Ta bị tiếng động làm cho giật mình tỉnh giấc.

Dung Kỳ đã khoác áo ngồi dậy từ bao giờ. Gương mặt hắn tái nhợt không một giọt m.á.u.

Ta nhìn hắn.

Đột nhiên nhớ lại câu nói "không cần đến tìm ta nữa" vào ban ngày.

Người bên ngoài vẫn đang sụt sùi khóc lóc.

"Vết thương đó năm xưa là do điện hạ đỡ một kiếm thay cho Dung công t.ử mà để lại."

Ta ngơ ngác sững người.

Dung Kỳ cũng ngồi c.h.ế.t trân không nhúc nhích.

Lần đầu tiên ta mới biết được.

Hóa ra Chiêu Dương không chỉ đơn thuần là từng cứu mạng hắn. Mà còn từng đỡ kiếm thay hắn nữa.

Trải qua một lúc lâu.

Dung Kỳ quay đầu nhìn ta.

Ta chợt cảm thấy bàng hoàng sợ hắn cất lời.

Thế nhưng cuối cùng.

Hắn vẫn buông một câu:

"Ta đi một chuyến."

……

Dung Kỳ đến tận hửng sáng ngày hôm sau mới trở về.

Ta trằn trọc suốt một đêm không ngủ.

Nghe thấy tiếng mở cửa liền nhắm mắt giả vờ ngủ thiếp đi.

Hắn đứng bên mép sập đăm đăm nhìn ta một lúc lâu.

Sau đó giơ tay chèn lại góc chăn cho ta.

Ta ngửi thấy trên người hắn vương chút hương thơm rất nhè nhẹ.

Không phải là mùi hương trong phòng ta.

Chiêu Dương thích dùng trầm thủy hương.

Điều này ta đã sớm biết từ lâu.

Trước đây khi Hạ Cảnh Hằng mới sang Công chúa phủ, mỗi lần trở về trên người đều vương mùi hương này.

Về sau hắn thà ở lì bên đó không quay về nữa. Đã nhiều năm rồi ta không còn ngửi thấy mùi hương đó nữa.

Không ngờ hôm nay lại ngửi thấy trên người của Dung Kỳ.

Đầu mũi ta tự nhiên thấy cay cay. Rồi lại tự trách bản thân thật vô lý.

Hắn chỉ là đi đến Công chúa phủ một chuyến.

Ngồi qua chỗ Chiêu Dương từng ngồi.

Vương phải chút mùi hương thì có gì là lạ.

Ta mở mắt ra.

Dung Kỳ nhìn thấy ta đã thức liền hạ thấp giọng bảo:

"Bà ấy không sao rồi."

Ta ừ một tiếng.

Hắn im lặng một lúc rồi vẫn cất lời giải thích về chuyện đêm qua.

Vết thương trên vai Chiêu Dương đã có từ nhiều năm trước.

Đêm qua cũng không bị thương quá nặng.

Chỉ là khi nhìn thấy vết sẹo đó thì cảm xúc của bà ta bị mất kiểm soát.

"Bà ấy bảo năm xưa khi đỡ thay ta một kiếm đó, cứ ngỡ về sau ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh bà ấy."

Dung Kỳ khi nói câu này không hề nhìn vào mắt ta.

Trong lòng ta thấy ngột ngạt vô cùng. Thế nhưng vẫn không nén nổi tự tìm lý do chữa dối giúp hắn.

Mười năm.

Đời người có được bao nhiêu cái mười năm. Họ đã cùng nhau trải qua ranh giới sinh t.ử.

Ta mới quen biết Dung Kỳ vỏn vẹn có năm năm.

Làm sao có thể đòi hỏi hắn phải quên sạch sẽ những chuyện trước đây cho được.

Nghĩ đến đây.

Trong lòng lại không thấy quá tủi thân nữa.

Ta ngồi dậy.

"Về sau đừng đi biền biệt suốt đêm không về nữa."

Dung Kỳ lập tức ngẩng đầu lên.

Ta nhìn thấy vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt hắn.

Lại thấy có chút mủi lòng.

"Ít nhất cũng phải sai người về nhắn với ta một tiếng."

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

"Được."

Ta đã tin lời hắn.

Bởi vì suốt nửa tháng sau đó. Công chúa phủ quả nhiên không còn cho người tìm tới nữa.

Tiệc cung yến Tết Thượng nguyên, ta cùng Dung Kỳ sánh đôi vào cung.

Chiêu Dương ngồi ở vị trí phía trên.

Bà ta gầy đi trông thấy. Thần thái thì đã khá hơn nhiều rồi.

Hạ Cảnh Hằng bế đứa trẻ ngồi ngay bên cạnh bà ta.

Ta chỉ liếc nhìn qua một cái rồi dời ánh mắt đi nơi khác.

Ta đối với hắn sớm đã chẳng còn cảm giác gì nữa rồi.

Ngược lại Dung Kỳ hôm nay lại cực kỳ chăm sóc ta.

Ta thích ăn cá. Nhưng lại ngại khoản gỡ xương.

Hắn liền đem thịt cá gỡ sạch sẽ từng chút một rồi gạt vào đĩa của ta.

Rất nhiều người trên bàn tiệc nhìn thấy cảnh đó.

Có người cười bảo Dung công t.ử những năm qua quả nhiên được Hứa phu nhân thuần phục rất tốt.

Dung Kỳ cũng không hề giận dỗi.

Chỉ thản nhiên bảo:

"Nàng ấy lười."

Ta dưới mặt bàn giơ chân đá hắn một cái.

Hắn nén nụ cười, đẩy luôn cả đĩa bánh mà ta thích sang trước mặt ta.

Tâm trạng ta dần tốt lên.

Cho đến khi cung nhân dâng lên một đĩa bánh hạnh nhân.

Chiêu Dương vừa cầm lên một miếng.

Dung Kỳ đột nhiên cất tiếng:

"Người không ăn được thứ này."

Cả bàn tiệc lập tức chìm vào khoảng im lặng.

Bàn tay của Chiêu Dương khựng lại giữa không trung.

Ta cũng ngơ ngác sững người.

Dung Kỳ có lẽ nhanh ch.óng nhận ra điều bất thường. Hắn nâng chén rượu lên, không nói thêm lời nào nữa.

Chiêu Dương lại cất tiếng cười nhạt:

"Đến chính ta còn suýt nữa quên mất."

"Vậy mà ngươi vẫn còn nhớ."

Nét mặt Hạ Cảnh Hằng có phần khó coi.

Hắn cùng Chiêu Dương thành hôn đã năm năm.

Có lẽ hoàn toàn không biết đến chuyện này.

Ta cúi đầu nhìn vào đĩa ăn của mình.

Thịt cá bên trong đã được gỡ xương sạch sẽ không còn một mảnh.

Trước đây ta thích nhất là nhìn Dung Kỳ làm những việc này cho ta.

Luôn cảm thấy một người đàn ông có thể nhớ kỹ những gì bạn ăn được và không ăn được thì quả thực là rất yêu thương bạn.

3 - Năm Năm Chân Tình Không Bằng Mười Năm Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia