"Bắt đầu lại đi.
Nếu có thể hãy thay em chăm sóc ba mẹ được không?"
"Quan Kỳ, quên em đi."
Lúc bắt đầu luôn là Quan Kỳ nói.
Còn kết thúc, lúc nào cũng là tôi lải nhải mãi không dứt.
Quan Kỳ ngồi im lặng ở chỗ cũ.
Ở một góc nào đó.
Cứ như thật sự đang nghiêm túc lắng nghe tôi nói.
"Quan Kỳ."
Tôi lại gọi một lần nữa.
"Quên em đi."
Lần này Quan Kỳ ở lại rất lâu.
Sau một khoảng im lặng kéo dài, anh đột nhiên lại lên tiếng.
"Thật ra anh chưa từng nói với em.
Dạo gần đây anh đã chuyển nhà rồi.
Chuyển đến gần đây hơn."
"Như vậy đến thăm em sẽ thuận tiện hơn."
"Nhà mới hơi lạnh lẽo.
Phong vẫn bày trí giống như trước kia chúng ta từng sống.
Nhưng anh có thay đổi chút xíu."
"Anh đổi ga giường rồi.
Vì anh không thích màu hồng."
"Nhu Nhu, em có giận không?"
"Nhưng đồ của em anh vẫn giữ lại hết.
Mỗi lần về nhà anh đều có cảm giác em vẫn đang ở đó.
Chưa từng rời đi."
"Trà sữa dạo này rất kén ăn nhưng lại béo lên một chút.
Nó chắc nhớ em lắm.
Mỗi lần anh bật giọng em lên, nó lại lăn lộn dưới sàn như làm nũng."
Tôi nghe đến đây.
Cuối cùng không nhịn được nữa.
Bật khóc nức nở.
"Quan Kỳ, anh điên à?
Anh muốn giày vò em tới khi nào nữa đây?
Cuộc sống của anh ở khắp nơi đều in bóng dáng tôi.
Vậy thì làm sao anh có thể bước ra khỏi ký ức đây?"
Quan Kỳ rời đi rồi.
Anh đưa ra một quyết định.
"Nhu Nhu, một tuần chờ đợi lâu quá.
Sau này ngày nào anh cũng đến thăm em được không?"
Đợi Quan Kỳ đi khỏi.
Nữ quỷ lại lướt đến.
Viền mắt đỏ hoe.
"Cậu cứ nói Quan Kỳ ngốc.
Tôi thấy người ngốc thật sự là cậu đấy."
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.
"Vậy cô thấy ai ngốc hơn?"
Cô ấy quay mặt đi.
Cáu kỉnh nói.
"Ngốc đến cực điểm rồi.
Không phân nổi nữa."
Tôi bật cười.
"Tôi thấy anh ấy ngốc hơn một chút."
Từ hôm đó, Quan Kỳ thật sự bắt đầu đến mỗi ngày.
Anh nói nhiều hơn.
Dồn dập hơn.
Toàn là mấy lời chẳng mấy ý nghĩa.
Nhưng tôi lại rất thích nghe.
Quan Kỳ đến trọn vẹn một tuần.
Rồi đột nhiên như biến mất.
Khi anh quay lại, tôi lập tức nhận ra.
Chiếc nhẫn trên tay anh không còn nữa.
Trái tim tôi lạnh toát.
Như vừa hiểu ra điều gì.
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn anh.
Lần này đến Quan Kỳ không mang theo hoa.
Nhưng nét mặt anh rạng rỡ.
Ánh mắt tràn đầy ý cười.
"Nhu Nhu, dạo này trời lạnh hơn rồi nhỉ?"
Anh vừa mở miệng, cô ma nữ lập tức im bặt.
Không gian rộng lớn.
Chỉ còn Quan Kỳ độc thoại một mình.
Anh tựa người vào bia mộ.
Lặng im một lúc lâu rồi mới chậm rãi thở ra.
"Dạo này anh bắt đầu thấy chán nơi này rồi."
"Thì ra tình yêu cũng có hạn sử dụng.
Tình yêu của anh dành cho em cũng vậy."
Quan Kỳ cúi đầu cười nhạt.
"Mấy hôm không đến, anh cũng chẳng cảm thấy gì nhiều."
"Nhu Nhu, chắc anh phải học cách buông em rồi."
"Cô gái mới đến công ty khiến anh lâu lắm rồi mới lại thấy rung động."
"Chỉ cần nhìn thấy cô ấy, tim anh đã đập nhanh không kiểm soát được."
"Hôm đó thấy cô ấy mặc váy ngắn, đứng trong mưa lạnh thở ra làn khói trắng.
Trong đầu anh bỗng có một giọng nói vang lên."
"Nó nói từ giờ phải bảo vệ cô gái này thật tốt."
"Thì ra rung động là thứ đến bất ngờ đến vậy."
Khi Quan Kỳ nói những lời đó.
Ánh mắt anh như phát sáng.
Lấp lánh toàn là vui mừng và cưng chiều.
"Nhu Nhu, em có trách anh không?"
Tôi đứng giữa cơn gió lạnh.
Cảm giác như gió đang xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Từng cơn từng cơn đau buốt.
Thì ra làm ma cũng biết đau.
Những lời tôi đã chờ đợi bao lâu.
Vậy mà khi thật sự nghe thấy lại có phần không thể chấp nhận nổi.
"Sao có thể trách anh chứ?"
Tôi cười.
"Em còn chưa kịp vui mừng nữa là."
Tôi thu ánh mắt lại.
Bật cười thành tiếng.
Cười mãi cười mãi.
Đến khi chạm phải ánh nhìn của Quan Kỳ.
Sống mũi tôi cay xè.
Không cười nổi nữa.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Nghẹn ngào nói.
"Tốt lắm."
"Thật đấy.
Tốt lắm."
Hôm đó là một ngày nắng đẹp.
Quan Kỳ lại đến thăm tôi.
Từ xa tôi đã nhìn thấy anh.
Dáng người cao gầy.
Nổi bật giữa nghĩa trang vắng lặng.
Khiến người ta dễ dàng chú ý.
Cũng đã một thời gian rồi anh không đến.
Nên khi bất chợt nhìn thấy tôi có cảm giác như đang mơ vậy.
Nhưng lần này bên cạnh Quan Kỳ lại có một cô gái.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
Cả người cứng đờ.
Quan Kỳ dẫn cô ấy đến gặp tôi.
Anh nắm tay cô ấy.
Nhìn chằm chằm vào bia mộ.
Mỉm cười nói.
"Nhu Nhu, từ nay anh sẽ không đến gặp em nữa.
Anh sắp bắt đầu một cuộc sống mới rồi."
Nắng dọi gay gắt.
Tôi không mở nổi mắt.
Chỉ có thể nheo nheo mắt.
Lý nhí nói.
"Tin vui đấy chứ.
Em đã nói rồi mà.
Anh nên bắt đầu cuộc sống mới."
"Nhìn anh bây giờ xem.
Tinh thần đã tốt hẳn ra không ít."
"Quan Kỳ, anh vốn nên đứng dưới ánh mặt trời cơ mà.
Đó mới là anh."
Tôi vừa nói vừa nghẹn ngào.
Phải vịn lấy nữ quỷ bên cạnh mới đứng vững nổi.
"Chắc tôi bị tụt đường huyết."
Tôi hiếm khi để cảm xúc tuột khỏi tầm kiểm soát như vậy.
May là Quan Kỳ không nhìn thấy.
Anh vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y cô gái bên cạnh.
Ánh mắt cúi xuống cũng không còn nồng cháy như xưa nữa.
Quan Kỳ có vẻ thật sự đã buông bỏ rồi.
Người ta thường bảo người mới là liều t.h.u.ố.c chữa lành vết thương cũ.
Nếu Quan Kỳ thật sự được chữa lành.
Có thể buông bỏ được quá khứ thì tôi vui hơn ai hết.
Tôi len lén lau nước mắt.
Nhẹ lòng thở ra một hơi.
Bật cười nói.
"Quan Kỳ, em thật lòng mừng cho anh đấy.
Ba năm rồi.
Cuối cùng anh cũng đi đúng đường rồi."
Anh lên tiếng.
Giọng điệu bình thản như đang nói với một người bạn cũ.
"Có lúc anh từng nghĩ đời này chắc cứ lãng phí mãi thế thôi.
Nhưng cuối cùng ông trời vẫn để anh gặp được người.
Mà cả đời này muốn ở bên."
"May mắn thật đấy.
Những tháng năm đã qua cứ xem như là một giấc mơ đi."
"Quan Kỳ này một khi đã hết lòng yêu ai.
Thì không còn chỗ cho người khác nữa."
Khi nói đến đó, anh khẽ siết tay cô gái bên cạnh.
Lúc ấy tôi mới để ý.
Cả hai đều đeo nhẫn đôi.
Còn khắc cả chữ cái lên đó.
Rất có tâm.
Phải rồi.
Tình yêu của Quan Kỳ xưa nay vẫn luôn mãnh liệt và rõ ràng như thế.
Anh lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn.
Nhẹ nhàng đặt lên bia mộ.
"Nhu Nhu."
Anh dịu dàng nói khẽ.
"Tạm biệt."
"Đi nhanh vậy sao?"
Tôi bật dậy.
Mắt đã nhòe nước.
Nhìn không rõ khuôn mặt anh nữa.
Tôi cố lau nước mắt.
Nhưng lau mãi cũng không hết.
"Là lần cuối cùng.
Lần cuối cùng thật rồi."
"Xin anh đừng để em chỉ nhớ được một hình bóng mơ hồ."
"Tôi đúng là không có tiền đồ.
Càng như vậy, nước mắt càng rơi dữ dội."
"Tôi muốn nhìn kỹ anh lần nữa.
Muốn ghi nhớ rõ ràng."
Vậy mà lần cuối cùng này lại đến quá vội vàng.
Không có bất kỳ chuẩn bị nào.
Quan Kỳ không giống như mọi lần.
Không còn lưu luyến.
Anh nắm tay cô gái kia.
Cẩn thận bước đi.
Khi anh xoay người lại, tôi không kìm được.
Nghẹn giọng hỏi.
"Quan Kỳ, anh có thể..."
Câu nói còn dang dở.
Anh đã xoay lưng.
Tôi run giọng gọi.
"Anh còn có thể nói yêu em lần cuối được không?"
Quan Kỳ đi rồi.
Lần này anh mang theo tất cả ánh sáng của tôi.
Mọi thứ xung quanh bỗng yên ắng đến đáng sợ.
Tôi cúi đầu đứng bất động thật lâu.
Chiếc nhẫn nằm lặng lẽ nơi đó.
Tôi đưa tay so thử.
Rồi khom người định nhặt nó lên.
Tôi thử hết lần này đến lần khác.
Nhưng chiếc nhẫn không nhúc nhích.
Tôi bắt đầu hoảng lên.
Lao người tới.
Nữ quỷ nhà bên vội vàng hét lên.
"Nhu Nhu, Nhu Nhu, cô làm gì vậy?
Đừng dọa tôi mà."
Tôi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hoảng hốt.
"Tôi muốn đeo nó."
Tôi chỉ vào chiếc nhẫn.
"Tôi muốn đeo chiếc nhẫn đó."
Cô ấy im bặt.
Đứng nhìn tôi rất lâu.
Mắt đỏ hoe.
Tôi lại nhào tới lần nữa.
Tay xuyên qua nhẫn.
Xuyên qua đá.
Xuyên qua cả không khí.
"Nhu Nhu."
Nữ quỷ kéo tôi lại.
"Cô không chạm được đâu.
Người dương để lại cho người dương."
Tôi lắc đầu.
Nước mắt rơi xuống đất rồi tan biến.
"Tôi biết.
Tôi chỉ muốn...
Chỉ muốn có một thứ gì đó của anh ấy."
Gió thổi qua.
Chiếc nhẫn hơi rung.
Nhưng vẫn nằm yên trên bia.
Quan Kỳ đã đi thật rồi.
Mang theo lời hứa mỗi ngày.
Mang theo bó hoa.
Mang theo cả ba năm.
Chỉ để lại tôi.
Và một câu "tạm biệt"
Không kịp nói hết.
Nữ quỷ ôm lấy tôi.
Lần đầu tiên cô ta không lèm bèm nữa.
"Khóc đi."
Cô ta nói.
"Khóc xong rồi.
Mình về nhà."
Tôi gật đầu.
Ngồi xuống bên cạnh bia mộ.
Ôm lấy bó hoa hồng đã héo.
"Quan Kỳ."
Tôi gọi lần cuối.
"Chúc anh hạnh phúc."
Âm thanh tan vào gió.
Không ai trả lời.