“Uống đi.”

Giọng nói vẫn lạnh lùng như trước, nhưng đã mất đi sự sắc bén đẩy người khác ra xa ngàn dặm như vừa rồi.

Tôi ngoan ngoãn nhận lấy.

Uống một hơi cạn sạch, sau đó giơ chiếc cốc không lên, nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt mong chờ như một chú cún nhỏ đang đợi cho ăn.

Anh chăm chú nhìn tôi vài giây.

Cuối cùng khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ.

Anh đưa tay cầm lấy chiếc cốc trên tay tôi.

“Ngủ sớm đi.”

Nói xong, anh quay người rời khỏi phòng, bước đi vững chãi, tấm lưng thẳng tắp.

Tôi nhìn anh đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cả người rũ ra nằm bò trên giường.

Nguy hiểm thật, coi như ải đầu tiên đã vượt qua êm đẹp.

11

Nhưng rõ ràng Quý Thừa Hoán vẫn đang giận dỗi tôi.

Biểu hiện cụ thể của cuộc chiến tranh lạnh này là tuy anh không nhắc đến chuyện đuổi tôi đi nữa, nhưng đối với tôi thì ngày càng ra vẻ “nhắm mắt làm ngơ”.

Buổi sáng tôi mặc chiếc váy ngủ hai dây mới mua lượn lờ trước mặt anh, anh vẫn nhìn thẳng vào tờ báo tài chính của mình không hề chớp mắt.

Tôi cố tình bôi chút kem tươi lên khóe môi, ghé sát lại hỏi anh xem có đẹp không, anh thậm chí không buồn nhấc mi mắt, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Trẻ con.”

Mấy tin nhắn nhãn dán chào buổi sáng, chúc ngủ ngon tôi gửi cho anh thảy đều như đá chìm đáy đại dương.

Tôi bắt đầu cuống lên.

Người đàn ông này sao lại khó dỗ dành đến thế chứ!

Cho đến khi tôi vô tình trò chuyện với quản gia, ông ấy ngập ngừng nói một câu.

“Cô Tống, cậu chủ dạo gần đây... dường như trong người hỏa khí rất vượng.”

“Sáng nào cậu ấy cũng phải dội nước lạnh rất lâu mới ra.”

Tắm nước lạnh? Hỏa khí vượng sao?

Đầu óc tôi chợt lóe lên một tia sáng.

Hiểu rồi!

Tôi lập tức lao thẳng vào phòng bếp.

Quyết định tự tay hầm cho anh một nồi canh dưỡng sinh thanh nhiệt giải độc.

Tôi mở điện thoại lên, chăm chú tìm kiếm từ khóa “đàn ông hỏa khí vượng nên uống canh gì”.

Nhìn một loạt tên các vị t.h.u.ố.c bắc, tôi bắt đầu lục lọi khắp căn bếp đẳng cấp không khác gì hiệu t.h.u.ố.c đông y của Quý Thừa Hoán.

Ừm, kỷ t.ử đỏ này bổ thận ích tinh, nhìn là biết đại bổ rồi, không được, phải tìm loại thanh nhiệt mới đúng.

Ồ, tìm thấy rồi!

Thứ có tên là “lộc nhung” này, nghe tên thôi đã thấy có vẻ thoát tục tiên phong đạo cốt rồi, chắc chắn là thứ giúp thanh tâm quả d.ụ.c cực tốt đây! Cho vào!

Còn có cái này nữa...

Tôi vừa ngân nga hát một khúc nhạc ngắn, vừa tràn đầy tự tin ném một đống nguyên liệu mà mình cho là “cao thủ giải nhiệt” vào trong nồi đất.

Đun lửa nhỏ hầm liu riu, hương thơm bay xa mười dặm.

Tuyệt vời!

12

Buổi tối, tôi đích thân bưng nồi canh kết tinh từ tình yêu và trí tuệ của mình gõ cửa phòng sách của Quý Thừa Hoán.

Anh đang ngồi sau bàn làm việc, đeo một chiếc kính gọng vàng, vẻ mặt vô cùng tập trung đọc tài liệu.

Ánh đèn khắc họa nên đường nét khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ của anh, vừa cấm d.ụ.c vừa nho nhã.

Tim tôi lỡ một nhịp, bưng canh đi tới, nịnh nọt đặt bên tay anh.

“Anh ơi, làm việc vất vả rồi, em hầm canh cho anh này, anh nếm thử đi.”

Anh ngẩng đầu lên, tầm mắt dời từ xấp tài liệu sang bát canh đen sì sì kia, chân mày khẽ nhíu lại một chút không dễ phát hiện.

“Đây là canh gì?”

“Canh thanh nhiệt bí truyền độc quyền đấy ạ!” Tôi vỗ vỗ n.g.ự.c cam đoan, “Dạo này em thấy anh có vẻ... hỏa khí hơi vượng, uống cái này là tốt nhất đấy!”

Ánh mắt của Quý Thừa Hoán lập tức trở nên vô cùng phức tạp.

Anh không động vào bát canh mà khẽ ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, đôi mắt phía sau cặp kính sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm.

“Hỏa khí vượng?”

Anh lặp lại một lần, âm điệu cuối câu khẽ nhếch lên, mang theo một chút ẩn ý trêu đùa khó tả.

Tôi không nhận ra điều đó, vẫn gật đầu ra vẻ nghiêm túc: “Đúng vậy ạ, có phải do công việc quá mệt mỏi không anh?”

Tôi đang chuẩn bị tiếp tục bày tỏ sự quan tâm ấm áp của mình, thì khóe mắt bỗng liếc thấy một bóng đen xù lông “vèo” một cái chạy vụt qua chân anh!

“A—!”

Tôi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, hét lên một tiếng thất thanh, bát canh trên tay suýt chút nữa đã bay ra ngoài.

Bản năng của cơ thể nhanh hơn cả suy nghĩ của não bộ, tôi nhảy dựng ra phía sau một cái, để tìm kiếm cảm giác an toàn, tôi không mảy may suy nghĩ mà nhào ngay vào “lá chắn” gần mình nhất—chính là l.ồ.ng n.g.ự.c của Quý Thừa Hoán.

Cả người tôi bám c.h.ặ.t lấy anh như một chú gấu túi Koala, tay chân ríu rít đu trên người anh, hai tay ôm ghì lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ ấm áp của anh, giọng nói run rẩy bần bật.

“Anh ơi, em sợ quá á á á á!”

Tiếng “anh ơi” này gọi vô cùng chân thành, bộc phát tự nhiên đến mức chính bản thân tôi cũng không nhận ra nó nũng nịu ngọt ngào đến nhường nào.

13

Sự xua đuổi hay tiếng quát lạnh lùng trong tưởng tượng đã không xảy ra.

Trái lại, từ phía trên đầu tôi truyền đến một tiếng cười khẽ đầy kìm nén.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Vừa vặn chạm phải đôi mắt ngập trạng ý cười rõ rệt của Quý Thừa Hoán.

Anh ấy thực sự đang cười sao?

Gương mặt tuấn tú vốn dĩ lúc nào cũng phủ một lớp băng tuyết kia nay đường nét đã dịu dàng hẳn đi, khóe môi khẽ nhếch lên, ngay cả đầm nước sâu nơi đáy mắt cũng gợn lên những gợn sóng ôn nhu.

“Đừng sợ.”

Giọng nói trầm ấm êm tai của anh vang lên, mang theo sức mạnh dỗ dành lòng người, một bàn tay to lớn ấm áp nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng tôi.

“Chỉ là một con chuột hamster thôi.”

Chương 5 - Năm Thứ Ba Làm Chim Hoàng Yến Cho Thái Tử Gia Giới Thượng Lưu Bắc Kinh, Anh Ta Đã Chán Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia