Mẫu thân ra lệnh cho ta nhường vị hôn phu của mình cho trưởng tỷ.
Vậy mà ta lại nghe chính mình gật đầu, đáp một tiếng:
“Được.”
Ngày hôm ấy, cả căn phòng ai nấy đều khen ta hiểu chuyện, nhưng chỉ có mình ta biết, tất cả cái gọi là “hiểu chuyện” trong cuộc đời này đều được nuôi lớn bằng hơn mười năm nhẫn nhịn và tủi thân.
Năm trưởng tỷ cập kê, cả thành Trường An đều truyền tai nhau về nàng.
Người ta nói nàng đẹp tựa mẫu đơn ngày xuân, nói giữa mày mắt nàng như phủ một tầng mây khói, lại nói rằng những lời đẹp đẽ nhất trên đời này dù đem đặt hết lên người nàng cũng chẳng hề quá đáng.
Mẫu thân bưng chén rượu đi tiếp khách, phụ thân vuốt râu cười đến mức không khép nổi miệng.