Hơn nữa bà còn là người thích tranh giành, hiếu thắng nhất.
Vì xuất thân thấp kém nên bà luôn tự ti, lúc nào cũng cảm thấy người khác coi thường mình.
Nếu ngày mai của hồi môn của Tiểu Giang mà ít hơn bà, không biết chị dâu ba sẽ khua môi múa mép sau lưng thế nào đâu.
Còn cả chị dâu cả nữa, chẳng ai là hạng vừa cả.
Mẹ Lương đi tới đi lui, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng:
“Không được, Tiểu Giang nhà ta không thể để họ bắt nạt được."
Bà suy đi tính lại:
“Trong của hồi môn năm xưa của mẹ vẫn còn mấy chiếc chăn chưa đắp đến, hay là mẹ đưa cho Tiểu Giang tám chiếc nhé?"
“Lấy thêm một nghìn tệ nữa cho con bé mang theo làm của hồi môn?"
“Như vậy thì Tiểu Giang sẽ không bị người ta cười nhạo nữa chứ?"
Bà không quản được miệng lưỡi người đời, nhưng bà có tiền mà!
Bà có thể sử dụng “năng lực đồng tiền"!
Lời mẹ Lương nói khiến Thẩm Minh Anh có phần tán đồng, nhưng cô suy nghĩ nhiều hơn:
“Mẹ, của hồi môn của mẹ đều có số lượng nhất định mà.
Nếu mẹ lấy chăn từ trong đó ra, đến lúc đó e là chị dâu cả sẽ biết đấy."
Đôi mắt kia của chị dâu cả, nhìn cái khác thì không xong, chứ nhìn xem mẹ chồng có bao nhiêu đồ đạc thì lại là nghề của nàng rồi.
Mẹ Lương bấy giờ mới ngẩn người:
“Nó không có trí nhớ tốt đến thế chứ?"
“Có đấy ạ."
Thẩm Minh Anh rất khẳng định:
“Chị dâu cả thuộc lòng từng viên gạch trong phòng ngủ của mẹ, chứ đừng nói là mấy chiếc chăn."
“Vậy phải làm sao bây giờ?"
Mẹ Lương lập tức cuống cuồng:
“Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong."
“Chẳng lẽ cứ để ngày mai Tiểu Giang về đây bị người ta làm nhục sao?"
Bà quản được miệng mình nhưng chẳng quản được miệng thiên hạ.
“Dì Lương."
Thư ký Trần xuất hiện thần không biết quỷ không hay:
“Hai người đang đau đầu vì của hồi môn của đồng chí Giang sao?"
Mẹ Lương cảnh giác nhìn cậu ta:
“Cậu nghe lén chúng tôi nói chuyện đấy à?"
Thư ký Trần thầm nghĩ, cái này mà cần nghe lén sao?
Hai người đứng ngay cửa bàn tán to như vậy, cậu muốn không nghe thấy cũng khó.
“Không đến mức đó, không đến mức đó đâu ạ."
Thư ký Trần mỉm cười:
“Lãnh đạo của cháu đã sắp xếp xong cả rồi."
“Cái gì cơ?"
Mẹ Lương buột miệng hỏi một câu.
“Chăn ạ."
Thư ký Trần mang theo vài phần đắc ý kín đáo:
“Lãnh đạo của cháu từ lần trước khi hai người họ mới đính hôn đã nhờ bác Lâm lưu ý giúp rồi."
Đây là chuyện mẹ Lương thực sự không ngờ tới.
“Ý cậu là Thu Nhuận đã nhờ lão Lâm chuẩn bị chuyện chăn màn của hồi môn cho Tiểu Giang rồi sao?"
“Vâng ạ."
“Ước chừng muộn nhất là hôm nay là xong, cháu chuẩn bị đi lấy đây."
“Dì Lương, dì có đi cùng không ạ?"
Mẹ Lương lắc đầu:
“Dì không đi đâu."
Hồi còn trẻ bà cũng thích tìm đến lão Lâm.
Khi đó ngày tháng trôi qua không êm đềm, bà và lão Lương cứ hay cãi nhau.
Mỗi lần cãi vã, bà lại dắt theo Lương Thu Nhuận bé nhất đến tiệm may của lão Lâm.
Ở lì đó mấy ngày trời.
Nhưng sau đó...
Những chuyện sau đó, mẹ Lương không muốn nhớ lại nữa.
Chỉ là từ dạo ấy, bà không còn muốn tìm đến lão Lâm nữa.
Vì thà không gặp còn hơn.
Thấy mẹ Lương không muốn đi, thư ký Trần có chút ngạc nhiên:
“Lãnh đạo dặn cháu gọi dì đi cùng để lấy đồ đấy ạ."
Mẹ Lương:
“Nghe nó nói phét đi.
Vợ mình thì mình tự lo."
“Lại còn bắt bà già này phải lo lắng hão.
Nó đã chuẩn bị rồi thì cứ để nó tự đi lấy, tự đi tặng."
Phút chốc bà lại trở nên nóng nảy.
Tất nhiên, đây là tính cách bộc lộ trước mặt người quen, chứ thay vào đó là người khác, mẹ Lương sẽ không bao giờ như vậy.
Thư ký Trần chẳng những không tìm được đồng minh, ngược lại còn bị mắng cho một trận, cậu ta sờ sờ mũi.
Thấy cậu ta sắp đi.
Mẹ Lương nghĩ một lát:
“Cậu đợi dì, đưa dì đi rút tiền.
Một lát nữa cầm tiền đi tìm Lương Thu Nhuận, bảo nó tự đi đưa tiền và chăn."
Còn về phần chăn của bà, sau khi nghe con dâu thứ hai Thẩm Minh Anh nói, nếu đem cho Tiểu Giang thì quả thực không thích hợp cho lắm.
Thư ký Trần cam chịu gật đầu.
Cái số cậu ta sinh ra là để hầu hạ lãnh đạo và người nhà lãnh đạo rồi.
Đúng là người làm thuê được chọn sẵn.
Lấy được tiền, mà lại còn là một nghìn tệ, đây là một số tiền lớn.
Thư ký Trần cũng không trang trí nhà họ Lương nữa, mà đi thẳng đến chỗ Lương Thu Nhuận luôn.
Lúc cậu ta đến, Lương Thu Nhuận vẫn chưa làm xong việc, đợi một hồi lâu anh mới quay lại văn phòng.
Thư ký Trần:
“Lãnh đạo, dì Lương nói chuyện chăn ở chỗ bác Lâm thì anh tự đi mà lấy, đừng tìm dì ấy."
“Ngoài ra."
Cậu ta lấy ra một xấp tiền Đại Đoàn Kết:
“Đây là tiền dì Lương bảo anh tối nay đi đưa chăn thì đưa luôn cho đồng chí Giang, nói là để giữ thể diện cho cô ấy."
Lương Thu Nhuận day day thái dương:
“Tôi biết rồi."
“Cầm tiền của mẹ tôi mang đi đi."
Thư ký Trần hì hì cười:
“Dì Lương biết thừa anh sẽ từ chối nên dì ấy bảo rồi, đây không phải tiền cho anh mà là tiền cho đồng chí Giang, dì ấy bảo anh không có tư cách để từ chối."
Lương Thu Nhuận:
“..."
Phải nói là không ai hiểu con bằng mẹ.
Mẹ Lương thực sự đã nắm thóp được tính cách của Lương Thu Nhuận, ngay cả phản ứng của anh ra sao bà cũng biết rõ.
Lương Thu Nhuận im lặng một lúc:
“Mấy giờ rồi?"
“Hơn bảy giờ rồi ạ."
Lương Thu Nhuận:
“Đợi tôi làm xong nốt mấy việc này đã, rồi mới đi đến ngõ Thủ Đăng."
Thư ký Trần vâng một tiếng, nhìn vị lãnh đạo nhà mình với ánh mắt đầy cảm thông, chỉ thấy lãnh đạo thật t.h.ả.m quá đi.
Ngày mai cưới rồi mà hôm nay vẫn còn đang ở đây chạy deadline.
Phải tranh thủ thời gian mới đi được.
Sự thật đúng là như vậy, đợi đến khi Lương Thu Nhuận làm xong mọi việc đã hơn chín giờ tối.
Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế.
“Đi thôi, đưa tôi đến chỗ bác Lâm lấy chăn trước, sau đó mới đến nhà họ Giang."
Thư ký Trần đợi anh ở đó đến mức ngủ gật, bị Lương Thu Nhuận vỗ vai cho tỉnh.
Thư ký Trần còn có cảm giác không biết là năm nào tháng nào, cậu ta mở mắt ra:
“Lãnh đạo, anh làm xong rồi ạ?"
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng:
“Tỉnh táo lại đi, tỉnh hẳn rồi chúng ta đi."
Thư ký Trần lập tức hết buồn ngủ.
Cậu ta thật đáng ch-ết quá.
Lãnh đạo tăng ca còn mình thì ngủ.
Cậu ta thật có lỗi với mức lương cao mà lãnh đạo trả cho mình.
Trên đường đi.
Thư ký Trần lái xe, còn Lương Thu Nhuận ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần.
Sáu giờ sáng đã đến đơn vị làm việc, buổi sáng lại bị kéo đi chụp ảnh cưới, buổi chiều và buổi tối gần như ngâm mình ở xưởng thịt.
Làm việc liên tục không nghỉ, dù là người sắt cũng chịu không thấu.
“Lãnh đạo, bên ngoài có bán hoành thánh kìa, anh có đói không?
Cháu đi mua cho anh một bát nhé?"
Lương Thu Nhuận lắc đầu:
“Thôi, đến chỗ bác Lâm lấy chăn sớm đi, kẻo bác ấy ngủ rồi lại phải gọi bác ấy dậy."
Thư ký Trần gật đầu, liếc nhìn lãnh đạo qua gương chiếu hậu.
Lương Thu Nhuận nhắm mắt, giữa lông mày lộ rõ vẻ mệt mỏi khó giấu.
Cậu ta khẽ thở dài, cố gắng lái xe thật êm ái hơn.
Chín giờ bốn mươi tối, xe dừng trước tiệm may nhà họ Lâm.
Lương Thu Nhuận đứng trước cửa chần chừ một lát, cuối cùng cũng gõ cửa tiệm.
“Bác Lâm."
Chỉ một lát sau, bên trong truyền đến tiếng bước chân.
Bác Lâm vẫn chưa ngủ, trên người khoác một chiếc áo đại y.
Chiếc áo này là do Lương Thu Nhuận được cấp khi còn ở trong quân đội năm xưa.
Chỉ là anh khi đó còn trẻ, khí huyết hăng hái nên bình thường không mặc đến, sau này đưa cho bác Lâm.
Bác Lâm hồi trẻ từng chịu khổ nên c-ơ th-ể rất sợ lạnh.
Vì vậy cứ đến mùa đông là bác Lâm rất thích mặc chiếc áo mà Lương Thu Nhuận tặng này.
“Đợi con mãi đấy."
Vừa mở cửa, bác Lâm đã tươi cười rạng rỡ:
“Bác đoán là con sẽ đến tầm này mà.
Chưa ăn gì phải không?"
Lương Thu Nhuận gật đầu.
“Trong nồi bác có hầm một vò canh gà, bác nấu mì canh gà cho con nhé.
Chỉ mất ba phút thôi, không làm mất thời gian của con đâu.
Ăn một bát cho ấm bụng rồi hẵng về, thấy sao?"
Bác Lâm ướm hỏi anh, sợ làm lỡ việc lớn của Lương Thu Nhuận:
“Nếu thực sự không kịp thì thôi vậy."
“Bác đóng gói cho con, con cầm lên xe mà ăn."
Lương Thu Nhuận lắc đầu, vẻ mặt anh ôn hòa, giọng nói cũng vậy:
“Thời gian ăn một bữa cơm thì vẫn có ạ.
Bác Lâm, bác đi làm đi, làm phiền bác quá."
Bác Lâm nghe thấy kết quả này, lập tức vui mừng như một đứa trẻ.
“Không phiền, không phiền.
Bác đi làm ngay đây, con vào phòng khách đợi bác một lát, sưởi lửa cho ấm."
Lương Thu Nhuận vâng một tiếng, lúc này mới bước chân qua ngưỡng cửa nhà họ Lâm.
Phòng khách được dọn dẹp rất sạch sẽ, mặt đất đến một sợi tóc cũng không có.
Duy chỉ có ở giữa phòng đặt một chậu than đang sưởi ấm.
Rõ ràng bác Lâm cũng không nghỉ ngơi mà vừa sưởi lửa vừa đợi anh.
Lương Thu Nhuận thấy vậy, cảm thấy bác Lâm thật quá cô đơn.
Bác ấy đã dồn hết tâm sức vào người mẹ và anh.
Điều này khiến Lương Thu Nhuận khẽ thở dài.
Anh ngồi ở phòng khách đợi, bác Lâm chỉ mất ba phút đã bưng một bát mì canh gà vàng ươm tới.
Bên trên nổi một lớp váng dầu vàng óng, còn rắc thêm hành lá xanh mướt.
Nhìn thôi đã thấy rất ngon miệng rồi.
Bác Lâm đặt bát mì xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh:
“Mau, mau ăn lúc còn nóng đi."
Nói xong, bác còn nói với thư ký Trần:
“Thư ký Trần, bát của cậu tôi cũng làm rồi, để trên bàn bếp ấy, cậu tự vào mà bưng ra nhé."
Một tay bác thực sự không bưng được hai bát.
Thư ký Trần có chút ngạc nhiên:
“Có cả phần của cháu ạ?"
Bác Lâm không chỉ có tay nghề may vá giỏi mà nấu ăn cũng rất cừ.
Thư ký Trần vốn đã thèm cơm bác Lâm nấu từ lâu, chỉ là lãnh đạo ngày thường bận rộn nên không có thời gian qua đây.
Kéo theo đó là cậu ta cũng không có cơ hội được ăn ké.
Nghe bác Lâm nói vậy, cậu ta hớt hải chạy vào bếp.
Chẳng cần bác Lâm phải giục.
Thư ký Trần tự mình tí tởn chạy đi.
Cậu ta vừa đi, phòng khách chỉ còn lại Lương Thu Nhuận và bác Lâm.