Thấy ta không đáp lời, hắn tiến lại gần hơn một chút, đè thấp giọng hỏi.
Ta hỏi ngược lại: "Nói cho ngươi thì có tác dụng gì?"
"Danh sách tuyển tú đã chốt từ lâu rồi, ngươi muốn ta kháng chỉ chịu tội? Hay là muốn ngươi đi nộp mạng?"
Nước mắt ta rưng rưng nhìn hắn một cái, rồi xoay người đi: "Ngươi đi đi, nhân lúc chưa ai phát hiện."
Phía sau không còn tiếng động.
Nơi đáy mắt Tạ Doãn xẹt qua một nỗi đau đớn.
Ngay sau đó, một đôi tay từ phía sau vươn tới, ôm c.h.ặ.t lấy eo ta.
Hắn tựa cằm lên vai ta, giọng nói hơi nghẹn ngào:
"A Hành, xin lỗi nàng."
"Ta về muộn mất rồi."
Ta quay người nhào vào lòng hắn, khóc đến xé ruột xé gan:
"Tạ Doãn, ta đã đợi chàng rất lâu rất lâu rồi."
"Bọn họ đều bảo chàng đã c.h.ế.t, ta vẫn luôn không tin."
"Chàng có thể sống sót trở về ta mừng hơn bất kỳ ai, nhưng cái tên ngốc nhà chàng thật biết chọn thời điểm đấy, lại xuất hiện trước mặt ta ngay trước ngày ta tiến cung."
"Chàng bảo ta phải làm sao, bảo ta phải làm sao đây?!"
Lực tay hắn dần dần siết c.h.ặ.t, như thể muốn khảm ta vào trong cơ thể hắn.
"Xin lỗi nàng, xin lỗi nàng..."
Tạ Doãn vốn dĩ mồm dẻo quẹo nay chỉ biết lặp đi lặp lại ba chữ đó.
Ta luyến tiếc tựa vào lòng hắn: "Chàng đào hôn, có phải lại muốn trở về biên quan không?"
Hắn gật đầu: "Ừm."
"Hôm nay ta tới gặp nàng, chỉ muốn nói cho nàng biết, trong lòng ta có nàng."
"Năm mười bảy tuổi ta đã nhận rõ lòng mình rồi, đời này chỉ muốn cưới một mình nàng."
Trong lòng ta nghe mà ấm áp hạnh phúc, nhưng nước mắt lại đầm đìa như đê vỡ.
Một ý nghĩ táo bạo vụt qua trong đầu ta.
Ta ôm lấy cổ hắn, áp môi mình lên.
Toàn thân hắn cứng đơ.
"Tạ Doãn, ta thích chàng."
Ta rấn rấn nước mắt nhìn hắn.
Đã không thể làm phu thê danh chính ngôn thuận, phóng túng một lần thì đã làm sao?
Ta chẳng thèm phân trần mà hôn hắn, dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng hắn.
Hơi thở hắn trầm xuống, ngay sau đó liền lật ngược thế cờ, giơ tay giữ c.h.ặ.t lấy sau đầu ta.
Ta bám c.h.ặ.t lấy vai hắn, hai chân quắp lấy eo hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, đôi mắt đong đầy xuân thủy: "Lên, lên giường đi."
Hắn vừa hôn ta, vừa khàn giọng hỏi: "Nàng nghĩ kỹ chưa?"
Ta c.ắ.n hắn một cái: "Ừm."
...
Con trai mới biết mùi vị quả nhiên không biết chừng mực.
Có so sánh mới thấy cảm thán:
Hoàng đế hắn đúng là già thật rồi.
Nhưng trước khi trời sáng, Tạ Doãn bắt buộc phải đi.
Ta lưu luyến hôn hết lần này đến lần khác lên n.g.ự.c hắn.
Cơ n.g.ự.c săn chắc thế này, sau này chẳng còn được hôn nữa rồi.
Trước khi hắn vượt cửa sổ ra ngoài, ta gọi hắn lại:
"Tạ Thúy Hoa."
Hắn ngoái đầu nhìn ta.
Ta lấy từ trong hộp gấm ra lá bùa bình an bấy lâu chưa trao tay được nhét vào tay hắn.
"Năm mười bốn tuổi đã muốn đưa cho chàng rồi, chính tay ta thêu đấy."
Hắn cúi đầu nhìn một cái, bật cười thành tiếng: "Bao nhiêu năm rồi, tay nghề thêu thùa của nàng vẫn độc lạ như thế."
Ta lườm hắn: "Không lấy thì trả lại đây."
Hắn đặt một nụ hôn lên khóe môi ta: "Đồ đã tặng đi rồi, làm gì có đạo lý đòi lại."
Trời sắp sáng đến nơi rồi.
Không thể trì hoãn thêm được nữa.
Ta đẩy đẩy hắn: "Mau đi đi."
Hắn nhìn ta một hồi lâu thật sâu, sau đó nhảy qua cửa sổ ra ngoài, vọt lên mái nhà nhanh nhẹn rời đi.
Ta đứng bên cửa sổ rất lâu.
Lâu đến mức ánh bình minh chuyển thành màu trắng chan hòa.
Xuân Hạnh xoa xoa cổ đẩy cửa đi vào: "Tiệp dư, nô tỳ chẳng hiểu sao tối qua lại ngủ mê ngủ mệt thế không biết."
Thấy ta đứng bên cửa sổ, nó giật b.ắ.n mình: "Sao người lại dậy sớm thế ạ?"
Ta mỉm cười với nó: "Không sao, không ngủ được thôi."
Hưởng thụ một đêm ngon giấc, giờ đây mặt ta hồng hào như hoa đào, tinh thần sảng khoái cực kỳ.
Tạ Doãn ơi là Tạ Doãn.
Hẹn ngày gặp lại.
………..
Hai tháng sau, thái y chẩn đoán ta đã mang long thai.
Khắp cả hậu cung xôn xao.
Ta bấm ngón tay nhẩm tính.
Cũng may, thái y không thể chẩn chính xác đến từng ngày.
Mà cái đêm ta và Tạ Doãn phóng túng kia so với mấy ngày hầu ngủ cũng chẳng chênh lệch là bao.
Hoàng đế vô cùng mừng rỡ, tấn phong ta làm Hiền tần, ban thưởng vô số.
Ta chẳng thích cái phong hiệu "Hiền" này cho lắm.
Nghe có vẻ hơi già nua. Nhưng nghĩ tới chuyện đứa trẻ trong bụng chưa chắc đã là của hắn, ta quyết định không thắc mắc làm gì.
Ta chuyển từ điện phụ cung Trường Lạc sang cung Di Hoa.
Nơi này gần cung Khôn Ninh của Hoàng hậu hơn.
Trương Dao lại càng thêm cẩn trọng từng chút một, việc gì cũng liều mạng bảo vệ ta.
Đi đường thì sợ ta ngã, ăn cơm thì sợ ta nghẹn, đến cả việc ta hắt hơi một cái nó cũng cuống quýt lên mất nửa ngày.
Ta cười trêu nàng: "Ta có phải làm bằng giấy đâu."
Nàng nghiêm mặt đáp: "Tỷ tỷ giờ đang mang thân hai cọc, đương nhiên phải cẩn thận rồi ạ."
Thế là ta đành mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.
Khoảng thời gian m.a.n.g t.h.a.i này, trong cung đương nhiên lại nháo nhào náo nhiệt hẳn lên.
Không phải trong cơm nước của ta phát hiện có đồ tương khắc, thì cũng là trong phòng đột nhiên xuất hiện mấy loại hương liệu làm lưu huyết.
Hoàng hậu nổi trận lôi đình.
Dùng thủ đoạn sấm sét chỉnh đốn không biết bao nhiêu phi tần.
Cấm túc thì cấm túc, tống vào lãnh cung thì tống vào lãnh cung, ban c.h.ế.t thì ban c.h.ế.t.
Trong một đêm, không còn ai dám bén mảng đụng tới ta nữa.
Hoàng hậu bảo ta cứ giao hết mọi chuyện cho tỷ ấy, chỉ cần an tâm dưỡng t.h.a.i là được.
Ta cũng rất bận.
Bận suy nghĩ xem rốt cuộc đứa trẻ trong bụng là giống của ai.
Tốt nhất là của Tạ Doãn đi, sinh ra trông sẽ tuấn tú hơn nhiều.