Mẫu thân nắm lấy tay ta.

“Tuế Ninh, con vẫn còn nhỏ.”

“Chuyện này chẳng qua chỉ là chuyện người lớn bàn bạc…”

Ta khẽ lắc đầu.

"Mẫu thân, con không đồng ý để Hàm Chương tỷ tỷ trở thành đích trưởng nữ của hầu phủ."

Cố Trường Yến nhíu c.h.ặ.t mày.

"Quả nhiên nàng vẫn không thể dung được tỷ ấy."

Ta quay sang nhìn hắn.

"Cố nhị công t.ử, có phải ngươi quên mất một chuyện rồi không?"

"Chuyện gì?"

"Ngươi muốn cưới ai thì có liên quan gì đến ta?"

Hắn lập tức sững lại.

Ta chuyển mắt sang phu nhân Thừa Ân bá.

"Hôn ước giữa hai nhà, ta nguyện ý từ bỏ."

Cả chính đường chìm vào im lặng.

Mẫu thân kinh ngạc nhìn ta.

"Tuế Ninh?"

Ngay cả phu nhân Thừa Ân bá cũng không ngờ ta lại nói như vậy.

"Đây là hôn sự do tổ phụ con lúc còn sống định ra."

"Ta biết."

Giọng ta bình thản đến mức không có chút d.a.o động.

"Cố Trường Yến thích Hàm Chương tỷ tỷ."

"Hàm Chương tỷ tỷ cũng nguyện ý gả cho hắn."

"Vậy hôn sự này cứ để bọn họ thành toàn cho nhau."

Cố Trường Yến vẫn nhìn chằm chằm vào ta, tựa như đang cố tìm kiếm một chút tức giận hay không cam lòng trên gương mặt ta.

Nhưng hắn chẳng tìm thấy gì.

Kiếp trước, hơn ba mươi năm đã quá đủ rồi.

Ta không muốn lại gả cho hắn thêm một lần nào nữa.

Phu nhân Thừa Ân bá thoáng do dự.

"Nhưng Hàm Chương không phải nữ nhi của Khương gia..."

"Vậy thì định lại hôn sự."

Ta bình tĩnh đáp.

"Cố gia muốn cưới người là Liễu Hàm Chương."

"Không phải đích trưởng nữ của Vũ Ninh hầu phủ."

"Có gì khó khăn đâu?"

Cuối cùng Cố Trường Yến cũng lên tiếng.

"Nếu Hàm Chương chính thức được nhận dưới danh nghĩa của hầu phu nhân, chẳng phải như vậy càng danh chính ngôn thuận hay sao?"

Ta bật cười.

Quả nhiên.

Hắn vẫn chưa chịu từ bỏ.

Hắn không chỉ muốn cưới Liễu Hàm Chương.

Hắn còn muốn bù đắp tất cả những gì mà kiếp trước hắn cho rằng nàng đã đ.á.n.h mất.

Ta nhìn thẳng vào hắn.

"Hôn ước, ta có thể nhường."

"Nhưng thân phận của ta thì không thể nhường."

Sắc mặt Cố Trường Yến lập tức trầm xuống.

"Chẳng qua chỉ là một thứ bậc, nàng cần gì phải tính toán đến mức ấy?"

Ta hỏi ngược lại:

"Vậy tại sao nhất định phải có thứ bậc ấy?"

Hắn nhất thời không thể đáp lời.

Phu nhân Thừa Ân bá khẽ ho một tiếng.

"Trường Yến cũng chỉ muốn tốt cho Hàm Chương."

"Hàm Chương từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở hầu phủ, so với nữ nhi ruột thịt cũng chẳng khác là bao."

Ta khẽ gật đầu.

"Vậy cứ tiếp tục nuôi dưỡng nàng ấy như nữ nhi là được."

"Ta không hề ngăn cản."

"Nhưng nàng họ Liễu."

"Ta họ Khương."

"Nàng ấy lớn hơn ta một tuổi, cũng không có nghĩa ta phải trở thành nhị cô nương của Khương gia."

Thần sắc mẫu thân trở nên phức tạp.

Bà im lặng hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng.

"Tuế Ninh nói đúng."

Cố Trường Yến đột nhiên quay sang nhìn bà.

Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

"Hàm Chương là đứa trẻ do ta nuôi lớn."

"Ta đương nhiên thương con bé."

"Nhưng Tuế Ninh mới là đích trưởng nữ của Khương gia."

"Chuyện thân phận không thể tùy tiện đảo lộn."

Ta không ngờ mẫu thân lại đứng về phía ta nhanh đến vậy.

Một chút ấm áp bất giác len vào lòng.

Thế nhưng Cố Trường Yến hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này.

"Hầu phu nhân, nếu Hàm Chương không có danh phận, sau này nàng ấy gả vào Cố gia..."

Mẫu thân không để hắn nói hết.

"Nàng ấy có danh phận hay không là chuyện của Khương gia chúng ta."

"Nếu Cố nhị công t.ử thật lòng yêu thích nàng, vậy thì không nên bắt nàng phải thay đổi thành một người khác mới chịu cưới."

Ta ngẩng đầu nhìn mẫu thân.

Kiếp trước, bà cũng từng đứng ra bảo vệ ta.

Chỉ là rất nhiều lần, sau khi che chở cho ta một bước, bà lại cảm thấy mình đã khiến Liễu Hàm Chương chịu thiệt.

Rồi cuối cùng, bà lại muốn ta nhường thêm hai bước.

Ta sẽ không vì một câu nói hôm nay mà quên hết những chuyện xảy ra về sau.

Nhưng ít nhất vào lúc này, bà vẫn chịu nói một câu rằng:

Ta là đích trưởng nữ của Khương gia.

Thế là đủ rồi.

Cuối cùng, Cố Trường Yến không tiếp tục tranh luận nữa.

Mấy ngày sau, Cố gia đưa canh thiếp mới đến.

Lần này, trên đó đã ghi rõ tên của hai người.

Cố Trường Yến và Liễu Hàm Chương.

Không còn dòng chữ "đích trưởng nữ Vũ Ninh hầu phủ".

Mẫu thân hỏi ta có để tâm chuyện ấy hay không.

Ta nói không.

Bà nhìn ta thật lâu rồi mới hỏi:

"Tuế Ninh, con thật sự không còn thích đứa trẻ Cố gia kia nữa sao?"

Ta mỉm cười.

"Mẫu thân, con mới tám tuổi."

Bà nghe vậy cũng bật cười.

"Cũng phải."

Nhưng trong lòng ta hiểu rõ.

Không phải bởi vì ta mới tám tuổi.

Mà là bởi vì ta đã thích hắn đủ lâu rồi.

Sau khi hôn ước được định xong, Liễu Hàm Chương đến tìm ta.

Nàng đứng trước cửa Tê Nguyệt các, trên tay ôm một chiếc hộp.

"Muội muội."

Ta để nàng bước vào.

Nàng mở chiếc hộp trong tay.

Bên trong là một đôi vòng tay bằng vàng ròng.

"Đây là thứ Cố phu nhân đưa cho ta hôm qua."

"Ta nghĩ hôn sự này vốn nên thuộc về muội muội."

"Ta cầm nó trong tay thật sự cảm thấy bất an."

"Hay là muội nhận lấy đi."

Ta chỉ liếc qua rồi đáp:

"Không cần."

Hốc mắt nàng lập tức đỏ lên.

"Muội muội vẫn còn trách ta sao?"

Lúc ấy ta đang luyện chữ.

Nghe nàng hỏi, ta ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

"Không có."

"Nhưng muội không chịu nhận đồ của ta."

"Đây là lễ định thân của tỷ, tại sao ta phải nhận?"

Nàng hé miệng.

Rất lâu sau cũng không nói được thêm lời nào.

Trước kia, nàng giỏi nhất chính là cách này.

Mỗi lần nàng nói muốn nhường, mẫu thân sẽ lập tức khuyên nàng đừng nhường.

Mỗi khi nàng nói muốn rời đi, tất cả mọi người đều sẽ tìm cách giữ nàng lại.

Nàng chưa từng thật sự phải tranh giành thứ gì.

Bởi vậy, tự nhiên sẽ luôn có người đem những thứ nàng muốn trả lại vào tay nàng.

Thấy ta nhất quyết không nhận, nàng đành đóng hộp lại, ôm trở về.

Trước khi rời đi, nàng vẫn không quên nhỏ giọng nói:

"Thính Vũ viện, ta thật sự có thể dọn ra."

Lần này, ta mới đặt b.út xuống.

"Tỷ muốn dọn đi sao?"

Nàng sững người.

"Ta..."

"Muốn dọn thì cứ dọn."

"Không muốn dọn thì cứ tiếp tục ở."

"Không cần phải hỏi ta."

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

"Nhưng đó vốn là viện của muội muội."

"Bây giờ ta ở Tê Nguyệt các."

"Ta thấy nơi này cũng rất tốt."

"Vậy muội muội có cho rằng ta đã chiếm mất đồ của muội không?"

Ta nhìn nàng.

"Hàm Chương tỷ tỷ."

"Tại sao tỷ cứ nhất định muốn ta trả lời là có hay không?"

Nàng im lặng.

Chương 4 - Một Đời Hoa Nở Vì Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia