"Đúng."  

Thẩm Yến Nam gần như chìm trong niềm vui cuồng loạn.  

Hắn không còn tâm trí nghĩ gì khác. Chỉ thấy lâng lâng, khó kiểm soát.  

Cô múc mì ra bát. Đặt trước mặt hắn.  

Hắn run tay cầm đũa. Nuốt một sợi mì dài trong một hơi.  

Uống cạn nước. Đặt bát xuống.  

Cô cầm bát định đi rửa.  

Hắn từ phía đối diện nắm lấy tay cô, kéo lại.  

Ôm c.h.ặ.t. Chặt đến mức cô khó thở.  

Cô khẽ cười. Đưa tay che mắt hắn.  

"Nhắm mắt lại. Trước khi tôi nói mở, anh không được mở. Không được động."  

Hắn thật sự nhắm.  

Cảm nhận cô rời ra một chút.  

Rồi lại vòng tay qua cổ hắn.  

Đôi môi mềm áp tới. Lướt nhẹ ở khóe môi.  

Quấn quýt. Có chút lưu luyến.  

Mùi oải hương trên người cô. Thanh ngọt.  

Hắn hoa mắt.  

Không biết qua bao lâu.  

"Được rồi."  

Hắn mở mắt.  

Rồi sững lại.  

Một con d.a.o gọt hoa quả cắm ở n.g.ự.c cô.  

Máu từ đó cuồn cuộn trào ra.  

Áo trắng thấm đỏ rất nhanh.  

Cô ngồi dựa trên ghế. Sức lực rút cạn.  

Sắc hồng trên môi nhạt từng chút.  

Cô vẫn cười.  

"Tôi không đ.â.m trúng tim. Còn sống được vài phút."  

"Anh dám gọi bác sĩ, tôi rút ra đ.â.m thẳng vào tim."  

"Anh biết tôi làm được."  

Hắn dùng toàn bộ sức lực mới nói được.  

"Vì sao?"  

"Hai tháng trước tôi đi khám."  

"Bác sĩ nói trầm cảm kéo dài. Ăn uống thất thường."  

"Dạ dày u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối."  

Cô nói rất bình thản. Như chuyện của người khác.  

"Tôi vốn không muốn dây dưa. Chỉ muốn ly hôn."  

"Sống nốt phần đời còn lại."  

"Anh không đồng ý."  

"Tôi tuyệt đối không quay về bị anh khống chế."  

"Anh quản được tôi sống. Nhưng không quản được tôi c.h.ế.t."  

Cô nhìn hắn. Khóe môi cong lên.  

"Thẩm Yến Nam, anh tốt với tôi thì có ích gì?"  

"Tôi vĩnh viễn không thể yêu anh."  

"Anh hại tôi mất người tôi yêu. Mất tự do."  

"Mỗi ngày sống trong tuyệt vọng. Tôi lấy gì yêu anh?"  

"Nhưng giờ không sao nữa."  

"Tôi sắp rời xa anh. Đi gặp Lộ Viễn."  

Giọng cô đứt quãng. Nhưng kiên định.  

Từng chữ như d.a.o khắc vào tim hắn.  

"Anh không phải không thể rời xa tôi sao?"  

"Vậy tôi để anh nhìn. Tôi c.h.ế.t thế nào."  

"Để anh cả đời không yên."  

"Mỗi lần nhớ đến tôi, đau đến mức muốn c.h.ế.t theo."  

Hắn quỳ xuống. Nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.  

Môi run. Người run. Không nói được.  

Máu thấm ướt tay hắn.  

Cô nhìn mặt hắn tái xám.  

Ngón tay đặt lên mu bàn tay hắn.  

"À, tôi lạnh."  

"Ôm tôi một chút được không? Lần cuối. Anh sẽ không từ chối đâu."  

Hắn cẩn thận ôm cô từ phía sau.  

Gọi tên cô. Hôn lên mặt cô.  

Nước mắt rơi xuống.  

"Tiểu Thủy. Đừng. Đừng như vậy."  

"Muộn rồi." Cô thở rất khẽ.  

"Anh buông tay muộn ba năm."  

"Xin lỗi." Hắn nói. "Anh sai rồi."  

"Giờ mới nói." Cô cười. "Vô ích."  

Máu chảy nhiều.  

Tay cô lạnh dần.  

"Thẩm Yến Nam."  

"Ừ, anh nghe."  

"Sau này... đừng nhớ tôi nữa."  

"Không làm được."  

"Vậy thì đau đi."  

"Đau đến c.h.ế.t."  

Cô nhắm mắt.  

Hắn gào lên.  

"Tiểu Thủy! Mở mắt! Nhìn anh!"  

Không có tiếng trả lời.  

Hắn bế cô lên. Chạy.  

Gọi cấp cứu. Gọi bác sĩ.  

Cả biệt thự loạn.  

Trong phòng phẫu thuật. Đèn đỏ.  

Hắn đứng ngoài. Quần áo toàn m.á.u.  

Bác sĩ ra. Lắc đầu.  

"Xin lỗi. Mất m.á.u quá nhiều. Không cứu được."  

Hắn không nói.  

Đi vào. Nắm tay cô. Lạnh.  

"Tiêu Nhược Thủy."  

"Anh đến muộn."  

---  

Tang lễ  

Rất nhỏ.  

Chỉ có hắn. Vương Mập. Và vài người cũ.  

Trên mộ là ảnh cô.  

Cười. Lúm đồng tiền.  

Dòng chữ: Tiêu Nhược Thủy, 1998-2026.  

Hắn đặt xuống một bó oải hương.  

"Em nói đừng nhớ."  

"Anh làm không được."  

Về nhà.  

Hắn không vứt gì.  

Bát mì hôm đó vẫn để trên bàn. Đã khô.  

Mỗi tối hắn ngồi đó.  

Nhìn ảnh.  

"Em thắng rồi."  

"Tôi nhớ. Rất đau."  

Một tháng.  

Hai tháng.  

Hắn không đi làm.  

Công ty giao cho Vương Mập.  

Hắn chỉ ở trong phòng oải hương.  

Tưới hoa. Nói chuyện với ảnh.  

"Nay trời nắng."  

"Em thích nắng nhất."  

Ba tháng.  

Hắn gầy đi. Tóc bạc.  

Có người khuyên. "Thẩm tổng, buông đi."  

Hắn cười.  

"Buông? Cô ấy không cho."  

Nửa năm.  

Hắn mở lại tiệm hoa.  

Tên: "Nhu Nhu".  

Khách hỏi. "Ông chủ, sao tên lạ vậy?"  

Hắn chỉ cười. "Người tôi yêu thích."  

Trong phòng có một khung ảnh.  

Ảnh chụp ở biển.  

Hai người cười.  

Mỗi ngày hắn lau.  

Mỗi ngày hắn nói.  

"Chào buổi sáng."  

"Chúc ngủ ngon."  

Một năm.  

Đêm giao thừa.  

Hắn ngồi trước mộ. Mang theo hai bát mì.  

"Ăn sinh nhật với anh."  

Gió thổi. Nến tắt.  

Hắn lẩm bẩm.  

"Tiểu Thủy, anh đau."  

"Đau như em muốn."  

Ba năm.  

Hắn 42 tuổi.  

Vẫn một mình.  

Có người giới thiệu.  

Hắn từ chối.  

"Tôi có vợ rồi."  

"Vợ anh mất rồi."  

"Ừ. Nhưng tôi chưa ly hôn."  

Giấy ly hôn cô ký. Hắn không nộp.  

Hắn giữ trong két.  

Có đêm hắn mơ.  

Cô mặc áo trắng. Đứng trong biển oải hương.  

"Thẩm Yến Nam."  

"Anh đây."  

"Đau không?"  

"Đau."  

"Đáng đời."  

Hắn tỉnh. Nước mắt ướt gối.  

"Phải. Đáng đời."  

Năm thứ năm.  

Hắn đóng cửa công ty.  

Bán hết cổ phần.  

Chỉ giữ lại tiệm hoa.  

Ngày ngày cắm hoa. Dạy trẻ con trồng cây.  

Có bé hỏi. "Chú ơi, sao chú không lấy vợ?"  

Hắn xoa đầu. "Chú có rồi."  

"Ở đâu ạ?"  

"Ở trong tim chú."  

Năm thứ bảy.  

Hắn bị bệnh.  

Ung thư dạ dày. Giai đoạn cuối.  

Bác sĩ nói. "Phẫu thuật còn cơ hội."  

Hắn lắc đầu. "Không cần."  

Về nhà. Viết thư.  

"Tiểu Thủy,  

Anh đến muộn ba năm.  

Lần này sẽ không nữa.  

Đợi anh."  

Ngày giỗ thứ mười.  

Hắn đến mộ. Mang theo hai bát mì.  

Ăn một bát.  

Bát kia đặt trước ảnh.  

"Ăn cùng anh."  

Tối đó hắn uống t.h.u.ố.c.  

Nằm xuống giường.  

Nhìn ảnh trên tường.  

"Tiểu Thủy."  

"Anh đến."  

Hắn nhắm mắt.  

---  

Nếu có kiếp sau  

Cô mở mắt.  

Thấy một biển oải hương.  

Một người đàn ông đứng đó.  

Tóc bạc. Gầy.  

Cười với cô.  

"Anh là ai?"  

"Anh là người đến muộn."  

"Nhưng lần này sẽ không nữa."  

Cô nhìn hắn. Không nhớ. Cũng không hận.  

"Vậy đi thôi."  

Hai người đi.  

Bỏ lại quá khứ.  

---  

Hiện tại  

Trên mộ, gió thổi.  

Ảnh cô vẫn cười.  

Trong tiệm "Nhu Nhu",  

Có người đặt một bó oải hương mỗi ngày.  

Không đề tên.  

Chủ tiệm mới là Duyệt Duyệt.  

Cô bé 25 tuổi.  

Mỗi lần cắm hoa đều nói.  

"Chú ơi, hôm nay cháu lại gặp chú trong mơ."  

"Chú nói chú tìm được cô rồi."  

Gió qua.  

Cánh hoa rơi.  

Như một lời hẹn.

Chương 6 - Món Quà Cuối Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia