“Nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc, ngập tràn sức sống của cậu như bây giờ, tớ thực sự cảm thấy vô cùng ấm lòng.”
“Hồi xưa khi nghe tin cậu quyết định kết hôn chớp nhoáng như thế, trong lòng tớ thực sự đã vô cùng lo lắng, sợ rằng bản thân vì đưa ra thông tin điều tra sai lệch mà vô tình đẩy cậu vào hố lửa, hại c.h.ế.t cậu mất.”
“Còn hiện tại nhìn lại thì, đôi trẻ rốt cuộc cũng có cái kết viên mãn rồi. Thật tốt biết bao!”
Tôi không kiềm nén nổi cảm xúc dâng trào trong lòng, vội vươn tay ôm chầm lấy Tống Thanh Vũ thật c.h.ặ.t.
Giọng nói tôi khẽ nghẹn ngào, có chút run rẩy: “Cậu cũng là người tốt nhất trên đời này đấy.”
21
Bước chân ra khỏi phòng vệ sinh, lúc này cũng vừa vặn bước vào giờ ăn trưa của trường.
Đám học sinh cấp hai ríu rít nói cười như những chú chim non, ùa ra khỏi các phòng học như ong vỡ tổ.
Trong khoảnh khắc đi lướt ngang qua người nhau.
Những tiếng xầm xì bàn tán xôn xao của các em học sinh bỗng lọt vào tai tôi.
“Này, trên diễn đàn trường đang rầm rộ tin tức có một cặp vợ chồng cựu học sinh vừa mới quyên góp tận hai mươi triệu tệ để làm quỹ học bổng cho trường mình đấy.”
“Cả hai người đều là cựu học sinh của trường mình luôn sao? Trời đất ơi, không lẽ đây chính là mối tình đầu từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường bước ra đời thực đấy chứ!”
“Hì hì, hoàn toàn có khả năng đó lắm chứ. Với lại tớ còn vừa mới phát hiện ra một chi tiết cực kỳ lãng mạn này nữa cơ. Một người tên là Kiều Hạ, còn người kia tên là Diệp Hoài Tự.”
“Ơ, hai cái tên này thì có gì mà đặc biệt lãng mạn thế?”
“Cậu nghĩ mà xem! Chữ ‘Kiều’ trong cây kiều mộc*, chữ ‘Diệp’ nghĩa là chiếc lá của cây. Còn chữ ‘Hoài Tự’ lại chính là một tên gọi tao nhã, mang đậm màu sắc cổ phong của người xưa dùng để chỉ mùa hè. Đây chẳng phải là cặp tên được ông trời sắp đặt sẵn dành riêng cho nhau hay sao, lãng mạn y như trong bộ phim Thư Tình huyền thoại vậy! Mà lại còn là phiên bản kết thúc có hậu nữa chứ.”
*Cây thân gỗ lớn cổ thụ.
“Nhưng mà chữ ‘Hoài’ trong tên của anh ấy là chữ Hoài của dòng sông, chứ đâu phải là chữ Hòe trong cây hoa hòe đâu?”
“Thì hai chữ đó phát âm giống hệt nhau mà lị ~ Dù sao thì chuyện này vẫn là vô cùng trùng hợp và lãng mạn đúng không!”
Bóng dáng của hai em học sinh vừa đi vừa rôm rả trò chuyện kia đã dần dần khuất bóng phía xa.
Còn tôi thì vẫn đứng ngây người ra tại chỗ cũ, thẫn thờ như mất hồn.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên hiểu ra toàn bộ ý nghĩa sâu xa trong câu nói còn đang dang dở của Diệp Hoài Tự vào cái ngày hôm đó.
Làm gì có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào trên đời này chứ?
Một khởi đầu hoàn toàn mới của cuộc đời anh, thực chất chính là được bắt đầu từ cái tên “Kiều Hạ” của tôi.
Anh đã đem toàn bộ tình yêu sâu đậm, chân thành nhất của mình dung hợp vào trong câu thần chú tình yêu ngắn ngủi nhất thế gian này.
Kể từ nay về sau, cứ mỗi một lần có người cất tiếng gọi hay nhắc đến cái tên “Diệp Hoài Tự”.
Thì trên thế giới này lại có thêm một lời tỏ tình thầm lặng, không lời mà anh dành riêng cho tôi.
Tôi khẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Dưới bóng cây hoa hòe rợp mát cách đó không xa.
Có một bóng hình cao lớn khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi đang lặng lẽ đứng yên tại đó.
Vạt áo của anh khẽ lay động theo làn gió thoảng qua, trông nhã nhặn tựa như một bông hoa hòe lớn đang nở rộ rực rỡ giữa mùa hè.
Anh cũng khẽ ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt tìm kiếm về phía tôi.
Ánh mắt sâu thẳm ấy chuẩn xác không chệch đi đâu được, rơi thẳng vào sâu trong đáy mắt tôi.
Ngoại truyện của nam chính
Thầm thương trộm nhớ một người, thực chất lại là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Ít nhất thì đối với bản thân tôi, mọi chuyện là như vậy.
Kiều Hạ tựa như một vầng trăng sáng trong vắt treo cao tít tắp trên bầu trời đêm sâu thẳm.
Cho dù là ở trong những giấc mơ hay ngoài đời thực, em đều tỏa ra những tia sáng dịu dàng, soi rọi khắp những đêm đen tối tăm, nhơ nhuốc và đầy tủi nhục trong cuộc đời tôi.
Tôi luôn tự ý thức được rõ ràng một sự thật rằng, những kẻ ngoài kia thèm khát, muốn có được sự chú ý của Kiều Hạ nhiều vô kể, tựa như đàn cá diếc bơi qua sông vậy.
Còn tôi thì chỉ là một con cá nhỏ bé, tầm thường và mờ nhạt nhất trong số đó mà thôi.
Nhưng chưa bao giờ tôi nảy sinh ý định muốn độc chiếm lấy em cho riêng mình.
Bởi vì sự tồn tại của vầng trăng sáng trên cao kia, vốn dĩ sinh ra chưa bao giờ là để cho người ta hái xuống cả.
Giữa bầu trời sao bao la rộng lớn ngoài kia, em tự có một quỹ đạo vận hành rực rỡ, độc lập của riêng mình.
Cho đến khi tin đồn nhà họ Kiều đang rục rịch có ý định tìm kiếm đối tác liên hôn được truyền tai nhau rầm rộ ngoài thị trường.
Tôi đã lập tức cho người tiến hành điều tra, sàng lọc kỹ lưỡng toàn bộ danh sách những gã đàn ông chưa vợ có gia thế môn đăng hộ đối, thích hợp để kết hôn với em lúc bấy giờ.
Gã này thì suốt ngày ăn chơi đàng điếm, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, thân thể e là sớm đã không còn sạch sẽ gì nữa rồi.
Gã kia thì nghiện ngập cả t.h.u.ố.c lá lẫn rượu bia không màng sức khỏe, lại còn có sở thích quái gở là pha trộn các loại rượu mạnh để uống chung, kiểu sống này rất dễ dẫn đến đột t.ử, đoản mệnh sớm.
Nhà gã nọ thì có gen di truyền hói đầu bẩm sinh từ đời này sang đời khác, ngộ nhỡ sau này hai đứa sinh được một đứa con trai thì phải làm sao bây giờ chứ?
Tên này thì lại là một gã “con trai cưng của mẹ” vô cùng cổ hủ và gia trưởng, kết hôn với hắn thì e rằng sáng nào tối nào cũng phải quỳ gối dâng trà, thỉnh an mẹ chồng mệt mỏi.