Sợ tôi bám riết không buông, anh ta liền quay đầu đem tôi tặng cho người anh trai quyền cao chức trọng của mình.
“Em yên tâm, anh cả của anh bị khiếm thính, lại còn lãnh cảm, hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.”
Tôi nửa tin nửa ngờ.
Cho đến khi ngày nào tôi cũng ghé tai anh nói những lời lả lơi đường mật mà lần nào cũng vô tác dụng, tôi mới tin thật.
Sau đó, tôi đã kiếm đủ tiền và chuẩn bị bỏ trốn ngay trong đêm.
Nhưng đột nhiên, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình.
[Buồn cười chết mất, đến nước này rồi mà bé cưng vẫn còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn sao?]
[Hahaha, đại lão đã nhịn lâu như vậy, biết vợ định trốn chắc phát điên mất thôi.]
[Nam chính là kiểu đàn ông âm trầm, chiếm hữu cực hạn đấy, tối nay bé cưng mệt mỏi rồi.]
Tay đang dọn hành lý của tôi khựng lại.
Ngẩng đầu lên, tôi chạm ngay phải ánh mắt vừa u tối vừa nóng bỏng của anh.