Ngay sau đó là tiếng các thị nữ và bà mối run rẩy hành lễ:

"Tham kiến Vương gia."

"Lui cả ra ngoài lĩnh thưởng."

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

Ngắn gọn mà dứt khoát.

Cửa phòng được đẩy mở.

Rồi lại nặng nề khép lại.

Mùi trầm hương quen thuộc lập tức bao phủ lấy ta.

Tiêu Lẫm không lập tức đến vén khăn hỷ.

Ta nghe thấy tiếng bình rượu va vào nhau.

Tiếng rượu rót vào chén.

Rồi...

Là một khoảng lặng khiến người ta nghẹt thở.

Chàng đang uống rượu.

Hết chén này...

Đến chén khác.

Ta bắt đầu không ngồi yên được nữa.

Đầu ngón tay vô thức xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn hỷ trong lòng.

Khẽ gọi:

"Vương gia?"

Động tác uống rượu phía bên kia dừng lại.

Một lúc sau.

Tiếng bước chân chậm rãi tiến đến.

Dừng trước mặt ta.

Một cây ngọc như ý khẽ nâng một góc khăn hỷ.

Trước mắt bỗng sáng bừng.

Ta ngẩng đầu.

Đúng lúc chạm vào đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.

Hôm nay Tiêu Lẫm mặc một thân hỷ phục đỏ thẫm.

Không còn vẻ lạnh lùng của bộ huyền y thường ngày.

Sắc đỏ rực rỡ ấy lại khiến gương mặt góc cạnh của chàng càng thêm yêu dị, mê hoặc.

Chỉ là...

Trong đôi mắt ấy phủ đầy tơ m.á.u.

Mang theo vài phần men say.

Nhưng nhiều hơn...

Là sự điên cuồng như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.

Chàng tiện tay ném cây ngọc như ý sang một bên.

Hai tay chống xuống hai bên người ta.

Giam ta giữa thân mình chàng và mép giường.

"Khương Tuế Ninh."

Chàng nhìn chằm chằm vào ta.

Giọng nói khàn đặc vì rượu:

"Nếu bây giờ nàng hối hận...Vẫn còn kịp."

"Chỉ cần nàng bước ra khỏi cánh cửa này."

"Bổn vương sẽ coi như hai ngày qua chỉ là một giấc mộng."

"Nàng vẫn là đại tiểu thư Khương gia."

"Còn bổn vương...Vẫn là Nhiếp Chính Vương bị vạn người c.h.ử.i rủa."

"Từ nay cầu về cầu...Đường về đường."

Miệng chàng nói những lời tuyệt tình.

Nhưng bàn tay chống trên mép giường lại run dữ dội.

Khớp ngón tay trắng bệch.

Chàng đang cho ta cơ hội cuối cùng để bỏ chạy.

Cũng là...

Cho chính mình cơ hội cuối cùng để hoàn toàn từ bỏ.

Ta nhìn tên ngốc trước mặt.

Rõ ràng khát khao đến phát điên.

Lại vẫn cố làm ra vẻ rộng lượng.

Ta không đáp.

Chỉ chậm rãi đưa tay tháo nút áo nơi cổ.

Lớp áo ngoài khẽ trượt xuống.

Để lộ chiếc yếm đỏ thêu đôi uyên ương.

Cùng khoảng da trắng như tuyết.

Đồng t.ử Tiêu Lẫm bỗng co rút mạnh.

Hơi thở trong phút chốc trở nên gấp gáp.

"Nàng..."

"Thiếp không đi."

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng.

Nắm lấy cổ áo chàng.

Dùng sức kéo chàng lại gần mình.

"Tiêu Lẫm."

"Nhìn cho rõ. Thiếp là Khương Tuế Ninh."

"Là thê t.ử được chàng cưới hỏi đàng hoàng."

"Đời này..."

"Trừ phi thiếp c.h.ế.t."

"Nếu không...Chàng đừng hòng đuổi thiếp đi."

Lời còn chưa dứt.

Một nụ hôn đã phủ xuống.

Không còn sự dè dặt cẩn trọng như kiếp trước.

Mà mang theo sự mãnh liệt như muốn khảm ta vào tận xương m.á.u.

...

Đêm ấy.

Hỷ chúc đỏ rực lay động.

Ánh màn buông xuống, phủ kín sắc hồng.

Chàng dường như muốn đem tất cả nỗi tương tư và tuyệt vọng của hai kiếp...

Đều trút hết trong đêm nay.

Hết lần này...

Đến lần khác.

Bên tai ta.

Chàng không ngừng gọi tên ta.

Giọng nói từ lúc đầu đầy bá đạo.

Dần dần...

Lại hóa thành lời thì thầm gần như van nài:

"Tuế Ninh...Đừng lừa ta."

"Nếu nàng lừa ta...Ta sẽ kéo nàng cùng xuống địa ngục."

Ta ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng đã đẫm mồ hôi của chàng.

Khẽ tựa vào vai chàng.

Nhẹ giọng đáp:

"Thiếp không lừa chàng."

"Tiêu Lẫm...Thiếp đã đợi chàng rất lâu rồi."

20

Khi tỉnh lại.

Mặt trời đã lên cao.

Chỗ nằm bên cạnh đã trống không.

Đưa tay sờ thử.

Nơi ấy từ lâu đã nguội lạnh.

Trong lòng ta giật thót.

Lập tức ngồi bật dậy.

Nỗi bất an đã ăn sâu từ kiếp trước khiến ta theo bản năng cho rằng...

Tất cả lại chỉ là một giấc mộng.

"Vương phi tỉnh rồi sao?"

Giọng Liên Tâm vọng vào từ ngoài màn.

Không giấu nổi niềm vui:

"Vương gia đã vào triều từ sớm."

"Người còn đặc biệt dặn nô tỳ không được đ.á.n.h thức Vương phi."

Nàng ngập ngừng một chút.

Có vẻ hơi ngượng ngùng.

"Vương gia nói... đêm qua người mệt rồi."

"Hôm nay không cần đi kính trà. Cứ nghỉ ngơi trong phòng."

Mặt ta lập tức nóng bừng.

Lại ngã xuống giường.

Kéo chăn trùm kín đầu.

Tên hỗn đản không biết tiết chế ấy???

Tuy cả người đau nhức như vừa bị bánh xe cán qua.

Nhưng trong lòng...

Lại ngọt ngào chưa từng có.

Ta thật sự...

Đã gả cho chàng rồi.

Lần này.

Không còn tiếc nuối.

Cũng không còn bỏ lỡ.

"Vương phi."

"Thị vệ Thất Sát đang chờ ngoài sân. Nói rằng Vương gia có đồ muốn giao cho người."

Liên Tâm lại lên tiếng.

Ta thu dọn xong.

Rửa mặt thay y phục.

Đẩy cửa bước ra.

Quả nhiên nhìn thấy Thất Sát đứng ngay ngắn giữa sân như một khúc gỗ.

Thấy ta đi ra.

Hắn cung kính hành lễ.

Hai tay dâng lên một chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

"Đây là Vương gia sai thuộc hạ chuyển giao cho Vương phi."

Ta nhận lấy.

Mở hộp ra.

Bên trong không phải vàng bạc châu báu.

Mà là một xấp thật dày khế đất cùng sổ sách.

Trên cùng.

Là một khối lệnh bài bằng mặc ngọc.

Đó là đối bài của Nhiếp Chính Vương phủ.

Cũng là tín vật điều động toàn bộ ám vệ dưới trướng Tiêu Lẫm.

Thấy lệnh bài...

Như thấy chính chàng.

"Vương gia nói."

"Từ hôm nay trở đi."

"Mọi thứ trong Vương phủ..."

"Bao gồm cả người..."

"Đều giao cho Vương phi quản."

Thất Sát cúi đầu.

Trong giọng nói mang theo vài phần kính trọng khó nhận ra:

"Ngoài ra."

"Vương gia còn bảo thuộc hạ chuyển lời."

"Chuyện kia...Đã xử lý xong."

Ta nắm c.h.ặ.t khối mặc ngọc lạnh buốt.

Trong lòng khẽ rung lên.

"Chuyện kia?"

"Lục Chi Viễn vì phẩm hạnh bại hoại, làm ô uế từ đường. Đã bị tước bỏ công danh. Đời này vĩnh viễn không được triều đình bổ dụng."

"Khương Nhược Vi cũng đã bị Khương gia vội vàng gả cho một đồ tể ở phía tây thành làm kế thất. Ngày mai sẽ xuất giá."

Thất Sát bình thản kể lại.

Ta khẽ sững người.

Rồi bật cười.

Bị tước bỏ công danh.

Vĩnh viễn không được bổ dụng.

Đối với kẻ coi tiền đồ còn quan trọng hơn cả mạng sống như Lục Chi Viễn.

Điều ấy...

Còn đau đớn hơn g.i..ế.t hắn gấp trăm lần.

Chương 13 - Muôn Trùng Tinh Hà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia