Tôi giả vờ hốt hoảng: "Ai mà quá đáng thế ạ!"
Anh nói đầy ẩn ý: "Một người phụ nữ xấu xa."
Tôi chột dạ vô cùng, nhưng tôi không thể để lộ ra ngoài, đành phải hỏi tiếp: "A, người phụ nữ xấu xa nào ạ?"
Tôi cứ ngỡ Tạ Tuần sẽ đáp "Trẻ con đừng hỏi nhiều" hoặc nói thẳng là "Người phụ nữ ngủ với anh", nhưng tôi không ngờ, Tạ Tuần bỗng nói một câu: "Mẹ em đấy."
Tôi: ?
Cái gì cơ?
Lần này thì chẳng cần giả vờ, tôi đứng hình thật sự.
Tạ Tuần vén lọn tóc mai ra sau tai cho tôi, anh chậm rãi nói: "Tuế Tuế của chúng ta sắp có mẹ rồi, em thấy vui không?"
Tôi: ...
Tôi khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười: "Vui ạ."
Anh cười càng dịu dàng hơn: "Xem ra Tuế Tuế của chúng ta cũng rất đồng ý với việc anh cưới người phụ nữ xấu xa kia, ngoan lắm."
5
Tôi nghi ngờ chính cái chai thủy tinh kia đã đập Tạ Tuần đến ngớ người rồi. Cách anh nói chuyện thật quỷ dị, đáng sợ quá, khiến tôi nổi hết cả da gà.
Chẳng lẽ anh định cưới người phụ nữ đêm đó thật sao?
Tiếp theo chắc là sẽ cử người đi truy lùng danh tính cô ta mất thôi.
Đời tôi coi như xong rồi.
Tôi thu dọn hành lý ngay trong đêm, sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào nếu thấy có biến. Nhưng ngoại trừ biểu hiện kỳ lạ ở bệnh viện hôm đó, sau khi xuất viện, Tạ Tuần hoàn toàn trở lại bình thường.
Tôi lén lút hỏi thăm thư ký của anh, xem gần đây có nhiệm vụ gì hay không.
Thư ký ngơ ngác: "Nhiệm vụ gì cơ?"
Anh chẳng có ý định tìm kiếm bất cứ ai cả.
Tôi cũng thấy hoang mang vô cùng. Ngày tháng trôi qua chẳng có gì khác biệt, nhưng tôi không yên tâm. Một hôm, trong lúc ăn cơm, tôi đã hỏi anh.
"Bố, mẹ mà bố nói là ai vậy?"
Biểu cảm của anh rất bình thản.
"Mẹ nào?"
Tôi trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Chắc chắn là lúc đó đầu óc anh bị va đập nên mới lú lẫn, giờ bình phục lại là tốt rồi.
Tôi gắp cho anh một miếng cánh gà sốt Coca, nũng nịu nói: "Không có gì, cánh gà sốt Coca hôm nay ngon quá ạ."
Thật tốt quá. Mối quan hệ cha hiền con thảo của chúng tôi vẫn không hề thay đổi.
Cạn lời. Không thay đổi mới là lạ ấy!
Sau trôi qua hai tháng bình yên, Tạ Tuần có một người bạn thường xuyên công tác nước ngoài vừa về nước, đã tổ chức một buổi tiệc đón tiếp. Buổi tiệc rất hoành tráng, có khá nhiều người đến dự.
Tất nhiên Tạ Tuần cũng tham gia. Tôi đương nhiên xuất hiện với tư cách là bạn đồng hành của anh. Trong lúc anh trò chuyện công việc và hợp tác với người khác, tôi rảnh rỗi nên cứ thẫn thờ suy nghĩ lung tung.
Anh khẽ bóp tay tôi: "Chán à?"
Tôi ghé sát tai anh nói nhỏ: "Em đói rồi."
Anh xoa đầu tôi, bảo nhân viên phục vụ mang bánh ngọt đến.
Người đàn ông trung niên đang trò chuyện bên cạnh cười nói: "Tình cảm hai bạn trẻ tốt thật đấy."
Tôi mỉm cười không đáp.
Bánh được mang đến rất nhanh. Trông rất tinh tế, tỏa ra hương kem ngọt ngào.
Trước đây tôi rất thích món này., nhưng hôm nay không hiểu sao, ngửi thấy mùi lại thấy buồn nôn lạ kỳ. Nhưng tôi thực sự đang đói, lại còn là do đích thân Tạ Tuần gọi cho tôi nên tôi đành nhận lấy, xúc một miếng nhỏ.
Vừa đưa vào miệng, cảm giác buồn nôn trào dâng. Tôi không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo.
Mọi người có mặt đều sững sờ. Tạ Tuần vội vàng bảo tôi ngồi nghỉ sang một bên, hỏi xem tôi thấy thế nào.
