Thông qua ống kính máy ảnh, tôi có thể ngắm nhìn Hứa Cảnh Thần một cách đường đường chính chính. Chứng kiến sự không cam lòng thất bại của anh, tinh thần hiếu thắng mãnh liệt của anh, cả niềm vui pha lẫn cảm giác trống rỗng sau chiến thắng…tôi dùng máy ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời anh. Đáng tiếc…trong những bức ảnh đó chưa từng có sự xuất hiện của tôi. Ngoài màn cầu hôn trước ống kính truyền thông năm ấy, Hứa Cảnh Thần chưa từng chủ động giới thiệu thân phận của tôi với bất kỳ ai. Có người hỏi đến, anh sẽ trả lời:
"Một người bạn."
"Em gái nhà bên."
"Chỉ là một cô nhóc thích chụp ảnh."
May mà anh cũng không hề né tránh. Vì thường xuyên chụp ảnh cho các thành viên trong đội nên tôi khá thân thiết với đám nhóc ở câu lạc bộ. Ngoài tôi ra, trong nhiều năm qua, Hứa Cảnh Thần gần như không xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào khác bên cạnh. Vào những dịp lễ tết, tôi luôn đến câu lạc bộ chờ anh. Sau đó, hai chúng tôi cùng lái xe về nhà. Các thành viên trong đội đều tưởng chúng tôi là một đôi, nên thường trêu chọc gọi tôi là "chị dâu nhỏ". Tôi rất thích cách gọi ấy. Điều khiến tôi vui hơn là Hứa Cảnh Thần chưa từng phủ nhận. Anh mặc kệ cho bọn họ gọi như vậy. Trên đường về quê ăn Tết, tôi vui vẻ ngân nga cả đoạn đường.
- Có chuyện gì mà vui thế?
Tôi chỉnh lại cổ áo cho Hứa Cảnh Thần, mỉm cười nói:
- Không có gì, chỉ là một chuyện rất nhỏ, không đáng nhắc đến.
Niềm vui ấy còn chưa kéo dài nổi đến lúc đèn đỏ chuyển sang đèn xanh. Điện thoại của Hứa Cảnh Thần đột nhiên vang lên. Người gọi đến là Giản Đồng. Ngay khi nhìn thấy tên người gọi, Hứa Cảnh Thần lập tức phanh gấp. Còn tôi, vốn không thích thắt dây an toàn, bị đập mạnh đầu vào cửa xe.
- Anh xin lỗi, có đau lắm không? Để anh xem nào.
Trong mắt Hứa Cảnh Thần tràn đầy vẻ tự trách.
- Không đau, hoàn toàn không đau.
Hứa Cảnh Thần bật cười.
- Không đau thì tại sao em lại khóc?
Lúc ấy tôi mới nhận ra mình thật sự đang khóc. Để chứng minh rằng bản thân thực sự không đau tôi lại bắt đầu cười, vừa cười vừa khóc. Việc tôi làm dọa Hứa Cảnh Thần sợ đến mức lập tức đưa tôi tới bệnh viện kiểm tra. Nhưng tôi biết phải giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói:
- Hứa Cảnh Thần, đầu em không đau, tim em mới đau.
Thật mất mặt. Tôi thà để anh nghĩ mình là kẻ ngốc, còn hơn để anh cười nhạo. Vậy nên câu nói đó tôi chỉ giữ trong lòng chứ không dám nói ra. Đó là lần đầu tiên chúng tôi về nhà ăn Tết với tư cách vợ chồng mới cưới. Vì không đủ phòng, nên chúng tôi buộc phải ngủ chung. Trong lúc Hứa Cảnh Thần đi tắm, điện thoại anh sáng lên. Tim tôi đập thình thịch. Theo bản năng, tôi liếc nhìn màn hình.
"Tịnh Thần, em nhớ anh..."
Đêm đó, Hứa Cảnh Thần đứng ngoài ban công gọi điện rất lâu. Khi trở lại, trên người anh mang theo hơi lạnh cùng mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, không hề khó ngửi. Chiếc giường hơi lún xuống, Hứa Cảnh Thần kéo tôi vào lòng. Lạnh quá. Tên Hứa Cảnh Thần đáng ghét này, chắc chắn coi tôi như túi sưởi rồi. Mùa đông lạnh giá, không gì tuyệt vời hơn một chiếc giường ấm áp. Tôi lại rúc sâu vào lòng anh, tìm một tư thế thoải mái. Trong cơn mơ màng, tôi hỏi:
- Hứa Cảnh Thần, anh biết em là ai không?
Anh ngẩn người.
- Biết.
- Vậy em là ai?
- Lương Vũ.
Nghe thấy tên mình được gọi, lòng tôi bỗng thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
- Hứa Cảnh Thần?
- Ừm.
- Nếu một ngày anh muốn ly hôn, hãy nói với em bất cứ lúc nào. Em sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện của bố mẹ em...
Qua một khoảng thời gian rất dài, tôi dần chìm vào giấc ngủ. Hình như Hứa Cảnh Thần còn nói gì đó nhưng tôi không nghe thấy. Mà cũng chẳng muốn nghe. Bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp truyền tới từ trán. Giọng Hứa Cảnh Thần đầy lo lắng:
- Em gặp ác mộng à? Sao cau mày dữ vậy?
Tôi không muốn trả lời, duỗi người rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Em lại ngủ quên rồi à?
Hứa Cảnh Thần xoa đầu tôi.
- Ừm. Ngủ say như heo con vậy.
Căn nhà mới của tôi và Hứa Cảnh Thần vẫn còn rất mới. Chữ "Song Hỷ" vẫn chưa được gỡ xuống. Chúng tôi cũng chỉ mới ở đó vài lần. Trong nhà thường xuyên có người giúp việc tới dọn dẹp, nên rất sạch sẽ nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một mái nhà. Nơi đó gần như không lưu lại dấu vết gì của tôi. Lúc mới kết hôn, tôi từng tưởng tượng rất nhiều về "ngôi nhà của chúng tôi".
Khoảng thời gian ấy, giống như bị bỏ bùa. Chỉ cần nhìn thấy đồ đôi là tôi lại mua. Bàn chải đôi, cốc đôi, dép đôi...tôi luôn vui vẻ chờ Hứa Cảnh Thần về nhà nhưng dường như anh không thích lắm. Tôi vẫn nhớ dáng vẻ anh cầm chiếc cốc hoạt hình đựng bàn chải đ.á.n.h răng, cười gượng nói:
- Cũng không cần phải khoa trương như vậy đâu.
Tôi cũng cười đáp lại:
- Em chỉ sợ bố mẹ hai bên đột nhiên tới kiểm tra nên chuẩn bị trước thôi.
Sau đó Hứa Cảnh Thần không bao giờ quay lại căn nhà đó nữa giống như một lời từ biệt dài đằng đẵng. Mỗi ngày anh không về tôi lại lặng lẽ vứt đi một món đồ đôi mà mình từng cẩn thận lựa chọn. Đến ngày vứt hết tất cả tôi dọn về ký túc xá của trường. Duy trì mối quan hệ còn hơn cả bạn bè nhưng chưa phải tình yêu đó là vùng an toàn của tôi. Cũng là tình cảnh tiến thoái lưỡng nan mà tôi mãi không thể thoát ra.