31
Sư phụ hỏi ta có nghe hiểu hay không? Ta thành thật vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.
Ta bảo đoạn phía trước thì ta hiểu rồi, tiểu thái giám đối xử rất tốt với nữ t.ử, họ đã yêu nhau...
Nhưng đoạn phía sau thì ta không hiểu, ta bèn hỏi, sau đó tại sao tiểu thái giám lại không đến tìm nữ t.ử, tại sao nữ t.ử lại không gả cho hắn, tại sao nữ t.ử lại phải cô độc suốt cả cuộc đời?
Sư phụ chợt mỉm cười, bảo ta hiểu được ngần ấy là đủ lắm rồi. Bà bảo người biết quá nhiều sẽ sống rất đau khổ.
Bà nói ta và bà ấy rất giống nhau, giống nhau lắm lắm, nhưng ta ngốc nghếch hơn bà, và cũng may mắn hơn bà.
Thế nên cuối cùng ta nghe xong vẫn cứ thấy lùng bùng như đi giữa màn sương mù.
Liệu có sống đau khổ hay không thì ta không biết, chứ viết được ngần này chữ là ta đã thực sự mệt lử mắt rồi.
Nhật ký hôm nay viết đến đây thôi vậy.
Biết đâu ở trong giấc mơ ta sẽ thấu hiểu được ý tứ của sư phụ thì sao.
32
[05.02.2020]
Dạo gần đây hình như phu quân lại bắt đầu bận rộn rồi, cả ngày hôm nay chàng không đến.
Đêm qua một giấc ngủ không mộng mị, rốt cuộc ta cũng chẳng thể nghĩ thông suốt được ý tứ của sư phụ. Vốn dĩ còn muốn tìm sư phụ trò chuyện thêm về câu chuyện ngày hôm qua, nhưng sư phụ chỉ giữ vẻ mặt hung dữ thúc giục ta đi tập múa, cứ như thể người ngày hôm qua ngồi bên cạnh ta dịu dàng nhỏ nhẹ kể chuyện không phải là bà ấy vậy.
Chao ôi, hèn chi người ta đều bảo lòng dạ đàn bà dễ thay đổi.
33
[06.02.2020]
Sáng ngày hôm nay phu quân có tranh thủ chút thời gian rảnh ghé qua thăm ta. Chàng bảo với ta dạo này có lẽ chàng không thể thường xuyên đến bầu bạn với ta được nữa. Ta bảo không sao đâu, bảo chàng cứ yên tâm đi lo công việc.
Than ôi, buổi chiều vẫn là tập múa.
Hây dà...
34
[07.02.2020]
Hôm nay ta đã nhảy lại một lượt tất cả các điệu múa mà sư phụ đã truyền dạy, nhận được từ sư phụ một nụ cười tuy chẳng nhìn rõ độ cong khóe miệng nhưng ta biết là bà ấy đang cười. Thế là ta liền thừa cơ hỏi bà xem buổi chiều ta có thể xin nghỉ một buổi được không.
Vốn tưởng rằng sư phụ sẽ không chấp thuận, nào ngờ sư phụ lại bảo rằng chỉ cần nhảy múa tốt thì ta muốn làm cái gì cũng được, rồi phê chuẩn cho ta nghỉ buổi chiều.
Vừa mới ăn xong bữa trưa, ta lau xong miệng là đã ba chân bốn cẳng chạy sang phòng của lão thái thái.
Lão thái thái nhìn thấy ta thì vô cùng vui mừng, liền sai người chuẩn bị bánh ngọt cho ta, rồi kéo ta ngồi xuống nói chuyện.
Cảm giác như thế này thực sự vô cùng tuyệt vời, cứ như thể chúng ta là hai mẹ con ruột thịt vậy.
Thế nhưng trong lòng ta vẫn có chút cảm giác thiếu an toàn, thế là ta bèn bộc bạch hỏi vòng vo lão thái thái xem tại sao bà lại yêu mến ta đến vậy.
Lão thái thái bảo bởi vì con người ta rất đơn thuần, rất lương thiện, không giống với những người khác chút nào.
Nghe bà khen ngợi mình như vậy, ta có chút đỏ mặt, trong lòng thầm nghĩ ta nào có phải đơn thuần, chẳng qua là đầu óc không đủ dùng thôi.
Sau đó lão thái thái lại kể cho ta nghe bao nhiêu là chuyện xấu hổ ngày xửa ngày xưa của phu quân: Nào là buổi sáng ngủ lú lẫn đem bữa sáng nhét thẳng vào lỗ mũi này, nào là sợ tiếng sấm ngày mưa sẽ bị dọa cho khóc oa oa này. Lúc đó ta đang ngậm một họng bánh ngọt, nghe xong mà suýt nữa cười đến mức nghẹn c.h.ế.t.
Phải biết rằng mấy chuyện này đến lúc trưởng thành rồi ta vẫn còn đang làm, đặc biệt là cái điểm sợ tiếng sấm kia, có thể nói là ta vô cùng đồng bệnh tương lân với chàng.
Rồi sau đó lão thái thái nói tới phu nhân. Lão thái thái bảo phu nhân quá thông minh, tâm tư quá nặng, tính khí lại kiêu ngạo, bà không thích nổi.
Và đây cũng là lần đầu tiên ta được biết đến tên của phu nhân: Giang Tương Tư.
Tương Tư.
35
[08.02.2020]
Cuốn nhật ký ngày hôm qua mới viết được một nửa là ta đã không thể nào đặt b.út viết tiếp được nữa. Buổi tối lại gặp ác mộng suốt cả một đêm, sáng ngày tỉnh dậy mới phát hiện ra bản thân đã vã ra một thân mồ hôi lạnh.
Trong lòng hoang mang lo sợ đến phát khiếp, buổi sáng vừa nhìn thấy sư phụ là ta đã xin nghỉ một buổi. Sư phụ đưa mắt nhìn ta mấy bận rồi cũng phê chuẩn cho.
Ta cứ lượn lờ ở bên ngoài sân một hồi lâu, cứ do dự mãi không biết có nên bước vào trong hay không, thế rồi liền nhìn thấy Tiểu Hoa từ trong phòng của phu nhân bước ra.
Ta hỏi Tiểu Hoa sao lại ở chỗ của phu nhân, Tiểu Hoa vừa nhìn thấy ta thì bị dọa cho giật nảy cả mình, sau đó mới vỗ vỗ lên l.ồ.ng n.g.ự.c bảo rằng bởi vì ta thích ăn bánh hoa mai, nên nó mới đặc biệt qua đây để hỏi phu nhân cách làm bánh hoa mai.
Ta nghe xong mà cảm động vô cùng, không kìm được lòng liền tiến đến ôm chầm lấy Tiểu Hoa, bảo với nó rằng sau này cho dù ta có chỉ còn lại một miếng màn thầu thì cũng tuyệt đối sẽ để dành cho nó một nửa.
Thế là Tiểu Hoa liền đỏ bừng cả mặt, lý nhí trong miệng rồi co giò chạy biến đi mất.
Ta nghĩ chắc là nó cũng bị ta làm cho cảm động phát khóc rồi.
Nói tóm lại, lời nói của Tiểu Hoa đã tiếp thêm cho ta niềm cổ vũ rất lớn. Ta và Tiểu Hoa là bạn tốt, ta và phu nhân cũng là bạn tốt, giữa những người bạn tốt với nhau thì nên mở lòng ra mà nói thẳng thắn, cứ giấu giấu diếm diếm là không tốt chút nào.
Thế là sau khi diện kiến phu nhân, ta liền cúi gằm mặt xuống, thành thành thật thật bộc bạch hết mọi lời nói từ tận đáy lòng với người.
Sự yêu thích, nỗi bất an, lòng ghen tuông, niềm lo lắng, nỗi sợ hãi, sự hổ thẹn của mình... ta phơi bày toàn bộ bản thân ra không sót một chi tiết nào.
Ta không muốn phải đ.á.n.h mất thêm bất kỳ một ai nữa.
Điều ngoài dự kiến là phu nhân lại chẳng hề biểu lộ ra vẻ kinh ngạc, người chỉ kéo tay ta bảo ta ngồi xuống bên cạnh người, rồi chìm vào im lặng.
Phu nhân đã im lặng một hồi lâu, thế nhưng ta có thể cảm nhận được rằng người không hề tức giận. Ta nghĩ có lẽ là người đã mệt mỏi rồi, muốn nghỉ ngơi một chút thôi.
Về sau nữa, phu nhân nâng lấy gương mặt ta, mỉm cười bảo ta ngốc, bảo rằng ta không nên thích phu quân.
Người còn nói tên tuổi đều là do cha mẹ định đoạt, cha mẹ của hai người họ dùng cuộc hôn nhân của họ để duy trì mối quan hệ chính trị, duy trì mục đích chung của bọn họ.
Tên tuổi là do cha mẹ định đoạt, thế nhưng trái tim thì không phải vậy.
Rõ ràng phu nhân đang mỉm cười, thế nhưng ta lại cảm nhận được nỗi bi thương sâu sắc.
Người bảo kẻ thông minh thì ghét nhất là kẻ thông minh. Cho nên người và phu quân đều chán ghét lẫn nhau.
Người hỏi ta có biết kẻ thông minh thì thích nhất kiểu người như thế nào không?
Ta bảo không biết.
Về sau phu nhân cũng chẳng hề cho ta biết đáp án.
Thế nên cho đến tận bây giờ ta vẫn cứ không hay biết gì.
Nhưng mà không sao, biết đâu chừng đợi ta ăn nhiều cá hơn một chút, đầu óc thông minh lên một tí là ta có thể biết được rồi.