Tôi trả lời thật thà: "Muốn nôn ạ."
Tạ Tuần nhíu c.h.ặ.t mày: "Gọi bác sĩ riêng tới đi, có phải ngộ độc thực phẩm không? Hôm nay em đã ăn gì?"
Tôi hồi tưởng lại, có ăn gì lạ đâu, toàn là đồ ăn bình thường cả. Lẽ nào các món ăn kỵ nhau?
Ngay lúc đó, vợ của người đàn ông trung niên kia đột nhiên lên tiếng: "Nhìn không giống ngộ độc thực phẩm đâu."
Bà ấy hơi dừng lại, nhìn Tạ Tuần đang căng thẳng rồi nhìn sang tôi, cười tủm tỉm giống hệt chồng mình.
"Chín phần mười là có t.h.a.i rồi, hồi xưa lúc tôi mang bầu con gái cũng bị nghén dữ dội thế này."
Lời vừa dứt, cả tôi và Tạ Tuần đều cứng đờ người.
Cả đời này tôi mới ngủ với đàn ông đúng một lần, làm gì có chuyện trùng hợp thế được. Hơn nữa, trước khi rời khách sạn lần đó, rõ ràng tôi đã nhìn thấy b.a.o c.a.o s.u dùng rồi trong thùng rác mà. Sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được?
Nhưng hình như mấy tháng gần đây tôi không có kinh nguyệt. Tôi vốn chẳng quan tâm đến chuyện đó, nhớ được là đầu tháng hay giữa tháng đến là may lắm rồi. Không thấy đến tôi cũng chẳng phát hiện ra.
Chẳng lẽ lại thật sự...
Tôi theo phản xạ phản bác: "Không thể nào, có biện pháp bảo vệ mà."
Người phụ nữ kia nói: "Vẫn có xác suất xảy ra sự cố mà, đứa thứ hai nhà tôi cũng là do sự cố đấy."
Sự cố? Tôi xui xẻo đến thế sao?
Tôi cố gắng vùng vẫy: "Chắc là em chỉ đau bụng do ăn uống thôi ạ."
Tạ Tuần cụp mắt nghịch tay tôi, không biết đang nghĩ gì, lúc này mới lên tiếng chen vào.
"Chờ bác sĩ đến rồi để bác sĩ khám cho."
Tôi định nói gì đó, lực tay anh hơi siết lại.
"Tuế Tuế, nghe lời nào."
7
Chưa bao giờ tôi thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng như thế.
Trong lúc chờ bác sĩ, Tạ Tuần ở lại cùng tôi. Cặp vợ chồng kia không theo vào, trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Tôi vừa vào cửa đã chọn ngay góc sofa để ngồi. Tạ Tuần ngồi ở giữa. Khoảng cách giữa hai chúng tôi khá xa.
"Ngồi xa thế làm gì, qua đây."
Tôi chậm chạp nhích từng chút một, nhích về phía anh một xíu rồi dừng lại. Anh liếc nhìn tôi, không ra lệnh thêm nữa mà tự mình đứng dậy.
Dưới lầu trang viên rất náo nhiệt, buổi tiệc tối vẫn chưa kết thúc. Tiếng trò chuyện của khách khứa vọng lại từ xa, nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Tuần đang tiến lại gần mình hơn.
Tôi nín thở, đầu óc rối bời không biết làm sao.
Cuối cùng, anh dừng lại ngay trước mặt tôi. Tôi cúi gằm mặt, chỉ nhìn thấy đôi giày da của anh. Anh chống một tay lên thành ghế sofa, nửa như bao vây lấy tôi vào trong.
"Đang trốn anh đấy à?"
Tôi thấy chột dạ, cố gắng gồng mình đáp: "Làm gì có."
Anh bỗng nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh.
"Tuế Tuế."
Anh tiến sát lại gần tôi, rất gần, rất gần. Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh.
Tư thế này thật kỳ quặc.
Tôi lảng tránh ánh mắt, nhắc nhở anh: "Anh gần quá rồi."
Anh khẽ nghiêng đầu: "Gần sao?"
Môi anh gần như sắp chạm vào môi tôi rồi, thế mà còn hỏi là có gần không cơ chứ!
Anh không lùi lại, thì chỉ còn cách tôi phải lùi. Tôi co người ra phía sau. Kết quả là tôi càng lùi, anh càng áp sát tới. Khoảng cách giữa chúng tôi cứ duy trì như vậy, chẳng hề rút ngắn.
Anh muốn làm gì chứ!
Anh cứ im lặng không nói, tôi đành phải lên tiếng trước: "Có chuyện gì không anh?"
Tạ Tuần nhướng mày: "Không có chuyện gì thì không được nói chuyện với em à?"