Thầm thương trộm nhớ bao nhiêu năm, cuối cùng tôi cũng hạ thủ với anh.
Đêm hôm họp lớp, tôi giả vờ say rượu để lột sạch đồ rồi "thịt" anh luôn.
Thế nhưng, đang hành sự được một nửa thì tôi bỗng thấy hối hận.
Thế là tôi lại mặc quần áo vào cho anh như cũ, mưu đồ khôi phục lại hiện trường nguyên vẹn.
Ngặt nỗi áo quần bị tôi xé hơi rách, còn cái thắt lưng thì loay hoay mãi chẳng tài nào thắt lại được...
Tôi đứng c.h.ế.t trân bên cạnh anh, suy ngẫm cuộc đời mất ba giây, thầm cầu nguyện sau khi tỉnh dậy anh sẽ quên hết hành vi lưu manh này của tôi.
Sau đó, tôi bỏ trốn.
Tôi bắt ngay một chuyến tàu hỏa chậm, suốt đêm chạy trốn về quê mẹ đẻ.