Hiện tại, trong căn phòng chỉ còn lại vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân của Hứa Cảnh Thần. Anh đi đi lại lại mấy vòng trong phòng giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

- Lương Vũ.

- Có em.

Mỗi lần Hứa Cảnh Thần gọi cả họ tên tôi đều không phải chuyện tốt. Quả nhiên anh cười, nhưng ý cười lại không hề chạm tới đáy mắt.

- Rốt cuộc là chuyện gì?

- Hả?

Tôi giả vờ ngơ ngác.

- Có chuyện gì cơ?

Hứa Cảnh Thần tức đến bật cười. Anh nới lỏng cà vạt.

- Được lắm, Lương Vũ. Em giỏi thật đấy.

Tôi mím môi. Rốt cuộc Hứa Cảnh Thần xem tôi là loại người gì? Lẽ nào tôi không biết đau lòng sao? Hay tôi chỉ là con thỏ trắng nhỏ ngốc nghếch, mãi mãi thích anh mà không biết phản kháng? Bình thường tôi không dám làm loạn trước mặt anh. Nhưng hôm nay...người anh yêu nhất, Giản Đồng, đã trở về. Có lẽ chuyện ly hôn cũng chỉ còn là vấn đề thời gian. Vậy thì tôi còn giả vờ cái gì nữa? Đột nhiên, Hứa Cảnh Thần ép tôi lên khung cửa, ánh mắt anh tối lại.

- Vợ à...

Anh cúi xuống bên tai tôi, giọng nói khàn khàn:

- Anh chợt nhớ ra...đêm tân hôn của chúng ta hình như vẫn chưa kết thúc.

Suýt nữa thì tôi c.h.ế.t đứng tại chỗ, toàn thân nổi da gà. Hơi thở của Hứa Cảnh Thần bao trùm lấy tôi, còn khiến đầu óc tôi choáng váng hơn cả say rượu. Dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại, tôi chỉ ra ngoài cửa sổ.

- Nhìn kìa! UFO!

Nhân lúc Hứa Cảnh Thần không chú ý tôi lập tức lao vào phòng tắm. Nguy hiểm thật! Suýt nữa thì xong đời rồi! Sau khi tắm xong, tôi mới phát hiện ra mình đã sung sướng quá lâu… Tôi chưa từng nghĩ sẽ quay lại nơi này cho nên ở đây hoàn toàn không có quần áo để thay. Tôi nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ.

- Hứa Cảnh Thần?

- Ừm.

- Anh có thể cho em mượn một chiếc áo sơ mi dài một chút được không?

- Gọi anh là anh trai.

Đồ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của! Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m rồi lại buông ra. Dưới mái hiên nhà người ta, cuối cùng tôi vẫn phải cúi đầu trước thế lực tà ác.

- Cảnh... Cảnh Thần... anh trai...

Trời ạ! Từ sau khi trưởng thành, tôi chưa từng gọi anh như vậy nữa. Một căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách cũng đủ để tôi đào ra bằng ngón chân.

- Hả? Nói to lên, anh không nghe thấy.

- Em nói rồi mà! Cảnh Thần anh trai...Ngọc Nhi muốn quần áo...!

- Sao em không gọi anh sớm hơn?

Hứa Cảnh Thần đưa cho tôi một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo ngắn… Mặc dù anh cao hơn tôi rất nhiều, nhưng quần áo của anh mặc lên người tôi hầu như chẳng che nổi đùi. Sao trước đây mình chưa từng nhận ra Hứa Cảnh Thần lại thiếu đứng đắn đến vậy? Hay tất cả tuyển thủ đi rừng đều âm thầm đam mê kiểu này? Hứa Cảnh Thần đang xem TV trong phòng khách. Khi thấy tôi bước ra, anh nhìn tôi từ đầu đến chân. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Tôi chạy vội về phòng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Mấy ngày nay tôi luôn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Khi Hứa Cảnh Thần bước vào, tôi còn tưởng mình đang nằm mơ. Hả? Cảm giác mái tóc nửa khô nửa ướt này... không giống như đang mơ chút nào! Tôi trợn tròn mắt, vội vàng kéo chăn rồi ngồi bật dậy:

- Anh... anh... sao anh lại vào đây?

Hứa Cảnh Thần trông vô cùng thản nhiên:

- Đây là nhà của anh, tại sao anh không được vào?

Nhưng chẳng phải trước đây anh đều ngủ ở phòng khách, phòng làm việc hoặc phòng trẻ em sao...? Được thôi, nếu anh không đi thì tôi đi. Tôi quấn chăn quanh người rồi định bước ra ngoài. Đột nhiên, Hứa Cảnh Thần vòng tay ôm lấy eo tôi, trực tiếp ném tôi trở lại giường rồi giữ c.h.ặ.t! Nhìn sống mũi cao thẳng của Hứa Cảnh Thần. Tôi nghe thấy chính mình nói:

- Hứa Cảnh Thần, đây là giá riêng đấy.

Anh bật cười:

- Ha, sao trước đây anh chưa từng nhận ra em là một kẻ mê tiền như vậy?

Câu nói đó là gì nhỉ? "Tôi muốn thật nhiều tình yêu, nếu không có được thì tôi muốn thật nhiều tiền." Hứa Cảnh Thần, em thật sự, thật sự rất thích anh...Tôi đưa tay che môi anh, nhìn vào mắt anh rồi nói rất nghiêm túc:

- Hứa Cảnh Thần, chúng ta ly hôn đi.

Anh vẫn nở nụ cười lười biếng, ánh mắt đầy nghi hoặc:

- Em vừa nói gì?

- Em nói, chúng ta ly hôn đi! Như vậy anh có thể quang minh chính đại ở bên Giản Đồng, cũng không cần lợi dụng em để khiến cô ấy đau lòng nữa... Anh ngốc à? Con gái phải dỗ dành. Anh làm như vậy chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn thôi...

Hứa Cảnh Thần đưa tay vuốt mấy sợi tóc rối trước trán. Tiếng cười của anh khiến người ta sởn tóc gáy. Tôi nhớ mình từng xem một trận đấu của anh, lúc đối thủ khiêu khích, anh cũng mang vẻ mặt như vậy. Tôi không nhịn được mà rùng mình. Dù đang tức giận, anh vẫn kéo chăn lên cao hơn cho tôi. Anh cố gắng kiềm chế cơn giận rồi hỏi:

- Vậy trong mắt em, anh làm tất cả những chuyện này chỉ để trả thù Giản Đồng, sau đó quay lại với cô ấy sao?

Tôi đáp một cách yếu ớt:

- Không phải sao? Vừa mới về nước là đưa em đến nhà hàng đó... Sau đó đột nhiên lại trở nên... ham muốn quá mức...

Càng nói, tôi càng thấy tủi thân, nước mắt cứ thế tuôn ra không kiểm soát.

- Hứa Cảnh Thần, em không muốn làm công cụ giữa anh và Giản Đồng nữa... hu hu hu...

Tôi cũng không hiểu tại sao cảm xúc của mình lại đột nhiên mất kiểm soát như vậy. Bình thường tôi đâu có hay khóc nhè? Hứa Cảnh Thần nghiến răng:

- Lương Vũ, em coi anh là cái gì vậy?

Hả? Nhìn tôi khóc đến mức thở không nổi, anh thở dài, đưa tay xoa trán. Anh nhét khăn giấy vào tay tôi rồi lạnh lùng nói:

- Đừng khóc nữa!

Tôi bĩu môi, ngoan ngoãn gật đầu, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.

- Cũng đừng bĩu môi!

Anh bất lực nhìn tôi.

5 - Mối Tình Che Giấu Của Tuyển Thủ Esports - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia