24

[31.01.2020]

Quả nhiên cho dù là Vương gia thì cũng không thể ngày nào cũng trốn việc được. Hôm nay phu quân không đến, nhưng chàng đã bảo sư phụ cho ta nghỉ phép một ngày, thế là ta lập tức túm váy chạy sang chỗ của phu nhân.

Đến khi nhìn thấy nét mặt đầy oán hờn của phu nhân, ta bỗng chốc rơi vào một trạng thái tự trách sâu sắc.

Ở trong phòng của phu nhân, ta đã nghiêm túc tự kiểm điểm hành vi “trọng sắc khinh bạn” vô liêm sỉ của mình, và dưới sự ra hiệu của phu nhân, ta đã lập lời thề từ nay về sau phải thường xuyên đến thăm người.

Có một khoảnh khắc ta cảm thấy phu nhân có chút giống như những người già cô đơn vậy.

Ta thề thốt một hồi lâu, lúc này phu nhân mới nở một nụ cười mãn nguyện.

Thế nhưng phu nhân cười rồi, lòng ta lại bắt đầu dâng lên nỗi bất an.

Ở thời hiện đại ta chẳng có người bạn nào cả, cho nên ta rất trân trọng người bạn là phu nhân này, ta nghĩ mình không nên giấu giếm người điều gì mới phải.

Nhưng chuyện này quả thực rất khó mở lời.

Thế là ta bèn rón rén hỏi phu nhân xem người có cảm giác thế nào đối với phu quân.

Phu nhân nhìn chằm chằm vào ta một hồi lâu, nhìn đến mức ta cảm thấy cả người không được tự nhiên, sau đó người mới nhàn nhạt buông câu: Rất ghét.

Ta chớp chớp mắt đầy vẻ hoài nghi, hỏi người chẳng lẽ phu quân là một kẻ xấu xa sao? Hay là phu quân đã từng làm tổn thương trái tim của phu nhân rồi?

Phu nhân lắc lắc đầu, lấy tay vuốt phẳng vầng trán đang nhíu c.h.ặ.t của ta, bảo rằng chàng không phải kẻ xấu, cũng chưa từng làm tổn thương trái tim người.

Vậy thì tại sao người lại ghét chàng ấy chứ? Ta không hiểu, lại gặng hỏi phu nhân.

Phu nhân bảo là do tính cách bẩm sinh đã không hợp, cái ghét tự nhiên từ trong m.á.u thịt. Người còn nói hồi nhỏ hai người họ thường xuyên đ.á.n.h nhau, cứ hễ gặp mặt là chỉ muốn cào rách mặt đối phương ra mới chịu thôi.

Nói thật lòng, ta có vắt óc suy nghĩ cũng không thể nào tưởng tượng ra một phu nhân dịu dàng như thế này và một phu quân dịu dàng đến vậy khi ở bên nhau thì sẽ đ.á.n.h nhau kiểu gì.

Phu nhân còn nói, phu quân là một người quá mạnh mẽ và ngang tàng, bản thân người cũng rất kiên cường cứng rắn. Họ rất giống đối phương, và cũng rất giống với kiểu người mà đối phương căm ghét nhất.

Cho nên... Phu nhân và phu quân đều là những người vô cùng mạnh mẽ, và họ cũng ghét nhất là những kẻ mạnh mẽ, nói cách khác họ ghét chính những người có tính cách giống mình sao?

Họ ghét nhất chính bản thân họ ư?

Sau khi xâu chuỗi lại logic thì đầu óc ta lại càng thêm lú lẫn.

Vậy tại sao hai người lại kết hôn với nhau?

Câu nói này vừa thốt ra khỏi miệng là ta đã hối hận ngay lập tức, trong lòng thầm tự mắng mình sao lại hỏi một câu ngu ngốc đến thế, đã quên mất ở thời cổ đại việc kết hôn phần lớn đều là do “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, mai mối định đoạt” rồi sao, huống hồ cha của phu quân ngày trước còn là Hoàng đế, lời nói ra chính là thánh chỉ.

Phu nhân trông có vẻ chẳng mấy bận tâm, người cũng không nhắc gì đến chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy hay mai mối gì cả, chỉ đưa cho ta một miếng bánh hoa mai, rồi tự mình cũng cầm lấy một miếng.

Ăn đi, người bảo, món bánh hoa mai mà ngươi thích nhất đấy.

Ta thấy phu nhân rủ hàng mi xuống trông có vẻ không được phấn chấn cho lắm, bản thân cũng không tiện nói gì thêm, đành cắm cúi cùng phu nhân ăn bánh hoa mai.

Mà đúng rồi, bánh hoa mai ngày hôm nay hình như có vị ngọt ngào lạ kỳ, đặc biệt ngon miệng!

25

[01.02.2020]

Hôm nay cả ngày ta đều không phải tập múa, bởi vì ta đã được lão thái thái mời đến uống trà. Gọi là lão thái thái, nhưng thực chất bà ấy là v.ú nuôi của phu quân.

Mẫu thân ruột của phu quân sau khi sinh chàng ra đã không thể qua khỏi. Bởi vì lý do đó mà ca ca và phụ thân của phu quân, tức là Hoàng thượng đương nhiệm và Tiên hoàng trước đây, luôn đem lòng oán hận phu quân...

Những chuyện này đương nhiên vẫn là do Tiểu Hoa kể cho ta nghe rồi. Lắm lúc ta thực sự không hiểu nổi một đứa nha hoàn nhỏ tuổi như nó thì làm sao mà lại biết nhiều chuyện đến thế nữa.

26

Từ nhỏ đã không được cha thương ca nuôi, phu quân cứ thế lớn lên dưới sự chăm bẵm, săn sóc của v.ú nuôi này. Phu quân cũng kính trọng bà như mẫu thân ruột thịt của mình, trong phủ ai ai cũng phải tôn kính gọi bà một tiếng “lão thái thái”.

Thế nên xét trên một phương diện nào đó, bà ấy cũng chính là mẹ chồng của ta.

Nói thật lòng, khi mấy ma ma già đi qua bên này truyền lời bảo rằng “lão thái thái có lời mời” là cả người ta đã ngơ ngác hoàn toàn.

Mấy vở kịch mẹ chồng nàng dâu ta xem đâu có ít, đối với cuộc đại chiến mẹ chồng nàng dâu trong đó quả thực vẫn còn cảm giác sợ hãi khôn nguôi.

Ông bà nội ngoại của ta đều mất sớm, ta căn bản không biết phải chung sống với người già ra sao, càng không biết làm thế nào để lấy lòng người lớn tuổi.

Thế nhưng khi ta diện kiến v.ú nuôi của phu quân, trái tim đang treo lơ lửng của ta lập tức được đặt xuống bình yên.

Đó là một bà lão có gương mặt vô cùng hiền từ và phúc hậu, khiến người ta vừa nhìn đã không kìm được lòng muốn xích lại gần gũi.

Trông bà giống hệt như những bà cụ ở các khu tập thể cũ thường hay bê chiếc ghế nhỏ ra ngồi túm tụm lại với nhau, vừa sưởi nắng vừa buôn chuyện gia đình.

Lão thái thái nắm lấy tay ta và nói với ta biết bao nhiêu điều: Nào là bà vừa nhìn đã thấy mến ta rồi, nào là ta gầy quá phải tẩm bổ nhiều vào, nào là sau này rảnh rỗi nhớ thường xuyên qua đây ngồi chơi trò chuyện với bà...

Mái tóc của lão thái thái đã bạc phơ, dáng vẻ lẩm bẩm dặn dò ấy khiến ta không khỏi liên tưởng đến hai chữ “mẫu thân”.

Đây cũng là lần đầu tiên ta cảm nhận được hai chữ này một cách sâu sắc đến nhường này.

Mẫu thân ruột của ta là một người phụ nữ mạnh mẽ chốn thương trường. Sau khi phụ thân qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, bà đã suy sụp mất một thời gian dài, sau đó lại vùi đầu vào công việc, dùng sự bận rộn và chất cồn để làm tê liệt bản thân, lẽ dĩ nhiên cũng bỏ bê đứa con gái là ta đây...

Bỗng dưng có một cảm giác ngỡ như đã cách mấy đời, ta cố gắng lục tìm lại dung mạo của mẫu thân ruột trong ký ức, nhưng trong tâm trí ta lúc này chỉ hiện ra một căn phòng khách trống trải, lạnh lẽo và một bức ảnh chụp chung mờ nhạt không rõ mặt người.

Mẫu thân của ta... là ai chứ?

Bà có thực sự từng tồn tại trong cuộc đời của ta không?

Nếu như phụ thân ta không qua đời vì vụ t.a.i n.ạ.n giao thông năm ấy, có phải ta cũng sẽ có được một người mẹ thích cằn nhằn bên tai mình như thế này không?

Mãi cho đến khi bàn tay có chút thô ráp của lão thái thái chạm lên gò má ta, ta mới giật mình phát hiện ra nước mắt mình đã rơi lã chã từ lúc nào không hay.

Đứa trẻ ngốc này, lão thái thái khẽ ôm lấy ta vào lòng, có phải là nhớ nhà rồi không?

Cố sức kìm nén giọt lệ, ta vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.

Ta nhớ nhà, thế nhưng ta lại chẳng có một mái nhà nào cả.

Không sao đâu, lão thái thái vừa dỗ dành đứa trẻ nhỏ vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng ta hết lần này đến lần khác, từ nay về sau nơi này chính là nhà của con.

Từ nay về sau... nơi này chính là nhà của ta rồi.

Chỉ một câu nói ấy thôi mà đã khiến ta khóc thút thít suốt cả một buổi chiều, khóc đến mức sưng húp cả hai mắt, cổ họng khô khốc khản đặc. Ta mới chịu ngừng rơi lệ dưới sự dỗ dành của lão thái thái.

Chẳng có lấy một tia sốt ruột hay chán nản, lão thái thái sai người bưng trà ấm đến cho ta nhuận giọng, lại còn tự tay lau mặt cho ta nữa.

Mãi cho đến khi trời đã tối mịt, ta mới lưu luyến bước một bước lại ngoảnh đầu nhìn ba lần mà rời đi.

Suốt cả quãng đường trở về, trong lòng ta ngập tràn một niềm hoan hỷ và lòng biết ơn vô hạn đối với ông trời.

Thần linh nhân từ, tổ tiên ơi...

Ta có mẹ rồi.

Ta có nhà rồi.

Ta thực sự... quá hạnh phúc rồi.

24-26 - Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia