Gã này thì phía trên còn có tận hai người anh trai lớn tài giỏi đè đầu cưỡi cổ, bản thân hắn ở trong tập đoàn gia đình chẳng nắm giữ lấy một chút thực quyền nào cả.
Còn gã kia thì lại có thêm mấy đứa em trai là con riêng ngoài giá thú của bố hắn, cuộc chiến tranh giành gia sản sau này vô cùng khốc liệt, chưa chắc hắn đã có thể là người cười đến cuối cùng.
...
Tôi ròng rã chọn qua chọn lại, lọc đi lọc lại cả nửa ngày trời, cuối cùng lại phát hiện ra bản thân chẳng thể nào tìm nổi một ứng cử viên nào trông cho ra dáng con người một chút cả.
Được rồi, tôi thề là bản thân sẽ tuyệt đối không bao giờ chịu thừa nhận rằng:
Khi một người đàn ông đã có ý định bới lông tìm vết, soi mói đối thủ của mình thì chẳng có bất kỳ thế lực nào trên đời có thể ngăn cản nổi anh ta cả.
Đàn ông một khi đã sinh lòng ích kỷ, hẹp hòi thì ngay cả một chú chuột hamster nhỏ bé, đáng yêu cũng có thể bị anh ta soi mói, vạch lá tìm sâu biến thành một con nhím xù lông đầy gai góc.
Thế nhưng, nếu như số phận đã an bài buộc phải có một người đứng ra để giúp em tháo gỡ khó khăn, giải vây cho gia đình em, thì tại sao người đó lại không thể là tôi chứ?
Chẳng phải năm xưa chính em cũng từng dũng cảm đứng ra giải cứu, bảo vệ tôi khỏi đám người xấu kia đó sao?
Ít nhất thì tôi có thể hoàn toàn tự tin đảm bảo rằng, bản thân mình tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra bất kỳ hành động nào tổn hại hay gây thương tích cho em dù chỉ một chút.
Đúng vậy, đem em giao phó vào tay của bất kỳ một gã đàn ông nào khác trên đời này, tôi đều cảm thấy không yên tâm chút nào.
Không sai một ly nào hết, trên thế giới này, chẳng có một ai có thể khiến tôi cảm thấy tin tưởng và an tâm hơn chính bản thân mình cả.
Tôi chỉ cần vài câu tự nhủ đơn giản, đã hoàn toàn thuyết phục được chính bản thân mình.
Và sau đó, cũng thuận lợi thuyết phục được cả Kiều Hạ đồng ý ký vào bản hợp đồng liên hôn kia.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra bản thân đã tính toán sai lầm đến mức vô cùng tai hại.
Tôi đã quá coi thường, đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng ghê gớm của Kiều Hạ đối với bản thân mình.
Đồng thời lại đ.á.n.h giá quá cao khả năng tự kiềm chế, tự chủ của chính mình.
Em từng bước từng bước bước ra khỏi vô vàn những giấc mơ m.ô.n.g lung mỗi đêm của tôi.
Để rồi hiên ngang đi thẳng đến một vị trí vô cùng gần gũi, nơi mà tôi chỉ cần khẽ vươn tay ra một cái là đã có thể ôm trọn em vào lòng n.g.ự.c ấm áp của mình rồi.
Nhưng tôi lại không tài nào kiềm chế nổi ham muốn của bản thân, cứ thế vô thức bước chân quay trở lại miền ký ức mộng mị thuở nào.
Bởi vì chỉ có ở trong thế giới ảo ảnh của những giấc mơ đêm, tôi mới có thể tự do thực hiện những sự va chạm, tiếp xúc da thịt sâu đậm hơn cả những ánh nhìn trộm lặng lẽ, những khoảng cách tiếp cận gần gũi hơn cả một cái ôm c.h.ặ.t thông thường.
Để đề phòng bản thân trong một khoảnh khắc mất kiểm soát nào đó mà làm ra những hành vi sai trái, vượt quá giới hạn không thể cứu vãn nổi.
Tôi luôn phải sống trong cảnh vô cùng cẩn trọng, dè dặt, cố gắng bảo vệ và duy trì nghiêm ngặt ranh giới bạn bè bình thường giữa hai đứa.
Nhưng sâu trong thâm tâm, tôi đã dùng chính ánh mắt thầm lặng của mình để lén lút hôn em đến hàng ngàn hàng vạn lần rồi.
Chỉ là tôi thực sự chưa từng nghĩ tới chuyện này.
Rằng sẽ có một ngày, chính em lại là người chủ động đưa bàn tay ra, kéo tôi bước vào quỹ đạo cuộc đời rực rỡ của chính mình.
Lẽ ra tôi phải sớm nhận thức được điều này từ trước chứ.
Bởi vì em từ trước đến nay vốn dĩ luôn là một cô gái vô cùng quả cảm, kiên định, một khi đã quyết định ra tay là sẽ dứt khoát hành động ngay lập tức mà không hề do dự.
Kiều Hạ, cảm ơn em vì đã bằng lòng trao tình yêu thương quý giá này cho tôi.
Tôi nguyện ý cả đời này làm một hành tinh vệ tinh nhỏ bé, lặng lẽ quay xung quanh vầng trăng sáng rực rỡ là em.
Cho đến tận những giây phút cuối cùng của cuộc đời khi sắp lâm chung nhắm mắt xuôi tay.
Trong lúc thần trí m.ô.n.g lung, nửa tỉnh nửa mơ, có một ý nghĩ bỗng nhiên hiện lên vô cùng rõ ràng, sắc nét trong tâm trí tôi:
Hóa ra việc hai người được danh chính ngôn thuận yêu thương nhau, lại mang đến cảm giác hạnh phúc ngọt ngào hơn gấp trăm vạn lần so với việc ôm giữ một mối tình đơn phương thầm lặng.
Kiếp sau, tôi vẫn muốn được gặp lại và tiếp tục yêu thương Kiều Hạ thêm một lần nữa.
Tôi lại một lần nữa mơ thấy những hình ảnh của ngày hè rực rỡ năm ấy, từ rất nhiều năm về trước.
Em dũng cảm nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy gò của tôi, kéo tôi vắt chân lên cổ chạy thục mạng băng qua những con phố dài.
Cứ thế bỏ lại sau lưng tất cả những sự đau đớn, tủi nhục và đắng cay của những năm tháng cũ đen tối kia.
“Cậu có biết tại sao tớ lại chẳng hề sợ hãi lũ người xấu kia không?”
Tôi khẽ lắc lắc đầu tỏ ý không biết.
Em kiêu hãnh nhấc cao cằm lên, dáng vẻ oai phong lẫm liệt tựa như một vị nữ hiệp đang ngạo nghễ nhìn ngắm thiên hạ thái bình dưới chân mình vậy.
Đến cả những ngọn gió thoảng qua cũng không kìm nổi lòng mà muốn mơn trớn, thổi tung những lọn tóc mềm mại của em lên để ca ngợi dáng vẻ xinh đẹp ấy.
“Bởi vì tớ chính là Kiều Hạ!”
“Trong con người tớ luôn ngự trị một mùa hè bất khả chiến bại!”
Kể từ khoảnh khắc ấy trở đi, bất kể cho thời gian có trôi nhanh, bốn mùa xuân hạ thu đông ngoài kia có liên tục luân chuyển xoay vần thế nào đi chăng nữa.
Trái tim tôi, vĩnh viễn chỉ hướng về phía mùa hạ rực rỡ mang tên em mà thôi.