Trước đây...
Tạ Chiêu từng hỏi ta.
Rốt cuộc phải làm thế nào...
Thì ta mới có thể yên lòng.
Ta đã nói với chàng…
Chàng phải để ta giữ được chàng.
Để khi ta không vui...
Ta có thể g.i.ế.t chàng.
Chàng đáp:
“Được.”
Mà giờ đây...
Chàng dùng chính hành động của mình để nói với ta…
Ta trao hết tất cả cho nàng.
Cuối cùng...
Ta không còn kiềm chế được nữa.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Gió...
Lặng rồi.
34
Tạ Chiêu cười hỏi:
“Ta rất tò mò.”
“Nếu lúc đó ta chọn t.h.u.ố.c giải nhanh...”
“Nàng sẽ làm gì?”
Ta vùi mặt trong lòng chàng.
Nghẹn ngào đáp rất thành thật:
“Vốn dĩ chẳng có t.h.u.ố.c giải nhanh nào cả.”
“Nếu chàng thật sự chọn...”
“Ta sẽ lập tức hủy t.h.u.ố.c giải.”
“Rồi ngoan ngoãn đợi đi đưa tang chàng.”
Tạ Chiêu: “...”
Chàng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Nếu ta c.h.ế.t rồi...Nàng sẽ làm sao?”
Ta khịt khịt mũi.
Thành thật khai báo:
“... Toàn bộ gia sản của chàng. Ta đều đã chuyển sang tên mình rồi.”
Tạ Chiêu: “...”
Ta có chút ngượng ngùng.
“Nếu chàng c.h.ế.t.”
“Ta chỉ còn cách đau buồn... đi làm bà chủ cho thuê nhà thôi.”
Tạ Chiêu nghiến răng nghiến lợi.
Rít từng chữ:
“Xem ra...”
“Ta còn sống đúng là cản trở nàng phát huy thật.”
Ta nhoẻn miệng cười thật hiền.
Trong lòng lại nghĩ.
Thật ra...
Chàng còn sống...
Cũng rất tốt.
Có thể bắt nạt nhau.
Có thể giày vò nhau.
Cãi cọ ầm ĩ.
Đến lúc ngoảnh đầu lại...
Đã bạc cả mái tóc.
Những lời ấy...
Ta mới không thèm nói cho chàng biết.
Lúc này...
Đã là một tháng sau.
Thái t.ử bị phế làm thứ dân.
Hoàng thượng dưỡng thương khỏi hẳn.
Ninh Vương...
Cũng biến mất không một dấu vết.
Ninh Vương không còn là Ninh Vương nữa.
Chỉ còn là Tạ Chiêu của ta.
Là phu quân của ta.
Và...
Chàng đã bình bình an an...
Đón một sinh thần thật trọn vẹn.
Mấy chục năm sau này...
Đều sẽ là những tháng ngày tốt đẹp.
Ta hỏi:
“Liệu Tạ Tri có phát hiện mình bị lừa không?”
Tạ Chiêu bĩu môi:
“Ta đối xử với huynh ấy tốt lắm rồi.”
“Ta chỉ lừa rằng vết thương rất nặng thôi.”
“Chứ thật ra có gì đâu.”
“Nằm dưỡng vài ngày là khỏi.”
“Thiên hạ một ngày cũng không thể không có quân vương mà.”
Ta lại hỏi:
“Thế nếu sau này Tạ Tri nghĩ thông mọi chuyện.”
“Phát hiện chàng vẫn chưa c.h.ế.t. Muốn tìm chàng tính sổ thì sao?”
Tạ Chiêu thản nhiên dang tay.
“Ta để lại một bức thư.”
“Bảo rằng lúc huynh ấy hôn mê vì trọng thương.”
“Ta đã hạ độc huynh ấy.”
“Chỉ có m.á.u của ta làm t.h.u.ố.c dẫn mới cứu được.”
“Chỉ cần huynh ấy không tìm ta.”
“Mỗi năm ta sẽ gửi t.h.u.ố.c giải.”
“Còn nếu dám tìm ta.”
“Ta sẽ treo cổ.”
“Cùng c.h.ế.t cả.”
“Xem huynh ấy có dám không.”
Ta bật cười.
Thật là...
Một loại độc quen thuộc.
Mười hai âm.
C.h.ế.t rồi lại sinh.
Ai biết được...
Trên đời này...
Có phải vẫn còn một loại mười hai âm khác hay không?
Dẫu sao...
Mọi chuyện cũng đã kết thúc.
Cuối cùng...
Chúng ta cũng rời khỏi chốn phồn hoa nuốt người ấy.
Tựa như hai con cá.
Nhẹ nhàng bơi vào biển lớn của nhân gian.
Từ đó...
Ẩn mình giữa dòng nước.
Phía trước.
Ráng sớm đỏ rực x.é to.ạc chân trời.
Sóng dữ dội vỗ vào bờ đá.
Gió biển lướt qua gò má.
Một cánh chim sải ngang bầu trời.
Phóng mắt nhìn xa.
Núi non trập trùng.
Biên cương nối tiếp biên cương.
Xa mãi chẳng thấy điểm cuối.
Ta ngửi thấy...
Mùi vị của tự do.
Tạ Chiêu cúi xuống.
Khẽ hôn lên trán ta.
Đất trời lúc ấy...
Rộng lớn biết bao.
Ngàn thu xoay vần.
Non sông mặc sức rong ruổi.
Ân oán, tham, sân, si...
Đều đã khép lại.
Từ nay cùng nhau ngao du giang hồ.
Ngày ngày bên nhau.
Những năm tháng gió tuyết phủ đầy lối cũ.
May mắn thay...
Có một người.
Trao cho ta...
Một đời tiêu d.a.o.
Từ đó...
Cùng nhau già đi giữa chốn Trường An trong tim.
(Hết).