Ánh nến lay động, bóng người ái muội, đủ khiến người ta miên man tưởng tượng.
Hẳn nàng cho rằng ta đứng ngoài nhìn cảnh ấy sẽ ghen đến phát điên.
Nhưng khóe môi ta lại khẽ cong lên.
Thật buồn cười.
Nhị tiểu thư từng khiến Tạ phủ kiêu ngạo nhất, bây giờ lại sống thành dáng vẻ đích mẫu ghét nhất.
Nhập cung mấy tháng, ta gần như không được gặp mặt Hoàng đế.
Không lâu trước, Hoàng đế hiếm khi lật thẻ bài của ta, nhưng cuối cùng lại tùy tiện kiếm một lý do rồi cho ta trở về.
Tạ Dung Nguyệt thỉnh thoảng lại tới tiểu viện lạnh lẽo của ta chế giễu.
“Tỷ tỷ, ngươi có biết bệ hạ ghét nhất những kẻ khoe khoang học vấn trước mặt người không?”
“Bây giờ ngươi còn cảm thấy đọc sách là chuyện tốt sao?”
“Ngươi có biết phi t.ử được Thái hậu yêu thích phần lớn đều không được sủng ái không?”
Giọng nàng khinh miệt đến cực điểm.
Nàng cho rằng ta đã hết đường nên mới quay sang nương nhờ Thái hậu.
Thái hậu không có con ruột. Hoàng đế từ nhỏ được nuôi dưới gối bà, lại nhờ mẫu tộc của Thái hậu nâng đỡ mới bước lên đế vị.
Ai cũng cho rằng Hoàng đế và Thái hậu không thân cận vì giữa hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng nguyên nhân thực sự là Hoàng đế vẫn luôn kiêng dè Thái hậu.
Vị Thái hậu bề ngoài hiền từ hòa nhã ấy luôn âm thầm lôi kéo thế lực trong tiền triều, dã tâm của bà phải hai năm sau mới thật sự lộ ra.
Ta không tức giận, chỉ bình thản đáp:
“Thì ra là vậy.”
Tạ Dung Nguyệt không nhìn thấy dáng vẻ ta tức đến phát điên như mong muốn, chẳng khác nào tung một quyền vào khoảng không, hoàn toàn không nhận được phản ứng mình muốn.
“Ngươi cứ tiếp tục giả làm quý nữ thanh cao đi.”
“Rõ ràng chỉ là thứ hèn hạ...”
Nàng đột nhiên ngậm miệng, sau đó xoay người bỏ đi.
Có lẽ nàng vừa nhận ra những lời chuẩn bị mắng ta nghe thế nào cũng giống đang mắng chính mình hơn.
Nàng vừa rời đi không lâu, người trong cung Thái hậu đã tới đón ta.
Vừa bước vào điện, ma ma bên cạnh Thái hậu đã cười trêu:
“Có lẽ hôm tuyển tú, bệ hạ bị gương mặt của Tạ Tài nhân dọa rồi. Xem ra sau này bệ hạ không muốn gặp ngươi nữa.”
Mắt ta lập tức đỏ lên, dè dặt yếu đuối nói:
“Vậy... vậy sau này thiếp thân chỉ có thể ở bên cạnh Thái hậu hầu hạ thôi...”
Thái hậu bật cười.
“Ai gia giữ một mỹ nhân như ngươi bên người hầu hạ, chẳng phải quá lãng phí sao?”
Thái hậu thích nhất những phi tần nhát gan, dễ khống chế như ta.
Kiếp trước, ta cũng từng làm việc cho bà.
Tuy Thái hậu cũng chỉ lợi dụng ta, nhưng bà nhìn thấy giá trị phía sau dung mạo của ta. Chính bà đã nâng đỡ ta lên vị trí Quý phi.
Nhưng ta cũng chỉ có thể dừng ở Quý phi.
Thái hậu nói thanh danh ta quá tệ, nếu lập làm Hoàng hậu nhất định sẽ bị quần thần phản đối.
Nhưng ta biết, kiếp trước ta không thể trở thành Hoàng hậu bởi bà chê ta tâm cơ quá sâu, khó khống chế.
Lần này cuối cùng ta đã giả thành dáng vẻ khiến bà hài lòng nhất.
Thái hậu nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay ta.
“Vãn Nhân.”
“Ngươi có muốn làm Hoàng hậu không?”
Địa vị của Tạ Dung Nguyệt trong cung cao hơn ta rất nhiều.
Ban thưởng như nước chảy được đưa vào cung nàng, nhất thời chẳng ai sánh nổi phong quang ấy.
Trong cung vốn là nơi người ta tranh nhau nịnh bợ kẻ đắc thế, còn người thất thế thì ai cũng muốn giẫm thêm một chân, vì vậy ngay cả nguyệt lệ của ta cũng thường không thể lĩnh đúng hạn từ Nội vụ phủ.
Có lẽ vì muốn trút hết những uất ức kiếp trước, Tạ Dung Nguyệt thường xuyên tới trước mặt ta khoe khoang.
Nàng chẳng hề xem ta ra gì, nói chuyện đương nhiên cũng chẳng kiêng dè.
Nàng đắc ý nhìn ta.
“Trong Trung thu yến tháng sau, bệ hạ nói sẽ phong ta làm phi.”
“Đương nhiên ta cũng không quên lời mẫu thân dặn phải chăm sóc tỷ tỷ.”
Sau khi vào cung, nàng luôn được sủng ái. Y phục lộng lẫy tầng tầng lớp lớp như gấm hoa, càng tôn dung mạo nàng thêm kiều diễm, ngay cả trên mặt giày cũng khảm hai miếng bích ngọc trong suốt.
Cả hậu cung đều biết đôi giày ấy là phần thưởng Hoàng đế ban sau khi nàng múa một điệu Tây Vực trên giường.
Ta ngồi sau án thư, lặng lẽ đặt b.út xuống rồi nhìn nàng mỉm cười.
“Vậy đa tạ muội muội.”
Nàng khinh thường liếc ta, xoay người bỏ đi.
Đám cung nhân theo sau nàng ném một đống đồ vào tẩm cung ta.
Thị nữ thân cận bước tới nhặt một chiếc bát sứ dưới đất lên xem rồi lập tức đập vỡ.
“Đây rõ ràng đều là đồ hạ nhân dùng. Nàng ta lại mang tới cho tiểu chủ.”
Từ nhỏ tới lớn, ta luôn kém nàng, nàng cũng luôn xem thường ta.
Trong mắt nàng, ta vốn nên là bùn đất bị nàng giẫm dưới chân, cũng chỉ xứng dùng những thứ dành cho hạ nhân.
Sau khi trọng sinh, nàng càng dốc hết sức muốn giẫm ta xuống.
Kiếp trước ta mất hai năm mới leo lên phi vị, còn nàng nhập cung chưa đầy một năm, bệ hạ đã nói muốn phong nàng làm phi, nàng đương nhiên có lý do để đắc ý.
Ta bình thản cúi mắt.
“Cất những thứ ấy lại đi.”
“Tiểu chủ, nàng ta đã bắt nạt người như vậy, người chẳng tức chút nào sao?”
“Có thời gian tức giận với nàng, chi bằng học Thái hậu cách hiệp lý lục cung cho tốt.”
Ta nhẹ nhàng vuốt quyển sổ sách Thái hậu đưa tới.
Đây là lần đầu tiên ta thật sự chạm được vào quyền lực của hậu cung.
Kiếp trước tuy ta là Quý phi nhưng không thông văn tự, càng không hiểu quản lý sổ sách. Dù thân phận cao quý đến đâu, ở trong cung ta cũng chỉ là một món đồ trang trí vô dụng.