Năm Tạ Tuần mười sáu tuổi, đầu óc anh bị chập mạch, rất muốn có một đứa con gái, nhưng anh lại là đàn ông. Ai cũng biết, đàn ông thì không thể sinh con được. Thế là anh quyết định đi nhận nuôi một đứa.
Anh dở hơi, nhưng người ở trại trẻ mồ côi thì không, nên họ đuổi anh đi. Anh buồn bã, thui thủi đi bộ về nhà. Đúng lúc đó thì gặp tôi đang bới rác kiếm ăn.
Anh hỏi tôi: “Em đang làm gì vậy?”
Tôi đáp: “Tìm đồ ăn ạ.”
Anh: “Tại sao lại tìm trong thùng rác?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Anh ơi, em đói lắm.”
Sau khi gặng hỏi, anh đã biết được hoàn cảnh gia đình của tôi.
Bố tôi đã c.h.ế.t vì nghiện rượu, mẹ thì bặt vô âm tín. Còn một người bà là người giám hộ hợp pháp nên tôi không được vào trại trẻ mồ côi. Nhưng bà lại trọng nam khinh nữ, cho rằng tôi là đứa con gái đen đủi, khắc c.h.ế.t bố tôi nên chẳng thèm cho tôi ăn cơm.
Trông tôi lúc đó rất tội nghiệp. Lòng trắc ẩn của anh trỗi dậy, đã đưa tôi về nhà.
Tôi cảm động lắm: “Anh ơi, anh thực sự là người tốt.”
Anh giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Anh không phải anh của em. Anh đã nhận nuôi em rồi, bây giờ anh là bố của em. Từ giờ phải gọi anh là bố, biết chưa?”
Tôi: ...?
Lúc đó tôi đã mười tuổi, cũng là một học sinh tiểu học đã biết chút ít rồi. Tôi cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng Tạ Tuần cứ khăng khăng.
Nhà anh to thật đấy, cơm thì ăn no, chăn thì ấm áp. Tôi không muốn quay lại cái gia đình ruột thịt mà muốn ăn thì phải đi bới rác đó nữa.
Thế là tôi: “Vâng ạ, bố.”
Tạ Tuần rất hài lòng, xoa đầu tôi: “Con gái ngoan.”
2
Tôi luôn tự nhủ rằng mình là một đứa con gái ngoan ngoãn. Dù bố nuôi chỉ hơn tôi sáu tuổi, tôi vẫn có thể gọi anh là bố mà mặt không hề biến sắc. Gọi mãi thành quen, dần dần cũng thấy thuận miệng.
Tạ Tuần đúng là đang nuôi một đứa con gái thật. Anh thường xuyên mua cho tôi rất nhiều váy công chúa, b.úp bê Barbie.
Tôi chẳng mấy hứng thú, nhưng anh cứ nhiệt tình mãi không thôi.
Người ta trên mạng nuôi con gái thế nào thì anh nuôi tôi y hệt như vậy. Dùng đồ tốt nhất, học trường xịn nhất, tiền tiêu vặt trong thẻ ngân hàng nhiều không đếm xuể.
Tôi cũng nhờ anh mà đổi đời, bước chân vào tầng lớp thượng lưu. Thế nên, tôi vẫn luôn biết ơn anh. Nếu bỏ qua chuyện tuổi tác, anh thực sự là một người bố tốt. Và tôi cũng là một đứa con gái tốt.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã thay đổi rồi.
3
Buổi sáng, tôi tỉnh giấc. Mắt còn chưa buồn mở, tôi ngáp một cái rồi với tay tìm điện thoại, định nằm nướng thêm tí nữa.
Vừa cử động tay phải, tôi đã thấy có gì đó không ổn.
Sao người mình đau nhức thế này? Cảm giác cứ như vừa bị xe tải cán qua vậy. Chẳng lẽ mình bị t.a.i n.ạ.n giao thông? Chắc cũng không nghiêm trọng lắm, còn sống và cử động được là ổn rồi. Không sao, không sao cả.
Tôi chầm chậm mở mắt, chống người dậy muốn kiểm tra xem rốt cuộc mình bị làm sao. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi c.h.ế.t lặng.
Chuyện cơ thể mình ra sao tạm gác sang một bên đã. Tại sao lại có một gã đàn ông nằm cạnh mình thế này!!!
Tôi nổi cơn giận dữ ngay lập tức. Gã nào đây? Tại sao tôi lại nằm chung giường với gã một cách kỳ quặc thế này! Nếu gã không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng, tôi sẽ cho gã biết tay!
Tôi kéo chăn, trèo lên người, đè mạnh vào vai anh.
“Không được ngủ nữa! Mau tỉnh dậy cho tôi, sao anh lại…”
Câu nói của tôi bị nghẹn lại ngay cổ họng.
Lúc nãy tóc anh lòa xòa che mất mặt, tôi chỉ lờ mờ thấy đường nét gương mặt cũng khá ổn, chắc là một chàng trai đẹp mã. Nhưng lúc này, tóc anh lệch sang một bên, để lộ toàn bộ gương mặt.
Đúng như tôi dự đoán, quả thực là một mỹ nam. Anh nhắm mắt, hàng mi dài cong v.út, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng. Dù đang ngủ nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách.
Đúng gu của tôi. Thế nhưng, tại sao anh lại có thể giống hệt Tạ Tuần chứ?
Chắc chắn là có kẻ mưu đồ bất chính nên mới phẫu thuật thẩm mỹ cho giống anh, phải không? Đúng là thế rồi! Nhất định là vậy!
Là một đại tiểu thư hào môn giàu có như mình, chắc chắn có rất nhiều kẻ mưu đồ bất chính muốn tiếp cận, việc phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ của bố nuôi cũng chẳng có gì lạ, haha.
Tôi cố gắng tự tẩy não bản thân trong lòng, vừa đảo mắt tìm quần áo. Nhưng đúng lúc này, người đàn ông đang bị tôi đè dưới thân bỗng cựa quậy.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Hàng mi anh khẽ rung động, sắp sửa mở mắt rồi.
Tôi: !!
Chẳng cần nghĩ ngợi gì nữa, tôi vội vàng che mắt anh lại. Quả nhiên, hàng mi cọ vào lòng bàn tay tôi, nhột nhột.
Người đàn ông nắm lấy cổ tay tôi, giọng khàn khàn vì dư âm cuộc ân ái: "Che mắt anh làm gì?"
Tôi càng tuyệt vọng hơn.
Mặc dù giọng anh khàn đặc, nhưng quan hệ giữa tôi và Tạ Tuần mật thiết như thế, sao tôi có thể không nhận ra giọng anh được chứ.
Tuyệt đối không thể để anh phát hiện, nếu không thì tôi tiêu đời rồi!
Anh kéo tay tôi, muốn gỡ tay tôi ra.
Không được! Tuyệt đối không được.
Tôi ngồi trên cơ bụng của anh, dùng hết sức bình sinh che c.h.ặ.t mắt anh lại. Nếu cứ giằng co lâu, chắc chắn anh sẽ gạt tay tôi ra mất.
Trong lúc cấp bách, tôi vơ lấy chai nước khoáng thủy tinh bên giường, gõ một phát vào gáy Tạ Tuần.
Tôi cầu nguyện: "Ngất đi, ngất đi, chỉ cần ngất đi là mọi chuyện xong xuôi!"
Rầm. Người bên dưới không còn động tĩnh gì nữa. Chắc là ngất thật rồi nhỉ?
Tôi rón rén rút tay ra.
Anh nằm bất động. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lấy gối đắp lên mặt anh rồi vội vã bò dậy. Nhưng vừa đứng lên, chân đã nhũn ra, ngã ngồi xuống lại. Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ ý nghĩ hỗn loạn, nhưng ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải chuồn lẹ.
Tôi vội tìm quần áo mặc vào, rồi quay lại nhấc chiếc gối trên mặt Tạ Tuần xuống. Đừng để anh ngạt thở mà c.h.ế.t, đắp thêm cho anh cái chăn, kẻo bị cảm lạnh.
Sau khi làm xong xuôi mọi việc, tôi bấm chuông dịch vụ rồi lén lút như kẻ trộm, chạy biến ra khỏi phòng, rời khỏi khách sạn.
Nhân viên phục vụ thấy anh ngất xỉu chắc chắn sẽ đưa anh đi bệnh viện. Dù sao anh cũng là khách VIP tôn quý mà. Chỉ mong cú đập vừa rồi không làm hỏng đầu óc anh.
4
Ba mươi phút sau, tôi nhận được điện thoại của Tạ Tuần. Anh đang ở bệnh viện và bảo tôi đến thăm. Tôi thở phào, may là anh không sao.
Tôi thay bộ đồ khác, giả vờ như đi từ nhà đến bệnh viện.
Cửa phòng bệnh đang mở. Tạ Tuần không nằm trên giường, cũng không mặc đồ bệnh nhân. Anh đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Tôi không gõ cửa mà ngạc nhiên hỏi: "Bố, sao bố lại vào viện? Xảy ra chuyện gì rồi ạ?"
Anh nghe tiếng thì nhanh ch.óng quay đầu lại, liếc tôi một cái: "Đến nhanh đấy."
Tôi chớp mắt: "Vừa nhận được tin bố vào viện là em lập tức chạy từ nhà đến đây luôn, rốt cuộc là sao ạ? Bố bị thương thế nào, bác sĩ nói gì?"
Tôi vẫn diễn tròn vai đứa con gái hiếu thảo như thường lệ. Chỉ là lần này khi gọi anh, tôi cứ thấy là lạ.
Tạ Tuần ra hiệu cho tôi lại gần: "Tuế Tuế, qua đây."
Tôi do dự một chút rồi cũng bước đến bên cạnh anh.
"Sao thế ạ?"
Lúc này anh mới lên tiếng: "Đầu bị người ta đập một cái, ngất xỉu."