Mười Hai Âm

Chương 15

Tạ Chiêu chụm hai tay bên miệng, lớn tiếng gọi:

“À đúng rồi…”

“Đừng quên để ta mang cả Vương phi của ta đi nữa.”

Tạ Tri: “...”

Tạ Chiêu vẫn chưa yên tâm, lại gào tiếp:

“Nàng mà không có ta thì biết sống sao đây?”

“Hoàng huynh thương tình đi.”

Tạ Tri: “...”

Người tức đến nghẹn lời.

Mãi mới khó nhọc bật ra được một chữ.

“... Cút.”

“Cút… Cút mau.”

Nghe được lời ấy.

Tạ Chiêu dường như khẽ cười.

Cánh cổng cung từ từ khép lại.

Bóng lưng hắn vẫn thẳng tắp như cũ.

32

Ta c.ắ.n một viên kẹo hồ lô trong tay.

Nghe đến đây liền không chịu nổi nữa, lúng b.úng nói:

“Toàn nói mê.”

“Không có chàng thì ta vẫn sống rất tốt.”

“Sau đó thì sao?”

Tạ Chiêu đưa tay khẽ gõ lên ch.óp mũi ta.

Bất đắc dĩ đáp:

“Sau đó...”

“Ninh Vương phủ bốc cháy dữ dội.”

“Ninh Vương và Ninh Vương phi đều táng thân trong biển lửa.”

“Hoàng thượng long trọng an táng hai người.”

Đến đây...

Mọi màn kịch cũng hạ màn.

Rốt cuộc...

Vẫn là một vở diễn hoàn hảo.

Quay lại chuyện hôm ấy.

Sau khi đập vỡ mặt Phật ngọc.

Quả nhiên...

Ta tìm thấy thứ quan trọng được giấu bên trong.

Một đơn t.h.u.ố.c.

Thảo nào chất ngọc lại tầm thường đến vậy.

Cuối cùng...

Trong tay ta cũng nắm được quân bài đủ để đổi lấy một tương lai bình yên.

Ta thật sự rất sợ.

Đêm mẫu thân qua đời.

Một cỗ quan tài mỏng được hạ huyệt.

Cũng khoét trong tim ta một lỗ hổng không bao giờ khép lại.

Gió lạnh rít qua.

Thổi buốt tận cõi lòng.

Địa vị của nữ t.ử và nam nhân...

Khác biệt quá lớn.

Một khi nữ nhân mất đi sự sủng ái.

Cuộc đời còn lại...

Chỉ có thể bị giam cầm nơi hậu trạch, lặng lẽ già đi.

Còn nam nhân...

Nếu muốn phản bội.

Lại dễ dàng biết bao.

Ta đã nhìn quá nhiều tranh đấu nơi hậu viện.

Đã thấy quá nhiều cảnh đổi thay lòng người.

Thế nhưng...

Ta mãi mãi không thể quen.

Ta không muốn bị ruồng bỏ.

Không muốn bị khống chế.

Cũng không muốn c.h.ế.t.

Ta không muốn đem cả tính mạng của mình gửi gắm vào một nam nhân.

Cảm giác an toàn rách nát.

Cùng d.ụ.c v.ọ.n.g kiểm soát gần như méo mó.

Đã tạo nên con người ta hôm nay.

Đêm thành thân.

Ta từng nói sẽ g.i.ế.t Tạ Chiêu.

Là vì muốn tự bảo toàn mình.

Về sau...

Khi tình ý đã sâu.

Ta nhìn gương mặt hắn.

Trong lòng dâng lên thứ yêu thích nhiều đến không sao nói hết.

Cũng dâng lên...

Ác niệm sâu đến vô cùng tận.

Ta đã từng nghĩ...

Hắn nên c.h.ế.t...

Vào lúc yêu ta nhất.

Bởi...

Đến khi ấy...

Tình yêu mới có thể trở thành vĩnh hằng.

Ta muốn đến gần hắn.

Muốn có được hắn.

Muốn thành toàn hắn.

Cũng muốn hủy diệt hắn.

Ta...

Vốn chính là một kẻ lòng dạ độc ác.

33

Đêm giao thừa.

Ta đặt trước mặt Tạ Chiêu hai bình t.h.u.ố.c.

Ta nói với chàng, t.h.u.ố.c giải có hai loại.

Một loại giải nhanh.

Một loại giải chậm.

Loại giải nhanh chỉ cần một viên là có thể hóa giải chất độc.

Nhưng độc còn sót lại sẽ không thể trừ tận gốc.

Tuổi thọ cũng chắc chắn sẽ giảm đi hai mươi năm.

Còn loại giải chậm...

Lại lấy m.á.u người làm t.h.u.ố.c dẫn.

Mỗi năm uống một viên.

Chỉ cần ngừng t.h.u.ố.c...

Lập tức mất mạng.

Mà thứ m.á.u ấy...

Cũng chẳng phải thứ m.á.u bình thường.

Muốn độc mười hai âm phát tác...

Phải có huynh đệ cùng huyết thống thật lòng muốn hại hắn.

Thì t.h.u.ố.c giải tương ứng...

Lại cần một người thật lòng muốn cứu hắn.

Mà chân tâm...

Lại là thứ không đáng tin nhất trên đời.

Tạ Chiêu nhìn hai bình t.h.u.ố.c.

Bỗng bật cười nghiêng ngả.

Ta trừng mắt nhìn chàng.

Không hiểu sao lại thấy mất mặt vô cùng.

Ngay sau đó...

Chàng chẳng nói chẳng rằng.

Nhanh như chớp đoạt lấy bình t.h.u.ố.c giải chậm trong tay ta.

Ngẩng đầu nuốt thẳng.

Ta kinh hãi đến trợn tròn mắt.

Ném luôn bình t.h.u.ố.c trong tay.

Vội vàng bóp cổ chàng.

“Chàng làm gì vậy?”

Tạ Chiêu giữ c.h.ặ.t lấy ta.

Khó nhọc nuốt viên t.h.u.ố.c xuống.

Rồi còn có chút đắc ý mở miệng cho ta xem.

“Ta nuốt rồi.”

Phản ứng ấy...

Hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của ta.

Đầu óc ta trống rỗng.

Ta túm lấy cổ áo chàng kéo mạnh.

Mặc kệ chàng vẫn lẩm bẩm “cọp cái, cọp cái”.

Ta tức giận quát:

“Ta đã nói rồi.”

“Thuốc giải chậm mà ngừng t.h.u.ố.c thì sẽ c.h.ế.t.”

“Sao chàng lại lỗ mãng như vậy?”

“Lỡ như... lỡ như...”

Tạ Chiêu dịu dàng nói:

“Lẽ nào nàng sẽ để người khác nắm giữ mạng sống của ta?”

Ta nghẹn lời.

Đúng là...

Thuốc dẫn được làm từ m.á.u của ta.

Nhưng...

Ta c.ắ.n môi.

“Nếu một ngày ta thay lòng thì sao?”

“Nếu ta không còn thích chàng nữa.”

“Ghét chàng.”

“Không muốn chàng sống nữa thì sao?”

Tạ Chiêu bật cười.

“Vậy thì ta phải giữ nàng thật c.h.ặ.t.”

“Đối tốt với nàng hơn một chút.”

“Lại tốt thêm một chút nữa.”

“Để nàng mãi mãi thích ta.”

Nụ cười ấy vẫn ngông nghênh như năm xưa.

Ngày chàng cầu hôn ta.

Ta vừa tức vừa không dám tin.

Nghiến răng nói:

“Đến lúc này rồi mà chàng vẫn còn cười?”

“Nếu...”

“Nếu ta c.h.ế.t thì sao?”

Tạ Chiêu đáp:

“Được buộc chung sinh mệnh với nàng...Có gì đáng sợ đâu?”

Chàng nói như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Ta ngơ ngác nhìn chàng.

Tạ Chiêu chậm rãi ngồi xổm xuống.

Ống tay áo khẽ lướt qua gương mặt ta.

Chàng đưa ngón tay cái...

Nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt chẳng biết đã rơi từ lúc nào.

Chàng khẽ hừ cười.

“Ta biết từ lâu rồi.”

“Nàng đúng là một con sói mắt trắng.”

“Nuôi mãi cũng chẳng thuần.”

Ta vẫn không nhúc nhích.

Chỉ chăm chú nhìn gương mặt chàng.

Biểu cảm trên mặt chàng chợt dịu xuống.

Khẽ hỏi:

“Bây giờ thì sao?”

Ta mờ mịt nhìn chàng.

Chàng nhìn ta.

Ý cười dịu dàng nơi khóe mắt chân mày như sắp tràn ra ngoài.

“Bắt được ta rồi chứ?”

Chương 15 - Mười Hai Âm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia