Cô quá đỗi kiên định, đến mức mọi người đều im lặng hẳn đi.
Lương Duệ làu bàu một câu:
“Cô cái người này sao không biết tốt xấu thế nhỉ?”
Cậu có lòng tốt giúp đỡ, kết quả lại bị đối phương từ chối một cách dứt khoát.
Giang Mỹ Thư bước đến bên cạnh Lương Duệ:
“Cô biết cháu tốt với cô mà, muốn giữ thể diện cho cô, nhưng Lương Duệ này, những lúc thế này có là có, không là không, l-àm gi-ả một chuyện thì sau đó phải dùng vô số chuyện khác để lấp l-iếm cái lời nói dối đó, cô thấy không cần thiết, không cần thiết phải vì những người không liên quan mà thay đổi phong cách hành sự và nguyên tắc của chính mình.”
“Nhưng mà, cô vẫn muốn cảm ơn cháu.”
Cô đưa tay vỗ nhẹ vai Lương Duệ:
“Cảm ơn cháu đã tốt với cô nhé.”
“Sáng mai lúc bố cháu đến đón dâu, cháu cùng đi với bố cháu nhé.”
Đây là lời mời.
Lương Duệ giống như một con nhím mọc gai ngược vậy, lúc trước còn đ-âm người khắp nơi, nhưng được Giang Mỹ Thư vuốt ve như thế này là ngay lập tức xẹp xuống, gai trên người cũng thu lại hết.
“Thế thì được rồi.”
Cậu có chút kiêu ngạo khoanh tay trước ng-ực:
“Cô đã chủ động nhiệt tình mời cháu như thế rồi thì ngày mai cháu sẽ đi đón dâu vậy.”
Nhà họ Lương.
Mẹ Lương cũng đang bận túi bụi, con trai bà đúng là một kẻ cuồng công việc, ngày mai kết hôn rồi mà hôm nay trong nhà vẫn chẳng có gì.
Vệ sinh chưa dọn.
Chữ “Hỷ” cũng chưa dán.
Thậm chí ngay cả tiệc tùng cũng chưa liên hệ, ngày mai khách khứa sắp kéo đến rồi mà giờ vẫn cái gì cũng không có.
Mẹ Lương dán xong đống chữ Hỷ trong nhà thì mỏi nhừ cả tay, vừa mắng vừa đi:
“Đúng là tạo nghiệp, sinh ra cái thằng nghịch t.ử này, bản thân kết hôn mà chẳng thèm quản cái gì, trái lại bắt tôi phải làm, coi tôi là cái gì chứ?”
Thẩm Minh Anh đứng bên cạnh nhìn mà buồn cười, cô cũng vì chuyện chú út kết hôn nên bị mẹ chồng kéo sang đây giúp một tay.
“Mẹ, mẹ cũng có thể không làm mà, Thu Nhuận cũng đâu có ép mẹ.”
Mẹ Lương chống nạnh:
“Tôi không làm, tôi không làm thì ngày mai lúc con bé Mỹ Thư gả vào đây, trong nhà chẳng chuẩn bị được cái gì, đến lúc đó con bé lại tưởng là nhà mình không coi trọng nó, không hài lòng với đứa con dâu là nó nên cố tình dằn mặt nó đấy.”
Trời đất chứng giám, bà tuyệt đối không có ý đó.
Chỉ là đứa con trai kia của bà quá không biết lo toan, bản thân kết hôn đã dọn ra ở riêng rồi mà đến chuyện dán chữ Hỷ cũng không chịu xăm xắn.
Thế mới nói, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Thư ký Trần xách một túi đồ bước vào, chỉ là anh ta không ngờ vừa vào đến nơi đã thấy trên cửa sổ dán đầy chữ Hỷ rồi.
Anh ta ngẩn người ra một chút:
“Bác Lương, mọi người dán hết rồi ạ?”
“Lãnh đạo còn dặn cháu mua một đống đây này, bảo chiều nay sang dán hết cả nhà cho xong.”
Nói xong, anh ta liền lấy từ trong túi ra một xấp dày chữ Song Hỷ màu đỏ.
Mẹ Lương:
“Lương Thu Nhuận còn biết là ngày mai nó kết hôn nên cần cậu giúp dán chữ Song Hỷ cơ à?”
“Nó bận như thế, sao không bảo cậu ngày mai đi đón dâu thay nó luôn đi?”
Câu hỏi này khiến Thư ký Trần vã mồ hôi hột ngay lập tức, câu này anh ta không dám tiếp lời đâu.
“Bác Lương, lãnh đạo trong lòng cũng khổ lắm ạ, mai kết hôn mà đến cuối năm cấp trên lại xuống kiểm tra, bắt anh ấy phải cung cấp lượng thịt lợn nhiều hơn năm ngoái hai mươi phần trăm cơ.”
“Bác bảo thế có phải là làm khó người ta không?
Đang lúc đại hỷ lại làm người ta thêm phiền lòng.”
“Cháu nói cho bác biết, mấy ông cấp trên đó quá đáng lắm, còn bảo là nếu lãnh đạo không hoàn thành nhiệm vụ thì sang năm sẽ bãi chức anh ấy.”
Thư ký Trần cười lạnh, đầy vẻ bất bình thay cho Lương Thu Nhuận:
“Còn bãi chức nữa chứ, cái ghế giám đốc nhà máy thịt lợn đó, cho ch.ó ch.ó cũng chẳng thèm làm.”
“Vừa bận tối mặt tối mày vừa áp lực lớn như thế, họ thực sự tưởng cái ghế giám đốc nhà máy thịt lợn là miếng mồi ngon chắc?”
Vừa dứt lời, anh ta liền nhận thấy mẹ Lương đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt rạng rỡ, Thư ký Trần vội vỗ miệng một cái:
“Cháu không có ý bảo lãnh đạo nhà cháu là ch.ó đâu nhé.”
“Bác Lương, bác đừng có đi truyền lời lung tung đấy.”
Anh ta đúng là đã bị mẹ Lương hố không chỉ một lần rồi.
Mẹ Lương cười mà không nói:
“Cắt ngang xong rồi chứ?”
“Chẳng trách người ta nói cậu Trần đây là cánh tay trái cánh tay phải của Thu Nhuận nhà tôi, xem cái miệng này của cậu xem, đúng là người ch-ết cũng nói thành người sống được.”
Thư ký Trần có chút lúng túng, không ngờ kế mọn của mình đã bị mẹ Lương nhìn thấu.
Anh ta gãi đầu bối rối.
“Thôi được rồi, chữ Hỷ trong nhà trừ mấy chỗ trên cao chưa dán thì những chỗ khác dán hết rồi, cậu đã thay Thu Nhuận về lo liệu chuyện hỷ thì đi dán cái chữ Hỷ lên chỗ cao nhất của cái tủ quần áo kia đi.”
Thư ký Trần vâng một tiếng, đặt túi đồ lên bàn rồi bắt đầu làm việc.
Mẹ Lương có chút tò mò không biết bên trong đựng cái gì mà phồng tướng lên thế kia, chao ôi.
Bà mở ra xem thì thấy toàn là hạt dưa, lạc, kẹo bánh, đều là những thứ dùng cho tiệc đãi khách ngày mai.
Mẹ Lương nhìn mà vui mừng, cảm thán với Thẩm Minh Anh:
“Cái cậu Trần Chân này nhìn còn giống chú rể ngày mai hơn cả Thu Nhuận nhà mình đấy.”
Lời này nói ra khiến Thư ký Trần đang dán chữ Hỷ trong phòng suýt nữa thì ngã nhào từ trên thang xuống.
“Bác Lương, bác Lương ơi, bác đúng là tổ tông của cháu mà, lời này sau này bác đừng có nói nữa nhé, nếu để lãnh đạo nhà cháu nghe thấy là tiền thưởng cuối năm của cháu chắc bay màu hết mất.”
Mẹ Lương đáp một tiếng:
“Được rồi, biết rồi.”
Bà quay sang bảo Thẩm Minh Anh:
“Nếu trong nhà đã có người lo rồi thì con đi cùng mẹ sang tiệm cơm quốc doanh một chuyến, tìm bác Trương đầu bếp, bảo bác ấy dẫn theo đồ đệ ngày mai đến nhà mình làm tiệc đãi khách.”
Đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh Thủ đô thì đúng là có tiếng tăm lừng lẫy cả nước rồi.
Người như thế mà mời được về nhà làm tiệc thì thực sự là vô cùng có thể diện.
Thẩm Minh Anh cũng muốn đi mở mang tầm mắt xem quan hệ nhân mạch của mẹ chồng mình rộng đến mức nào, nên sảng khoái đồng ý ngay.
Mẹ Lương đúng là lợi hại thật, đi một chuyến đến tiệm cơm quốc doanh mà không chỉ mời được bác Trương đầu bếp, mà ngay cả sư phụ của bác Trương – bác Lỗ đã về hưu cũng mời được ra tay luôn.
Có hai vị đại đầu bếp này ở đây, tiệc cưới ngày mai của Lương Thu Nhuận coi như là chắc chắn ổn thỏa rồi.
Tuy nhiên, chỉ có đầu bếp thôi thì chưa đủ, “khéo tay cũng khó nấu khi không có gạo”.
Đầu bếp muốn làm ra những món ăn ngon thì nhất định phải có nguyên liệu tốt.
Bác Trương biết nhà họ Lương là gia đình danh giá nên đã liệt kê một thực đơn ra để mẹ Lương chuẩn bị nguyên liệu.
Mẹ Lương có thể chuẩn bị được một phần, phần còn lại chuẩn bị không được thì giao cho Thư ký Trần đau đầu lo liệu.
Còn Thư ký Trần có giải quyết được không, đi tìm ai thì bà chẳng quan tâm.
Bà chỉ quan tâm đến việc ngày mai con trai bà rước được con bé Mỹ Thư về nhà là được rồi.
“Minh Anh này, con nghĩ giúp mẹ xem mẹ còn sót cái gì chưa làm không?”
Thẩm Minh Anh giúp bà rà soát lại:
“Thu-ốc, r-ượu, trà, kẹo đều có đủ rồi, chữ Hỷ cũng dán rồi, tiệc cũng đã có người làm, bàn ghế họ sẽ tự mang đến, khách khứa cũng đã mời, danh sách quà tặng cũng đã chuẩn bị, thế còn bao lì xì mẹ đã chuẩn bị chưa?”
Mẹ Lương:
“Chắc chắn là chuẩn bị rồi.”
“Thế thì cơ bản là đầy đủ hết rồi, chỉ còn đợi Thu Nhuận đến rước vợ về nữa thôi.”
Vừa nói xong câu này, mẹ Lương xoa tay:
“Thế là mẹ lại sắp được làm mẹ chồng thêm lần nữa rồi.”
“Nhưng mà, mẹ tự nhiên lại nghĩ ra một vấn đề.”
Thẩm Minh Anh lạnh lùng bồi thêm một câu.
“Vấn đề gì?”
Mẹ Lương hỏi.
“Nhà Mỹ Thư điều kiện không tốt, ngày mai gả về đây, trong lúc đông người thế nào cũng có lúc người ta đi kiểm kê của hồi môn, đến lúc đó sợ Mỹ Thư sẽ bị đám người bên nhà mình cười nhạo đấy.”
Nhà họ Lương ở trong tứ hợp viện, họ hàng nhà họ Lương hầu hết cũng đều ở tứ hợp viện, nếu không thì cũng là ở nhà chung cư.
Điều kiện của mọi người đều tốt.
Đặc biệt là cô con dâu cả Trần Hồng Kiều, nhà mẹ đẻ những năm trước còn khá giả hơn nhiều, tuy giờ đã sa sút nhưng cô ta luôn lấy đó làm tự hào, dù đã bao nhiêu năm trôi qua cô ta vẫn thường xuyên nhắc lại cảnh tượng rình rang lúc mình đi lấy chồng.
Nghĩ đến đây.
Thẩm Minh Anh nói:
“Những cái khác con không dám chắc, nhưng ngày mai Mỹ Thư mà mang theo của hồi môn ít thì chị cả chắc chắn sẽ rêu rao khắp ngõ, nếu còn mặt dày hơn nữa sợ là sẽ mỉa mai con bé ngay trước mặt nó mất.”
“Cô ta dám!”
Nghĩ đến việc ngày mai Mỹ Thư gả về đây, ngày vui chưa thấy đâu mà đã bị cô con dâu cả mỉa mai ngay trước mặt bao nhiêu người thân bạn bè.
Trong lòng mẹ Lương thấy khó chịu hẳn đi:
“Không được, không được, Mỹ Thư gả về đây là để hưởng phúc chứ không phải để về chịu ấm ức.”
“Minh Anh à, đầu óc con linh hoạt, giúp mẹ nghĩ cách giải quyết vấn đề này cái.”
Thẩm Minh Anh suy nghĩ một lát:
“Muốn giải quyết cũng gian nan lắm ạ.”
“Sao vậy?”
“Cái này phải xem mẹ có sẵn lòng bỏ vốn liếng của mình ra không thôi.”
Nói chuyện với người thông minh đúng là đơn giản, mẹ Lương lập tức hiểu ngay:
“Ý con là lấy đồ từ trong phòng mẹ ra, bí mật đưa sang nhà họ Giang trước, để ngày mai Mỹ Thư mang theo về đây à?”
Thẩm Minh Anh gật đầu:
“Vâng, cũng chỉ có cách này thôi ạ.”
Mẹ Lương:
“Để mẹ nghĩ đã, để mẹ nghĩ kỹ lại đã.”
Trong phòng bà dẫu có đồ tốt thật đấy, nhưng rất nhiều thứ không thể mang ra ánh sáng được, dù là vàng miếng lớn hay vàng miếng nhỏ, hay là mấy cái nhẫn đ-á quý xanh đó, bà đều chôn hết xuống đất rồi.
Hoàn toàn không thể lấy ra được.
“Cũng không cần món đồ kim quý gì đâu ạ, chỉ cần mấy cái chăn bông là được rồi.”
Phải nói rằng Thẩm Minh Anh – người làm việc bên ngoài va chạm nhiều, có con mắt rất tinh tường.
“Nhà Mỹ Thư chỉ là gia đình bình thường, bông của người dân bình thường đều được cung cấp có hạn, ngày mai kết hôn mà có được một hai chiếc chăn bông đã là tốt lắm rồi, đó còn là nếu cha mẹ con bé tương đối yêu thương nó đấy, còn nếu không yêu thương...”
Sắc mặt cô nghiêm túc thêm vài phần:
“Mẹ ơi, con gái nhà nghèo là không được coi trọng đâu ạ, nếu không được cha mẹ trong nhà yêu quý thì nói không chừng là tay trắng đi lấy chồng, đến một chiếc chăn cũng chẳng có đâu.”
“Chuyện này ở gia đình bình thường thì rất phổ biến, nhưng đối với gia đình như nhà mình, con bé sẽ là người có của hồi môn hàn vi nhất trong số bốn chị em dâu chúng con.”
“Thế thì không được!”
Mẹ Lương trợn mắt lên:
“Thế thì tuyệt đối không được, con bé có kém con một chút mẹ còn chấp nhận được, chứ tại sao lại phải kém hơn con dâu cả với con dâu ba chứ?”
Đặc biệt là cô con dâu thứ ba kia, bà đặc biệt không thích, cùng thằng ba vốn là kết hôn lần hai, đã ly hôn rồi mà ngày nào cũng dính lấy nhau, sống chẳng ra sống, ly hôn chẳng ra ly hôn.