55
[05.03.2020]
Mặc dù lúc ta xuyên không đến đây thì đã là thân phận một nàng thiếp thất đã gả cho người ta rồi, thế nhưng trên thực tế đây lại là lần đầu tiên ta kết hôn tính gộp cả kiếp trước lẫn kiếp này.
Ta cứ ngồi ở trên giường cười ngốc nghếch, thậm chí có cảm giác bản thân mình đang tự phun ra những bong bóng hạnh phúc.
Ngày mốt là ta sẽ được xuất giá rồi.
Ngày mốt ta sẽ được gả cho người mà mình thầm thương trộm nhớ rồi.
Ta thực sự, thực sự quá hạnh phúc!
56
[06.03.2020]
Vừa nghĩ đến việc ngày mai mình sẽ được gả cho phu quân, ta lại lo lắng đến mức chẳng biết phải đặt tay đặt chân vào đâu cho phải. Những người xung quanh ai nấy đều bận rộn rối rít như kiến bò chảo nóng, ngay cả Tiểu Hoa cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Ta thì không giúp ích được gì, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ.
Ở trong phòng thực sự ngồi không yên, ta bèn muốn đi tìm phu nhân hoặc lão thái thái xem sao, cho dù là đi trò chuyện vài câu với Xuân Kiều thôi cũng tốt.
Kết quả là vừa mới bước chân ra khỏi cửa, ta đã c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Ta vốn dĩ cứ ngỡ với thân phận là một nàng thiếp thất không có nhân quyền, chẳng có địa vị thời cổ đại, hôn lễ của ta cùng lắm cũng chỉ là một chiếc kiệu hoa nhỏ, vài tên gia nhân khua chiêng gõ trống thôi.
Thế nhưng tất cả những gì đang hiển hiện trước mắt lúc này lại khiến ta không kìm được lòng mà liên tưởng đến bốn chữ “mười dặm hồng trang”.
Mười dặm hồng trang của riêng ta.
Đúng lúc này có một nha hoàn nhỏ đi ngang qua bên cạnh ta, thấy ta đang đứng ngây người ra đó liền mỉm cười bảo ta thật có phước. Còn nói lão thái thái đã dặn dò rằng, cả đời bà không có một mụn con gái nào, ta cũng như con gái ruột của bà vậy, cho nên hôn lễ của ta nhất định phải được tổ chức thật đẹp đẽ, thật tròn vẹn mỹ mãn.
Ngay vào khoảnh khắc đó, nước mắt ta liền rơi lã chã.
Những giọt nước mắt của sự vui sướng, của lòng biết ơn và của niềm hạnh phúc ngập tràn.
Thế rồi ta vội vàng quay người bước vào trong phòng. Ta lo lắng bản thân nếu cứ tiếp tục đứng nhìn nữa thì ngày mai đôi mắt sẽ sưng húp lên đến mức không thể kết hôn được mất.
Mãi cho đến đêm muộn, những tiếng động huyên náo ở bên ngoài mới giảm bớt đi vài phần, Tiểu Hoa đến tận bây giờ vẫn chưa trở về. Ta vừa mới đẩy cửa bước ra ngoài định hít thở chút không khí trong lành thì bỗng nghe thấy một giai điệu tiếng cầm quen thuộc vang lên.
Là khúc “Tống Mai”.
Vết thương của phu quân đã khỏi rồi sao? Trong lòng ta mừng thầm, vội vàng lần theo tiếng đàn mà bước tới, cho đến khi nhìn rõ được bóng dáng của phu quân, ta mới chợt nhớ ra. Thời cổ đại hình như có phong tục tập quán bảo rằng trước khi kết hôn thì hai vợ chồng không được phép gặp mặt nhau đúng không nhỉ?
Ta vội vàng dừng bước chân lại, từ đằng xa mà lặng im ngắm nhìn chàng.
Lúc này trời đã tối đen như mực, một vạt áo trắng của phu quân ở trong đêm muộn dịu dàng tựa như ánh trăng thanh mát.
Mãi cho đến khi một khúc nhạc kết thúc, lúc này phu quân mới ngẩng đầu lên nhìn về phía ta. Ta nhìn không rõ thần sắc trên gương mặt chàng, thế nhưng lại có thể nghe thấy vô cùng rõ ràng giọng nói dịu dàng ôn nhu của chàng.
Chàng bảo: “Nàng đến rồi à. Vô Song.”
57
[07.03.2020]
Trăm mẫu ruộng tốt, mười dặm hồng trang, mũ phượng khăn quàng.
Ngày hôm nay, ta đã gả cho một nam nhân hoàn toàn xa lạ.
[09.03.2020]
Hóa ra, hóa ra là như vậy.
Hóa ra tất cả mọi thứ đều là giả dối, tất cả chỉ là mặt nạ bọc ngoài.
Sự dịu dàng, nét quan tâm, sự bầu bạn kia, tất cả đều là giả dối.
Tất cả cũng chỉ vì hai chữ lợi ích thúc ép.
Mục đích tồn tại của ta chẳng qua là để lôi kéo vị thủ lĩnh mới của bộ lạc thảo nguyên, để có thể giúp cho Lương Quân Khiết trong ứng ngoại hợp, mưu phản đoạt ngôi vị hoàng đế.
Ta chẳng qua chỉ là một vũ cơ được mua về nhờ vào dung mạo tuyệt sắc, việc nạp thiếp gì gì đó chẳng qua chỉ là trò che mắt thế gian.
Sở dĩ bắt ta phải học nhảy múa, học gảy cổ cầm, chỉ là vì muốn làm cho món hàng hóa là ta đây càng thêm có giá trị, càng biểu lộ rõ cái gọi là thành ý của Lương Quân Khiết.
Khi vén khăn voan đỏ trùm đầu lên, khi ta chạm phải ánh mắt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc ấy, ta đã hiểu tường tận tất cả mọi chuyện.
Ta có ngốc thật, nhưng ta không ngu.
Một tiếng “Vô Song” kia đã đủ để khiến cho ta tỏ tường tất cả mọi việc.
Hóa ra tất cả mọi chuyện từ trước đến nay đều chỉ là do bản thân ta tự đa tình mà ra.
Hóa ra lại chính là người mà ta yêu quý nhất đã tự tay đẩy ta vào vòng tay của kẻ khác.
Thế nhưng ta vẫn không thể nào hiểu nổi, nếu đã như vậy thì tại sao chàng không sớm nói cho ta biết chứ?
Hãy nói cho ta biết ta chẳng qua chỉ là một món hàng hóa, hãy nói cho ta biết ta chẳng qua chỉ là một quân cờ bị người ta đem ra lợi dụng.
Để ta sớm chấp nhận số phận, sớm từ bỏ hy vọng hão huyền này chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Tại sao cứ phải giả vờ thâm tình sâu đậm, để cho trong lòng ta nhen nhóm lên niềm hy vọng.
Để rồi lại đẩy ta rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Các người hãy nhìn ta xem. Nực cười biết bao nhiêu.