Để được gả cho chàng Thám hoa, ta đã ngay trước mặt bá quan văn võ công khai từ chối hôn ước với Nhiếp Chính Vương.
Khiến chàng trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ta vốn ngỡ chàng sẽ tìm ta tính sổ.
Nào ngờ, chàng chỉ coi ta như một người xa lạ.
Mãi đến ba năm sau, chàng Thám hoa nuôi ngoại thất bên ngoài, lại vừa khéo bị chàng bắt gặp.
Ngay giữa phố, chàng vung roi đánh c.h.ế.t cả hai.
Còn bản thân thì bị Hoàng thượng nhân đó làm cớ trị tội, cuối cùng mất mạng, tan nhà nát cửa.
Ngày Vương phủ bị tịch biên, tâm phúc của chàng liều c.h.ế.t mang đến cho ta một rương tranh.
Trong rương là từng bức họa ghi lại mọi nơi ta từng đặt chân đến, mọi việc ta từng làm suốt ba năm ấy.
"Vương gia nói: từ nay về sau, người không thể che chở cho cô nương được nữa. Xin cô nương... hãy bảo trọng."
Lần nữa mở mắt.
Ta đã trở về đúng ngày ba năm trước, khi bệ hạ ban hôn, hỏi ta có nguyện ý gả vào Vương phủ hay không.
Ta quỳ xuống dập đầu lĩnh chỉ:
"Thần nữ... cam tâm tình nguyện."