"Áo choàng."

Ta chỉ vào chiếc áo choàng đen vẫn còn khoác trên người mình.

Khẽ nói:

"Bên ngoài lạnh. Chàng mặc lại đi."

"Thiếp đã về đến nhà rồi. Sẽ không bị lạnh nữa."

Tấm lưng rộng lớn của chàng bỗng cứng lại.

Ánh sáng ngoài rèm xe hắt vào.

Phác họa bờ vai rộng vững chãi của chàng.

Chàng không quay đầu.

Cũng không nhận lại chiếc áo.

Chỉ lạnh nhạt bỏ lại một câu.

"Không cần."

"Ba ngày sau. Sính lễ của Vương phủ sẽ được đưa đến."

"Nàng... tự lo lấy."

Nói xong.

Chàng lập tức bước xuống xe.

Ta ôm chiếc áo choàng vẫn còn vương hơi ấm của chàng.

Trong lòng bỗng trống trải khó tả.

Thế nhưng...

Lại được lấp đầy bởi một niềm thỏa mãn rất đỗi kỳ lạ.

Ngoài miệng chàng nói những lời lạnh lùng.

Vậy mà...

Vẫn để lại chiếc áo choàng cho ta.

Đúng là một người...

Khẩu thị tâm phi.

Ta chỉnh lại y phục.

Khẽ hít sâu một hơi.

Rồi cũng theo sau bước xuống xe ngựa.

8

Trước cổng Khương phủ từ lâu đã rối như tơ vò.

Phụ thân ta, đương triều Thái phó Khương Văn Uyên, đang dẫn theo một đám gia phó, nơm nớp lo sợ đứng giữa trời tuyết.

Vừa nhìn thấy vị sát thần Tiêu Lẫm, ông ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Gương mặt già nua trắng bệch như tuyết.

Còn Tiêu Lẫm...

Chàng chỉ chắp tay sau lưng đứng cạnh xe ngựa, ánh mắt trầm lặng nhìn ta, dường như đang chờ ta tự mình phân rõ ranh giới với chàng.

Ta bước đến trước mặt phụ thân, cung kính hành lễ.

"Phụ thân."

Khương Văn Uyên lập tức kéo mạnh tay ta, lôi ta ra phía sau lưng mình.

Rồi gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, hướng về phía Tiêu Lẫm.

"Vương... Vương gia..."

"Tiểu nữ tuổi còn nhỏ dại, hôm nay trên điện Kim Loan đã vô lễ với người."

"Xin Vương gia rộng lòng thứ tội."

"Mối hôn sự này... Khương gia chúng thần muôn vàn không dám trèo cao."

"Cầu xin Vương gia..."

"Phụ thân."

Ta cắt ngang lời ông.

Từ phía sau bước ra.

Đứng ngay bên cạnh Tiêu Lẫm.

Hành động ấy khiến tất cả mọi người đều c.h.ế.t lặng.

Khương Văn Uyên càng tức đến toàn thân run rẩy.

"Ngươi... ngươi đúng là nghịch nữ."

"Điên rồi phải không?"

"Còn không mau trở lại đây."

Ta chẳng hề để tâm đến tiếng quát mắng của phụ thân.

Chỉ ngẩng đầu nhìn nam nhân bên cạnh.

"Vương gia."

"Vừa rồi người nói...Ba ngày sau sẽ mang sính lễ đến?"

Tiêu Lẫm cúi mắt nhìn ta.

Ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Ta bình thản nhìn thẳng vào chàng.

Ngay trước mặt tất cả mọi người, chậm rãi nói:

"Ba ngày..."

"Lâu quá. Thiếp không đợi được."

"Ngày mai đi."

Ta kiễng chân.

Ghẽ ghé sát bên tai chàng.

Dùng giọng nói chỉ hai người mới có thể nghe thấy, chậm rãi nói từng chữ.

"Tiêu Lẫm."

"Thiếp muốn sớm một chút...Được gả cho chàng."

Ta nhìn thấy.

Trong đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.

Chỉ vì một câu nói của ta...

Mà dấy lên sóng gió ngập trời.

Nói xong.

Ta lùi về sau một bước.

Uyển chuyển cúi người thi lễ với chàng.

Rồi xoay người.

Không hề ngoái đầu.

Chậm rãi bước vào Khương phủ.

Để lại sau lưng...

Là vô vàn ánh mắt kinh ngạc.

Là trận gió tuyết mịt mù.

Khi băng qua sân viện.

Ta vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén ấy.

Vẫn luôn dõi theo bóng lưng ta.

Cho đến khi thân ảnh của ta khuất hẳn nơi cuối hành lang.

Tiêu Lẫm.

Thiếp đã trở về rồi.

Lần này...

Thiếp sẽ không để chàng phải đợi quá lâu nữa.

9

Cánh cổng lớn của Khương phủ nặng nề khép lại sau lưng ta.

Ngăn cách màn tuyết trắng xóa.

Cũng ngăn cách ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy sống lưng của Tiêu Lẫm.

Trong chính sảnh.

Không khí tĩnh lặng như cõi c.h.ế.t.

"Quỳ xuống."

Một tiếng quát giận dữ vang lên bên tai.

Ngay sau đó.

Một chiếc chén trà men xanh bị ném mạnh xuống nền gạch trước chân ta.

Tiếng vỡ ch.ói tai vang lên.

Mảnh sứ b.ắ.n tung tóe.

Khương Văn Uyên tức đến mức cả người run bần bật.

Ông chỉ thẳng vào mặt ta.

Đầu ngón tay cũng run lên không ngừng.

"Không biết liêm sỉ."

"Đúng là không biết liêm sỉ."

"Trước mặt bao nhiêu người...Ngươi... ngươi lại dám lôi lôi kéo kéo với tên Diêm Vương ấy."

"Còn nói cái gì mà ngày mai thành thân."

"Ngươi muốn chọc tức c.h.ế.t ta hay sao?"

Ta chỉ lặng lẽ đứng tại chỗ.

Cúi mắt nhìn vài giọt trà b.ắ.n lên vạt váy.

Sắc mặt bình thản đến lạnh nhạt.

Đây...

Chính là phụ thân của ta.

Kiếp trước.

Ta bị hành hạ đủ đường ở Lục phủ.

Khóc lóc chạy về nhà cầu ông làm chủ.

Ông lại khuyên ta nhẫn nhịn.

Nói rằng...

Nữ nhi đã xuất giá cũng như bát nước hắt đi.

Thậm chí.

Để giúp tiền đồ của Lục Chi Viễn.

Ông còn bắt ta chủ động nạp thiếp cho hắn.

Sau này.

Lục Chi Viễn đắc thế.

Khương gia cũng nhờ đó được thơm lây.

Ông đi đâu cũng khoe.

Rằng Thám hoa lang chính là nửa người nhi t.ử của mình.

Đến khi Tiêu Lẫm vì ta mà nổi điên g.i.ế.t người.

Khương gia bị liên lụy.

Để tự bảo toàn bản thân.

Ông là người đầu tiên viết giấy đoạn tuyệt quan hệ.

Đuổi ta ra khỏi gia môn.

Để mặc ta đứng giữa pháp trường, nghe muôn dân chỉ trích, mắng nhiếc.

Trái tim ta...

Đã lạnh từ rất lâu rồi.

Bây giờ nhìn bộ dạng đạo mạo giả nhân giả nghĩa của ông.

Chỉ thấy nực cười.

"Phụ thân mới như vậy đã nổi giận rồi sao?"

Ta ngẩng đầu.

Bình tĩnh nhìn ông.

"Thánh chỉ đã ban. Bệ hạ đã đích thân ban hôn."

"Nếu con không gả cho Tiêu Lẫm...Lẽ nào muốn kháng chỉ? Muốn kéo cả Khương gia cùng rơi đầu hay sao?"

Ánh mắt lạnh lẽo của ta khiến Khương Văn Uyên khựng lại trong thoáng chốc.

Nhưng ngay sau đó.

Ông càng thêm tức giận.

"Đó là Nhiếp Chính Vương."

"Là một tên ma đầu g.i.ế.t người không chớp mắt."

"Còn Lục Chi Viễn là Tân khoa Thám hoa."

"Tiền đồ vô lượng. Lại một lòng si mê con."

"Nếu hôm nay trên điện Kim Loan con kiên quyết từ hôn...Chưa chắc bệ hạ đã không thu hồi thánh chỉ."

"Con hồ đồ quá."

"Một lòng si mê?"

Ta khẽ cười.

Nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt.

"Trong mắt phụ thân...Một lòng si mê là cầm của hồi môn của con đi trả những món nợ phong lưu của hắn?"

"Là nuôi ngoại thất bên ngoài?"

"Con ăn nói linh tinh gì vậy?"

Chương 6 - Muôn Trùng Tinh Hà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia