Tôi liếc anh một cái.

Bùi Chiếu tiếp tục chua chát nói: “Tìm người trẻ một chút, nhìn là biết chẳng đáng tin rồi. Không biết mắt nhìn của em kiểu gì nữa.”

Từ trước đến nay, tôi đã quá rõ cái miệng độc địa của Bùi Chiếu. Thế nên tôi mặc kệ, chẳng buồn đáp lại.

Bên ngoài bắt đầu đổ mưa như trút nước. Đầu gối và các khớp xương của tôi từng nhiễm lạnh từ nhiều năm trước, giờ lại âm ỉ đau, ngay cả vết sẹo trên bụng cũng nhức nhối như đang lên tiếng.

Vết sẹo rất phẳng. Tay nghề của bác sĩ vô cùng thuần thục, vết sẹo cũng mờ đến mức gần như không nhìn thấy.

Để sinh đứa trẻ ra, tôi đã tiêu hết toàn bộ số tiền mình dành dụm được khi ấy. Lúc sinh, vì muốn giữ lại sức nên tôi thậm chí không tiêm t.h.u.ố.c tê. Cuối cùng, tôi đau đến mức ngất đi.

Đứa trẻ khi ấy còn nhỏ bé, nhăn nheo, gầy gò, được tôi nuôi thành một cậu bé trắng trẻo, mũm mĩm.

Còn tôi thì hoàn toàn trắng tay. Tôi dùng số tiền cuối cùng mua một tấm vé máy bay, đưa đứa trẻ đến trước cửa nhà Bùi Chiếu.

Tôi còn gửi kèm giấy xét nghiệm quan hệ huyết thống, gồm ba bản giống nhau. Tôi sợ Bùi Chiếu nhẫn tâm bỏ mặc con, nên trốn vào một góc, đứng đó nhìn anh bế đứa trẻ vào trong nhà rồi mới lưu luyến rời đi.

Tôi ngủ quên lúc nào, bản thân cũng không biết. Đến khi tỉnh lại, tôi cảm thấy chăn đệm ấm áp, tựa như vòng tay của một người.

Bao năm nay, tay lạnh chân lạnh, chăn đệm lạnh ngắt đã trở thành chuyện quá đỗi quen thuộc. Nhưng hôm nay thì khác.

Bùi Chiếu đã rửa mặt thay đồ xong, anh bưng một chậu nước nóng đến, “Nước của em. Đường ống bị hỏng, đang sửa, tạm dùng cái này đi.”

Tôi gật đầu, đành dùng tạm.

Lúc đi vệ sinh, tôi vô tình mở vòi nước rửa tay. Dòng nước chảy xuống trơn tru, hoàn toàn không có dấu vết từng được sửa chữa. Chỉ là nước rất lạnh, hẳn là nước giếng.

Muốn kéo tấm vải che camera trong phòng lên, tôi phải đứng trên ghế, nhón chân với tay.

Bùi Chiếu đột nhiên hỏi: “Vết sẹo trên bụng em là thế nào?”

Tôi hoảng hốt, bàn chân trượt khỏi ghế, cả người ngã xuống, vừa vặn được Bùi Chiếu ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Tôi lắp bắp nói: “Mổ ruột thừa. Chưa từng thấy à?”

Anh nhìn tôi đầy nghi ngờ. “Nhìn thế nào cũng giống vết mổ sinh con.”

4.

Tôi cố tình tránh mặt Bùi Chiếu, một câu hỏi tùy miệng của anh cũng đủ khiến tôi kinh hồn bạt vía.

Người dẫn chương trình yêu cầu mỗi người viết một lá thư tay, sau đó trao cho người mình có thiện cảm. Mọi người lần lượt tách ra, vào những căn phòng khác nhau để viết thư.

Phòng livestream đặc biệt náo nhiệt.

[Tôi đào được chuyện của Bùi Chiếu và Trần Mặc Sênh rồi, cũng bình thường thôi mà.]

[Hai người họ trước đây học cùng một trường, là đôi oan gia không đội trời chung. Hơn nữa Trần Mặc Sênh còn là đại ca trường, vì Bùi Chiếu học giỏi nên cố tình bắt nạt anh ấy.]

[Đại ca trường X Học bá, tôi chèo thuyền này!]

[Tôi ra lệnh cho hai người các anh mau phát đường cho tôi xem.]

[Không ổn lắm đâu, dù sao ảnh đế Bùi vẫn còn có con.]

Tôi dừng b.út. Tất cả mọi người đều cho rằng chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung. Người từng đ.á.n.h nhau đến mức quyền cước chẳng chút nương tay là chúng tôi. Người từng lén hôn nhau trong lớp học giữa lúc mất điện cũng là chúng tôi. Người từng viết cho nhau ba mươi hai lá thư tỏ tình cũng là chúng tôi.

Lời hứa năm ấy là đợi đến năm 32 tuổi, chúng tôi sẽ kết hôn. Chẳng may, năm nay tôi đã 33 tuổi.

Tôi chẳng biết phải viết gì vào lá thư sắp trao đi này. Trái lại, có một lá thư vốn nên chìm vào quá khứ, giờ lại dần dần hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi.

Lá thư tình đầu tiên, còn chưa kịp viết tên của người nhận, đã bị thu lại. Nó được dùng làm mẫu thư tình, dán ngay chính giữa tấm bảng phía sau lớp học. Chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy rõ ràng.

Khoảng thời gian đó, có một nhóm người lần lượt đến lớp tôi chỉ để xem lá thư tình ấy. Không ai biết lá thư với câu chữ tuyệt đẹp kia lại xuất phát từ tay một đứa học dốt như tôi.

Tôi nhớ rất rõ tên của từng người đã đọc lá thư ấy, duy chỉ không có Bùi Chiếu.

Cũng phải thôi, anh làm sao là kiểu người thích góp vui được.

Thế nhưng lúc tan học, anh lại đi cùng tôi. Trên đường, anh hỏi: “Lá thư đó là viết cho tôi đúng không?”

Tôi kinh ngạc, cúi đầu bước tiếp.

Anh nắm lấy tay tôi. Giọng anh rất khẽ, khẽ đến mức tôi tưởng mình đã nghe nhầm. Anh nói: “Chúng ta có thể yêu nhau không?”

Anh cũng đưa cho tôi một lá thư, phong bì trông rất giống lá thư tôi đã viết.

Tôi nóng lòng mở ra, trong lòng còn hơi bực bội vì tưởng anh đang trêu chọc mình.

Không phải. Nội dung trong thư hoàn toàn khác với lá thư của tôi. Tên người nhận là tôi.

“Được.” Đến khi kịp phản ứng, tôi mới phát hiện tên người nhận trên lá thư lại bị tôi viết thành Bùi Chiếu.

Tôi hơi chột dạ, vò tờ giấy thành một cục. Sau đó tùy tiện viết lên đó tên một cô gái ít nói, hơi lập dị, không quá hòa đồng. Như vậy, ít nhất cả hai bên đều không đến mức quá khó xử.

Đến lúc trao thư, tôi và Bùi Chiếu lại đưa thư cho cùng một người.

Khá là ngượng ngùng.

Cô gái kia cũng hơi bối rối, cuối cùng đưa lá thư của mình cho Bùi Chiếu.

5.

Sau bữa tối, người dẫn chương trình yêu cầu chúng tôi ngồi quanh bàn ăn, lần lượt đọc thư của nhau.

Sao trước mặt mọi người đều có thư?

Chương 3 - Mười Năm Hận, Một Đời Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia