36
[09.02.2020]
Đã xin nghỉ liền tù tì hai ngày trời rồi, ta tin chắc rằng ngày hôm nay nếu mình còn dám bén mảng đi xin nghỉ tiếp, sư phụ tuyệt đối sẽ vặn cái đầu của ta ra để làm quả bóng mà đá.
Thế là ta đành phải ngoan ngoãn nhảy múa suốt cả một ngày, cũng không gảy đàn nữa, chỉ vừa múa vừa hồi tưởng lại bộ phim cổ trang mà ta đã cày trước khi xuyên không đến đây.
Cái kết cục của bộ phim cổ trang đó... rốt cuộc là cái gì ấy nhỉ?
Là do ta chưa xem được hay là do ta đã quên mất rồi?
Nói thật lòng, thời gian trôi qua lâu rồi ta cũng suýt quên mất việc bản thân là người xuyên không đến đây.
Mặc dù có biết bao nhiêu lễ nghi đến tận bây giờ ta vẫn chưa thể nào thấu hiểu tường tận được, thỉnh thoảng vẫn cứ bày ra mấy trò cười, một vài đứa nha hoàn nhỏ tuổi vẫn cứ sau lưng gọi ta là “con ngốc”, “kẻ rác ”.
Thế nhưng hiện tại ta thấy rất hạnh phúc, thật sự đấy, hạnh phúc vô cùng.
Nơi đây có người ta yêu, có người yêu thương ta.
Phu quân, phu nhân, lão thái thái, Tiểu Hoa, Xuân Kiều, con bé Tiểu Thảo chuyên hấp màn thầu ở dưới nhà bếp...
Ta thực sự quá hạnh phúc rồi.
37
[10.02.2020]
Tập múa cộng thêm tập đàn.
Buổi trưa phu quân có nhờ người gửi cho ta món bánh hoa mai mua ở bên ngoài về.
Ăn rất ngon, nhưng vẫn không ngon bằng bánh ở chỗ của phu nhân.
[11.02.2020]
Tập múa.
Cả ngày hôm nay trời đều âm u, gió thổi qua nghe lạnh buốt cả người, sư phụ mặc phong phanh quá nên đã hắt xì hơi liên tục mấy phát liền.
[12.02.2020]
Sư phụ bị cảm rồi. Ở thời cổ đại việc cảm mạo hình như là một căn bệnh vô cùng ghê gớm và nghiêm trọng, thế là sư phụ liền trở về nhà để dưỡng bệnh.
Vốn dĩ ta muốn đến tận nhà sư phụ để thăm hỏi, thế nhưng cả phu nhân và lão thái thái đều không đồng ý. Tuy rằng ta chưa từng nhìn thấy hai người họ ở cạnh nhau bao giờ, nhưng không thể không thừa nhận rằng, ý kiến của hai người họ, đặc biệt là đối với ta, lắm lúc lại đồng điệu với nhau đến kỳ lạ.
Biết đâu lần sau ta có thể thử đứng ra hòa giải mối quan hệ của hai người họ xem sao nhỉ?
Như vậy thì ta sẽ không cần phải cứ chạy đôn chạy đáo hết bên lão thái thái lại sang bên phu nhân nữa.
Ta thực sự muốn tự vỗ bàn khen ngợi sự thông minh xuất chúng này của chính mình quá đi.
38
[13.02.2020]
Kể từ sau khi sư phụ ngã bệnh, ta cứ thế rơi vào trạng thái được nghỉ phép suốt. Dù là như vậy nhưng ngày nào ta cũng tự giác chăm chỉ luyện múa.
Không phải vì ta có lòng nhiệt huyết dạt dào gì với môn múa này, ta chỉ hy vọng sau khi sư phụ khỏi bệnh, bà ấy sẽ không vì nhìn thấy dáng múa đã khôi phục cài đặt gốc của ta mà lại tức lộn ruột đến mức đổ bệnh tiếp lần nữa.
Hây, giá mà lúc xuyên không trên người ta có mang theo ít t.h.u.ố.c cảm thì tốt biết mấy...
39
[14.02.2020]
Dạo gần đây phu nhân cũng vô cùng bận rộn, thường xuyên mời một vài quý phu nhân, tiểu thư đài các đến uống trà thưởng hoa gì đó.
Ta tự biết trình độ lễ nghi cổ đại của mình vẫn còn ở mức nửa mùa ba cọc ba đồng, rất dễ làm trò hề trước mặt những quý phu nhân nguyên bản chính gốc này. Cũng may là phu nhân cũng không có ý định đem ta ra để trưng bày trưng diện, bởi vậy mấy ngày nay phần lớn thời gian ta đều ru rú ở trong phòng của lão thái thái để ăn chực uống chực, nghe bà kể những câu chuyện thuở nhỏ của phu quân.
lLão thái thái bảo, lúc nhỏ phu quân không được phụ thân đoái hoài yêu thích. Đám hạ nhân người hầu kẻ hạ kia dĩ nhiên cũng thuộc kiểu ch.ó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, thường xuyên công khai hoặc ngấm ngầm bắt nạt chàng. Lúc đầu phu quân còn ấm ức khóc thút thít, nhưng về sau thì tuyệt nhiên không khóc một tiếng nào nữa.
Ta hỏi lão thái thái, tại sao về sau phu quân lại không khóc nữa?
Lão thái thái bảo, lúc đó bà cũng hỏi chàng như vậy, và câu trả lời của phu quân đã khiến cho suốt cả cuộc đời này bà cũng không thể nào quên được.
Phu quân bảo, nước mắt chẳng có tác dụng gì cả, những thứ mà nước mắt có thể đoạt được còn không nhiều bằng một nụ cười.
Ta nghe xong mà có chút hổ thẹn, cảm thấy bản thân sống ngần này tuổi đầu rồi mà sự hiểu biết còn chẳng bằng một đứa trẻ con.
Thế rồi lão thái thái lại tiếp tục kể sang một câu chuyện thú vị khác, đại khái là không biết phu quân kiếm được từ đâu ra một chú ch.ó nhỏ, toàn thân trắng muốt như tuyết vô cùng đáng yêu. Phu quân cũng đặc biệt yêu quý nó, còn đặt tên cho nó là Vô Song, ngày ngày ôm ôm ấp ấp nó cùng ăn, cùng ngủ...
Ta đang nghe đến đoạn mê mẩn, bỗng nhiên có một đứa nha hoàn nhỏ bước tới, ghé tai lão thái thái thì thầm vài câu gì đó. Chỉ thấy sắc mặt của lão thái thái lập tức biến đổi hẳn, ngay sau đó liền phái người đưa ta trở về phòng.
Thật đáng tiếc, câu chuyện về phu quân và chú ch.ó nhỏ màu trắng vẫn còn chưa kể xong, cũng chẳng biết chú ch.ó Vô Song đáng yêu năm ấy giờ đang ở nơi nào.
40
[15.02.2020]
Hôm nay cả lão thái thái và phu nhân đều bận tối tăm mặt mũi, ngay cả Tiểu Hoa cũng đang bù đầu bù cổ lo đổi chăn nệm, giặt giũ quần áo cho ta. Ta bỗng dưng có loại cảm giác cả vương phủ này chỉ có duy nhất một mình ta là kẻ ăn không ngồi rồi vậy.
Xuất phát từ nỗi hổ thẹn vì bản thân ăn bám ngồi không, hôm nay một mình ta luyện múa cũng vô cùng nghiêm túc và chăm chỉ.
Ừm... ta có chút nhớ sư phụ và phu quân rồi.