo bao nhiêu tai họa đến cho những người xung quanh. Lý Thế Vũ, với bao nhiêu năm xây dựng vị thế, giờ đây lại chọn cách đi ngược lại với tất cả, trở thành kẻ chống đối lại cả triều đình vì một người phụ nữ bị coi là "họa thủy". Điều đó hoàn toàn vô lý và trái ngược với tính cách thận trọng của hắn.

Sau một lúc im lặng, nàng ngước lên, đôi mắt trong veo nhưng đầy sự hoài nghi: "Đệ Tứ hoàng t.ử muốn lợi ích gì từ tôi sao?"

Lý Thế Vũ im lặng. Hắn không vội vàng giải thích, cũng không khẳng định. Trong mắt hắn, Mộc Lan không chỉ là một người phụ nữ; nàng là một mê cung khổng lồ, là bí mật lớn nhất đời hắn mà hắn chưa bao giờ có thể giải mã. Dù cấp dưới của hắn—những kẻ luôn trung thành như Dung Cửu, Dung Tứ—có cố sức can ngăn, hắn vẫn cứ lao vào như con thiêu thân.

Với hắn, việc bảo vệ nàng không còn là một chiến lược, mà là một sự cam tâm tình nguyện đến khó hiểu.

Mộc Lan nhìn chằm chằm vào hắn, lòng nàng trĩu nặng.

Những mảnh ký ức về người phụ nữ tên Hứa Trân Trân trong cơn mê vẫn khiến n.g.ự.c nàng đau nhói, còn thực tại trước mắt lại khiến nàng bối rối trước sự hy sinh của người đàn ông này.

Giữa một kinh đô đang cuộn trào những âm mưu tranh đoạt ngôi vị, sự hiện diện của hắn ở đây chính là một minh chứng hùng hồn nhất cho một điều gì đó mà nàng không dám gọi tên, và cũng không muốn thừa nhận.

Trong cái hang nhỏ bé, giữa tiếng thú dữ gào rú ngoài xa và tiếng lửa reo tí tách, Mộc Lan bỗng thấy cuộc đời mình sao mà lênh đênh, còn người đàn ông đối diện lại chính là điểm tựa duy nhất mà nàng vừa muốn bám víu, vừa muốn đẩy ra xa để bảo vệ hắn khỏi chính mình.

Lý Thế Vũ không chỉ là một kẻ điềm tĩnh, mà còn là một "bức tường" kiên cố mà Mộc Lan chưa bao giờ có thể xuyên thấu. Việc hắn không điều tra ra được gì về nàng, dù đã dốc toàn lực, càng khiến sự hiện diện của nàng trong mắt hắn trở nên mong manh như một ảo ảnh.

Mộc Lan đột ngột bước tới. Sự chủ động này khiến Lý Thế Vũ sững người—điều hiếm thấy ở người đàn bà luôn thận trọng như nàng. Nàng vòng tay qua cổ hắn, làn da nhợt nhạt lộ ra dưới lớp áo rách tả tơi. Một cái chạm nhẹ, rồi nàng kiễng chân, đặt môi mình lên môi hắn. Nụ hôn lạnh lẽo, hời hợt, như một lời khiêu khích hơn là sự tự nguyện.

Lý Thế Vũ không từ chối, cũng không đáp lại, nhưng vòng tay hắn siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, ép nàng sát vào cơ thể mình. Ánh mắt hắn xoáy sâu vào nàng, như muốn đốt cháy cả sự bình thản giả tạo ấy.

"Chỉ như vậy thôi sao?" Hắn hỏi, giọng khàn đục. "Nàng khiêu khích ta đấy à?"

Mộc Lan mỉm cười, giọng khàn khàn nhưng vẫn đầy vẻ thách thức: "Không hẳn. Tứ hoàng t.ử chẳng phải thích cơ thể ta sao? Ta chỉ đang phục vụ sở thích của chàng để đổi lấy lợi ích.

Sau khi vừa thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần, ta không muốn c.h.ế.t đói ở cái hang này."

"Nàng chắc là ta sẽ phục vụ nàng chứ?"

"Chẳng phải Tứ hoàng t.ử đang ở đây sao?"

Mộc Lan vẫn bình tĩnh đến lạ lùng. Nàng lấy danh phận là đích nữ phủ Mộc Vương ra để bao biện cho sự "bất lực" của mình: chưa từng biết làm việc nặng, không biết nhóm lửa, nếu không có hắn, nàng sẽ c.h.ế.t đói. Những lý do thẳng thắn đến mức khiến người ta không thể phản bác.

Lý Thế Vũ nhìn nàng, rồi đột nhiên cúi xuống, không còn sự ngập ngừng của nụ hôn trước. Lần này, nụ hôn nồng cháy và chiếm hữu hơn hẳn. Hơi ấm lan tỏa giữa hai người, xóa tan cái lạnh lẽo của hang đá.

Khi tách ra, hắn tựa cằm vào mái tóc nàng, giọng nói hạ thấp đầy cảnh báo: "Đợi ta ở đây. Nếu khi quay lại mà không thấy nàng, người đầu tiên ta xử lý chính là người hầu của nàng đấy."

Nói xong, hắn quay người rời khỏi hang động. Mộc Lan nhìn theo bóng lưng hắn, rồi không nhịn được mà làm một bộ mặt "biểu cảm" đầy vẻ bất mãn sau lưng hắn. Nàng cảm thấy sự bực bội dâng trào: người đàn ông này luôn nhìn thấu nàng nhanh hơn cả cách nàng tự thấu hiểu chính mình.

Nhưng trong sâu thẳm, Mộc Lan biết mình không thể ở lại đây lâu. Độc tố đã được làm sạch, chân nàng đã có thể cử động được đôi chút. Dù việc rời khỏi đây là một canh bạc, nhưng nếu để Mộc Trạm Thiên phát hiện ra sự liên kết giữa nàng và Lý Thế Vũ, mọi kế hoạch bao năm qua của hắn sẽ đổ sông đổ biển.

Nàng ngồi lặng lẽ trên phiến đá, nhìn ánh sáng của ngày mới dần len lỏi vào cửa hang. Sự bao dung của Lý Thế Vũ khiến nàng run sợ—không phải vì hắn nguy hiểm, mà vì nàng sợ mình sẽ dần quen với việc có hắn che chở, điều mà trong kiếp trước lẫn kiếp này, nàng chưa bao giờ cho phép mình tận hưởng.

----------------

Note: Truyện càng ngày càng cuốn quá ạ..M.n đọc thấy hay để lại cmt để team có động lực sớm lên phần tiếp theo nhé.

Chương 12 - Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p13): mệnh Trời Không Đoạt Nữ Tử Phủ Mộc Vương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia