Đích mẫu đối xử với ta rất tốt, nhưng lại vô cùng nghiêm khắc với muội muội.
Trời còn chưa sáng, muội muội đã phải thức dậy đọc sách luyện chữ, còn ta chỉ cần nhàn nhã sống qua ngày. Đích mẫu nói sau này ta phải nhập cung, những thứ sách vở khổ sở kia không cần học quá nhiều, nhưng vừa quay lưng, bà lại nói với muội ấy rằng:
“Kẻ ngu xuẩn như tỷ tỷ con, ngoài một gương mặt đẹp ra chẳng có gì, vào cung rồi căn bản không sống nổi. Thiên hạ này cuối cùng vẫn thuộc về những tài nữ như chúng ta.”
Sau này ta quả thật nhập cung, từng bước leo lên tới vị trí Quý phi.
Còn muội muội lại gả cho một sĩ tử nghèo do đích mẫu ngàn chọn vạn lựa. Sĩ tử ấy ba lần tham gia khoa cử đều không đỗ, khiến nàng trở thành trò cười của cả kinh thành.
Sống lại một đời, muội muội xé nát tất cả sách vở, nhìn đích mẫu mà nói:
“Nữ tử đọc nhiều sách như vậy có ích gì? Chỉ cần có một gương mặt đẹp, con cũng có thể nhập cung làm Quý phi.”
Ta bật cười.
Không ngờ trên đời này lại thật sự có người tranh nhau muốn làm kẻ ngu xuẩn.