Mẫu thân ra lệnh cho ta nhường vị hôn phu của mình cho trưởng tỷ.

Vậy mà ta lại nghe chính mình gật đầu, đáp một tiếng:

“Được.”

Ngày hôm ấy, cả căn phòng ai nấy đều khen ta hiểu chuyện, nhưng chỉ có mình ta biết, tất cả cái gọi là “hiểu chuyện” trong cuộc đời này đều được nuôi lớn bằng hơn mười năm nhẫn nhịn và tủi thân.

Năm trưởng tỷ cập kê, cả thành Trường An đều truyền tai nhau về nàng.

Người ta nói nàng đẹp tựa mẫu đơn ngày xuân, nói giữa mày mắt nàng như phủ một tầng mây khói, lại nói rằng những lời đẹp đẽ nhất trên đời này dù đem đặt hết lên người nàng cũng chẳng hề quá đáng.

Mẫu thân bưng chén rượu đi tiếp khách, phụ thân vuốt râu cười đến mức không khép nổi miệng.

Ta ngồi trong góc khuất của đại sảnh, trên người là chiếc áo màu vàng ngỗng đã giặt đến hơi cũ, từ đầu đến cuối chẳng có lấy một người nhìn về phía ta.

Cũng chẳng một ai nhớ rằng hôm ấy đồng thời là sinh thần của ta.

Ta và trưởng tỷ chào đời trước sau chỉ cách nhau đúng khoảng thời gian cháy hết một nén hương.

Mẫu thân thường xuyên nhắc đi nhắc lại một câu:

“Đứa ra trước chiếm được thiên thời, cho nên A Hàm sinh ra đã xinh đẹp. Còn A Hành ở phía sau chậm mất một nén hương, nhường hết linh khí cho tỷ tỷ, bởi vậy dung mạo mới bình thường.”

Ta nghe câu ấy từ khi còn nhỏ, nghe suốt hơn mười năm, nghe nhiều tới mức cuối cùng ngay cả chính mình cũng tin rằng lời mẫu thân nói là thật.

Ta quả thật không đẹp bằng trưởng tỷ, cũng không khéo ăn nói bằng nàng, không biết dỗ người vui như nàng, càng không thể đi tới đâu cũng được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng.

Bởi vậy, khi mẫu thân giao căn noãn các đón nắng tốt nhất cho nàng, ta không lên tiếng.

Khi phụ thân từ bên ngoài mang về từng thùng nho Tây Vực, tất cả đều được chuyển vào viện trưởng tỷ, ta cũng không lên tiếng.

Ngay cả khi trưởng tỷ mở miệng đòi chiếc vòng phỉ thúy mà ngoại tổ mẫu để lại riêng cho ta, ta vẫn im lặng nhường cho nàng.

Cho đến sau này, trưởng tỷ nói nàng đã để mắt tới vị hôn phu của ta.

Mẫu thân gọi ta tới chính đường. Trước mặt quản gia cùng một đám bà t.ử trong phủ, giọng bà dịu dàng đến mức gần như đang dỗ dành:

“A Hành, tỷ tỷ con số khổ. Người đầu tiên từng định thân với nó không giữ được, bao năm nay khó khăn lắm mới lại gặp được một người hợp ý. Hôn sự với Trình gia vốn dĩ là nhà chúng ta trèo cao, con nhường người này cho tỷ tỷ đi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt mẫu thân, bỗng phát hiện mình chẳng khóc nổi, cũng không thể cười nổi.

Ta chỉ hỏi một câu:

“Vậy còn nữ nhi thì sao?”

Mẫu thân cau mày, ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào đang nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện.

“Con còn nhỏ, sau này mẫu thân lại chọn cho con một mối tốt hơn là được.”

Ta cúi đầu, khẽ đáp:

“Được.”

Mẫu thân lập tức thở phào nhẹ nhõm, rồi vỗ lên mu bàn tay ta:

“Mẫu thân biết ngay mà, con là đứa khiến người khác yên tâm nhất.”

Sau ngày ấy, ta tự nhốt mình trong căn phòng lạnh lẽo kia rồi khóc suốt ba ngày.

Viện của ta nằm ở góc hẻo lánh nhất trong hậu trạch Cố gia, trước kia vốn chỉ là căn kho dùng để chứa những món đồ cũ.

Mẫu thân nói trưởng tỷ sức khỏe yếu, phải ở nơi đón nắng để dưỡng bệnh, bởi vậy bà sai người dọn noãn các cho nàng.

Ngày ta chuyển vào căn phòng ấy, chân tường vẫn phủ một lớp rêu xanh, giấy dán cửa sổ rách ba đường, mỗi khi gió lùa qua liền phát ra tiếng ù ù.

Mẫn ma ma thay ta dán lại giấy cửa sổ, sau đó ngồi xổm dưới đất cạo sạch từng mảng rêu xanh, lại cẩn thận trải thêm một lớp rơm thật dày.

Bà làm được một lúc, nước mắt bỗng rơi xuống.

“Cô nương hà tất phải chịu khổ như vậy? Noãn các ấy rõ ràng là phu nhân đã hứa cho người, sao người lại…”

Ta cúi đầu, lặng lẽ đặt đôi chặn giấy hình thỏ ngọc mà ngoại tổ mẫu để lại lên án dài.

“Trưởng tỷ ban đêm ho dữ lắm. Mẫu thân nói noãn các đón nắng, tốt cho thân thể của tỷ ấy.”

Môi Mẫn ma ma khẽ động, cuối cùng bà vẫn không nói tiếp.

Thật ra ta biết bà muốn nói gì.

Đại cô nương ho đã bao nhiêu năm, căn phòng nào chưa từng ở qua, vậy mà cũng chẳng thấy lần nào thật sự khá hơn. Nói cho cùng, phu nhân chỉ là thiên vị, mà còn thiên vị tới mức chẳng còn giới hạn.

Nhưng Mẫn ma ma không dám nói ra.

Quy củ trong phủ rất nghiêm, hạ nhân nếu dám nghị luận chủ mẫu sau lưng sẽ bị đ.á.n.h trượng.

Ta cũng chỉ có thể giả vờ như mình chẳng biết gì.

Trong ba năm ấy, ta đã học được cách giả vờ như không biết gì cả.

Trưởng tỷ nhìn trúng cây trâm hải đường của ta, ngày hôm sau cây trâm ấy liền xuất hiện trong hộp trang sức của nàng.

Mẫu thân nói đó là cây trâm mới bà mua cho trưởng tỷ.

Nhưng cây trâm ấy rõ ràng là ngoại tổ mẫu cố ý sai người làm riêng cho ta, mặt trong còn khắc tên của ta, cả thành Trường An tuyệt đối không thể tìm ra cây thứ hai giống hệt.

Phụ thân từng mang về một hộp son từ phương Nam, nói là chia cho mấy vị cô nương trong phủ.

Ta còn chưa kịp chạm tay vào hộp, trưởng tỷ đã nói mình cực kỳ thích, thế là mẫu thân thuận thế bê nguyên cả hộp cho nàng.

Mẫn ma ma lỡ miệng hỏi một câu:

“Vậy bên nhị cô nương phải ăn nói thế nào?”

Lúc ấy mẫu thân mới như chợt nhớ ra trong phủ còn có một người như ta, bà lục trong tủ hồi lâu rồi lấy ra một hộp son chẳng biết đã để từ bao giờ.

“Nhị cô nương còn nhỏ, dùng thứ gì chẳng đẹp.”

Ta mở nắp ra, son bên trong đã khô đến đóng thành từng cục.

Chương 1 - Một Đường Về Nam, Từ Nay Không Nhường Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia