58
[11.03.2020]
Không thể không thừa nhận Lương Quân Khiết đã làm tốt công tác chuẩn bị, giấu một vị thủ lĩnh bộ lạc thảo nguyên ở trong phủ mấy ngày trời mà chẳng ai phát hiện ra.
Nhưng dã thú trên thảo nguyên chung quy không thể sống mãi trong chuồng cũi, hắn phải trở về.
Ta cũng phải đi.
Không cần đ.á.n.h ngất rồi trói lại, cũng chẳng cần tốn hết lời lẽ để nhồi nhét đại nghĩa quốc gia.
Ta sẽ tự mình bước lên xe ngựa.
Ta sẽ tự mình đi.
Người đến tiễn ta ít ỏi vô cùng, người ta quen biết chỉ có hai người Tiểu Hoa và Xuân Kiều.
Tiểu Hoa khóc lóc dập đầu nức nở dưới đất, Xuân Kiều tuy giữ vẻ mặt lạnh tanh nhưng hai mắt đỏ hoe.
Ta bảo với Tiểu Hoa, sau này màn thầu đều là của ngươi tất.
Ta bảo với Xuân Kiều, bảo trọng.
Vào giây cuối cùng khi buông tấm rèm xuống, ta nhìn thấy Xuân Kiều nhắm nghiền hai mắt.
Ta nghĩ nàng ta đang cảm thấy bi kịch. Bi kịch cho ta, và cho chính bản thân nàng ta.
[14.03.2020]
Chặng đường di chuyển rất trắc trở, nhưng cuối cùng ta cũng đã nhìn thấy thảo nguyên.
Một thảo nguyên bao la rộng lớn đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Ta... Không còn nhìn thấy đường về nhà nữa rồi.
[16.03.2020]
Đúng rồi, người ta gả cho tên là Thải Ni Ngõa Nhĩ.
[17.03.2020]
Thải Ni Ngõa Nhĩ rất hiếm khi ở trong doanh trại. Dùng nguyên văn lời của hắn thì là: Hắn thà ở cùng với bầy ngựa còn hơn là ở cùng với ta.
Ta không biết hắn đã ghét bỏ ta đến thế thì tại sao còn muốn cưới ta làm gì.
Mà thôi kệ đi, cũng giống như việc ta căn bản chẳng thích hắn, nhưng chẳng phải ta cũng đã gả cho hắn rồi đó sao.
Chẳng qua đều là mỗi người có một tâm tư tính toán riêng thôi.
59
[18.03.2020]
Không còn nhảy múa, không còn gảy đàn, những ngày tháng của ta thực sự đã trở nên dài đằng đẵng và trống rỗng vô hồn.
Trên mảnh đất thảo nguyên hoang vu này, đến ngay cả b.út mực giấy nghiên cũng trở nên khan hiếm, thế nên nếu không có việc gì đặc biệt thì ta sẽ không viết nhật ký nữa.
[21.03.2020]
Hôm nay Thải Ni Ngõa Nhĩ uống khá nhiều rượu, lúc say khướt ngà ngà lại ở trong doanh trại của ta rất lâu.
Hắn hỏi ta: “Nàng cảm thấy ta là một người như thế nào?”
Ta bảo: “Người tốt.”
Hắn bảo: “Không, ta có phải người tốt đâu, ta là kẻ hiếu sắc vô đạo.”
Ta bảo: “Đó là do ngươi giả vờ thôi.”
Hắn hỏi: “Sao nàng biết?”
Ta bảo: “Ta chính là minh chứng.”
Thế rồi hắn bật cười, cười một cách vô cùng sảng khoái.
Hắn bảo: “Nàng có chút thú vị hơn những gì ta tưởng tượng đấy.”
Ta lắc lắc đầu.
Hắn cũng chẳng bận tâm, tiếp tục nói: “Vậy nàng còn biết gì về ta nữa không?”
Ta bảo: “Sở dĩ ngươi đi rêu rao khắp nơi cái danh tiếng hiếu sắc của mình, chẳng qua là để thăm dò thái độ của Hoàng đế Trung Nguyên và Vương gia kia thôi. Ngươi đã sớm biết hai người họ bất hòa, sớm muộn gì cũng xảy ra cảnh hai hổ tranh hùng, cho nên ngươi có ý định liên thủ với một trong hai bên để đoạt lấy lợi ích lớn hơn. Và ngươi làm như vậy là để xem xem hai người bọn họ ai có thành ý hơn, ai sẽ tình nguyện vì ngươi mà cất công nhọc lòng đi tìm kiếm mỹ nhân.”
Hắn vỗ tay cười lớn: “Tiếp tục, tiếp tục đi.”
Ta bảo: “Không có tiếp tục nữa, ngươi đã nhìn thấy thành ý của Lương Quân Khiết rồi, ngươi cũng đã chuẩn bị liên thủ với chàng ta, chuẩn bị lật đổ Hoàng đế trên ngai vàng hiện tại, kẻ vốn chẳng thèm để ngươi vào trong mắt.”
Hắn lại hỏi: “Vậy còn bản thân nàng thì nghĩ thế nào?”
Ta bảo: “Ta chẳng nghĩ thế nào cả, ta chỉ là một quân cờ, mà quân cờ sau khi hạ xuống thì đã đ.á.n.h mất đi giá trị lợi dụng của nó rồi.”
Lời ta vừa dứt, Thải Ni Ngõa Nhĩ lập tức xua tan đi bộ dạng say xỉn lúc trước, đôi mắt sáng rực nhìn ta và nói: “Ai bảo nàng ngốc chứ? Nàng hoàn toàn chẳng ngốc tí nào, nàng rõ ràng là người nhìn thấu hồng trần nhất.”
Nói rồi Thải Ni Ngõa Nhĩ mỉm cười rời đi, bảo hôm khác lại tới thăm ta.
60
[01.04.2020]
Thải Ni Ngõa Nhĩ bảo hôm khác lại tới thăm ta, thì đúng là “hôm khác” thật.
Cái ngày “thay trời đổi đất”.
Lương Quân Khiết đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ca ca của mình. Cuối cùng chàng ta cũng đã hoàn thành được chấp niệm của mình rồi.
Ta thật sự cảm thấy mừng cho chàng ta.
[02.04.2020]
Đêm qua ta đã nhảy múa suốt cả một đêm.
Và rồi ta đã có một đôi giày múa đỏ tươi như m.á.u.
Sắc đỏ ấy, giống hệt như màu đỏ thắm của nhành lạp mai trong tuyết.
[15.04.2020]
Thải Ni Ngõa Nhĩ hỏi ta vừa nãy đang ngân nga khúc nhạc gì thế.
Ta bảo đó gọi là khúc “Tống Mai”.
Hắn hỏi: “Nàng thích hoa mai sao?”
Ta bảo: “Thích.”
Hắn bảo: “Được.”
[17.04.2020]
Sáng nay lúc tỉnh giấc, ta đã không còn ở trong doanh trại nữa rồi.
Đặt mình giữa rừng hoa mai bạt ngàn khắp núi đồi, ta ngẩng đầu lên liền nhìn thấy nụ cười đầy đắc ý của Thải Ni Ngõa Nhĩ ngay trước mặt.
Hắn bảo: “Nàng thích hoa mai, ta tặng nàng cả ngọn núi hoa mai này.”
[18.04.2020]
Dạo gần đây Thải Ni Ngõa Nhĩ nói năng cứ kỳ kỳ quái quái, điệu bộ uốn éo như thể đang hát kịch trên sân khấu vậy.
Ta hỏi hắn bị làm sao thế?
Mặt hắn đỏ lựng lên, bảo tự thấy bản thân quá thô lỗ cục cằn, nghe nói nữ t.ử Trung Nguyên chúng ta thích những người dịu dàng, cho nên muốn học theo cách nói chuyện của người Trung Nguyên.
Ta bảo sự dịu dàng giống như nước biển vậy, khi một người đã quen với việc ngâm mình ở trong đó, thì sẽ bị nó nhấn chìm cả mũi lẫn miệng.
Hắn gãi gãi đầu, hỏi ta thế nghĩa là sao?
Ta bảo: “Nghĩa là ngươi đừng có nói chuyện kiểu đó nữa, ta sắp bị ngươi làm cho buồn nôn, nôn sạch cả bữa cơm trưa ra rồi đây này.”