Chàng gầy đi rất nhiều, làn da cũng sạm hơn trước.

Mày mắt vẫn tuấn tú như xưa, nhưng dường như lại có thêm thứ gì đó…

Trầm ổn, vững chãi.

Chỉ cần nhìn chàng một cái, lòng người liền bất giác an tâm.

Trên mặt chàng còn có thêm một vết sẹo.

Vết sẹo kéo dài từ thái dương tới tận bên tai, tựa như một con rết bò trên gương mặt, dữ tợn đến ch.ói mắt.

Ta không dám nghĩ khi ấy chàng đã đau đớn đến nhường nào.

Ta chỉ biết bàn tay mình đã bất giác nâng lên, đầu ngón tay run run, khẽ chạm vào vết sẹo ấy.

Thế nhưng chàng lại tưởng ta bị dọa sợ, khẽ cúi mặt xuống.

“Dung mạo đã bị hủy rồi.”

Giọng chàng rất khẽ, còn mang theo mấy phần dè dặt:

“Những lời A Dao từng nói trước đây... còn tính không?”

Ta sững người.

Chưa nói đến những tháng ngày yên ổn của chúng ta vốn là do những người nơi tiền tuyến như chàng dùng m.á.u và mạng đổi lấy.

Chỉ riêng tám tháng qua, ngày nào ta cũng mong ngóng chàng trở về, đêm nào cũng lén trùm chăn lau nước mắt.

Vậy mà chàng lại thật sự coi ta là một kẻ nông cạn chỉ ham mê sắc đẹp sao?

Ta trừng mắt nhìn chàng, cố ý giả vờ tức giận.

“Sao nào? Thẩm tiểu tướng quân lại muốn thất hứa nữa à?”

Chàng ngẩng đầu.

Gương mặt ban nãy còn dè dặt cẩn trọng, trong nháy mắt đã rạng rỡ như hoa nở.

Ngay sau đó, chàng kéo mạnh ta vào lòng, ôm c.h.ặ.t đến mức như hận không thể hòa ta vào tận xương m.á.u mình, kích động đến mức lời nói cũng trở nên lộn xộn.

“Không. Ta tuyệt đối sẽ không thất hứa nữa.”

“Ta còn chưa vào cung đã chạy tới tìm nàng trước. Ta sợ nàng đổi ý, ta sợ nàng...”

Ta kiễng chân, chặn lại đôi môi đang không ngừng nói của chàng.

Gió xuân lướt qua bên người chúng ta, khẽ lay những chồi non vừa nhú trên cây lựu.

Ngàn lời vạn chữ, cuối cùng chỉ hóa thành một câu.

“Thẩm Dật, ta nhớ chàng lắm.”

17

Sau khi Thẩm Dật từ trong cung trở về, phía sau chàng còn có một vị công công ăn vận chỉnh tề, cùng vô số rương hòm ban thưởng được khiêng vào nối tiếp nhau như nước chảy.

“Thẩm nhị tiểu thư thật có phúc. Thẩm tiểu tướng quân lập được chiến công hiển hách, không cầu thăng quan, cũng chẳng cầu ban thưởng, chỉ xin hoàng thượng ban hôn để cùng người kết thành phu thê. Mau quỳ xuống tiếp chỉ.”

Tin ban hôn vừa truyền ra, hai nhà Thẩm, Chu nhất thời phong quang vô hạn.

Mãi đến ngày đại hôn, ta vẫn còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Ta... cứ thế mà gả cho Thẩm Dật rồi sao?

Tỷ tỷ đã dặn đi dặn lại, nếu Thẩm Dật chưa vén khăn hỉ của ta lên, ta tuyệt đối không được tự mình vén.

Thế nhưng vừa nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, ta đã không nhịn được mà ném khăn hỉ sang một bên.

Ánh nến lay động soi lên gương mặt kiều diễm của ta.

Thẩm Dật đứng ngay trước cửa, ngây ngốc nhìn ta đến thất thần.

Chàng cũng mặc hỉ bào, một thân đỏ thẫm càng tôn lên đôi mày ánh mắt đẹp như tranh. Vết sẹo nơi thái dương vẫn còn đó, nhưng trái lại càng khiến chàng thêm mấy phần anh khí.

“A Dao, cuối cùng ta cũng cưới được nàng rồi.”

Chẳng biết từ khi nào, vị tướng quân mặt ngọc lạnh lùng năm xưa đã biến thành lang quân thâm tình, dịu dàng như nước trước mắt ta.

Chàng bước tới, cúi đầu hôn ta.

Ban đầu rất nhẹ, rất cẩn thận, tựa như đang nâng niu một món trân bảo mong manh dễ vỡ.

Dần dần, nụ hôn ấy trở nên lưu luyến, rồi lại mạnh mẽ, cuồng nhiệt.

Nỗi nhớ nhung suốt tám tháng dường như đều dồn hết vào khoảnh khắc này, dùng cách ấy mà trút ra không sót chút nào.

Cả người ta đã mềm nhũn từ lâu, hỉ bào trên người cũng chẳng biết từ lúc nào đã bị Thẩm Dật tùy tiện ném xuống đất.

“Thẩm Dật, ta... ta hơi khó chịu...”

Thế nhưng ánh mắt chàng chợt tối lại.

Chẳng những không dừng, chàng còn men theo xương quai xanh, từng chút từng chút hôn xuống.

Ta cụp mắt nhìn những vết đỏ lớn nhỏ trên người mình.

Trong đầu bỗng ầm vang một tiếng.

Trong khoảnh khắc, ta chợt hiểu ra tất cả.

“Huynh trưởng của chàng... không hề ngược đãi tỷ tỷ ta?”

Chàng nhìn ta, ánh mắt nóng bỏng, từng chữ từng câu đều rõ ràng.

“Thẩm gia có gia huấn, không phụ giang sơn, càng không phụ thê t.ử.”

Màn trướng được chàng chậm rãi buông xuống.

Chiếc giường gỗ chạm hoa khẽ kêu “kẽo kẹt” mãi đến tận khi trời tờ mờ sáng.

Ta mệt đến mức hai mí mắt cứ díu lại, mơ màng nghe thấy chàng ghé bên tai, khẽ nói:

“A Dao, Thẩm Dật tâm duyệt nàng.”

Ta mơ mơ màng màng cong khóe môi.

“Ta cũng vậy.”

(Hết).