Chị chồng vừa kéo đồ đến ở nhờ nhà tôi, ngay ngày đầu đã hất sạch suất ăn tẩm bổ dưỡng thai của tôi.
“Bày vẻ yếu ớt làm gì. Ngày xưa lúc tôi mang thai, tôi còn xuống ruộng làm việc kia kìa.”
Nước canh nóng hất tung lên chân tôi, đau đến nỗi hai chân tôi mềm nhũn, phải ngồi sụp xuống.
Tối hôm đó bụng tôi đau dữ dội, khi được đưa tới bệnh viện thì mọi chuyện đã quá muộn.
Chồng tôi đứng ngoài hành lang, nén giọng nói nhỏ:
“Thôi thì cho qua đi, dù sao cũng là người trong một nhà.”
Tôi phì cười, cười đến cuối cùng nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.
Đến ngày ra viện, tôi đẩy cửa nhà chồng ra, tôi ngay tức khắc chết lặng tại chỗ.
Chị chồng ngồi bệt dưới sàn khóc gào thảm thiết, chân phải sưng vù lên chẳng khác nào chiếc bánh bao vừa nở bột.
Mẹ chồng ngồi lặng trên sofa, cây gậy trong tay vẫn còn dính máu nhỏ từng giọt.
“Cái nghiệp mà con gái tôi tự gây nên, thì chính nó phải tự mình trả lấy.”