CHƯƠNG 3: HỒNG Y BIẾN SẮC, NGHIỆT DUYÊN KHỞI ĐẦU

Dòng m.á.u thẫm màu từ cổ tay trái của Diệp Khương Ly vẫn rỉ ra, tí tách nhỏ xuống sàn gạch, tan vào khoảng không tối tăm của căn phòng nhỏ phía sau gánh hát. Từ sâu trong tiềm thức, lời tự phán quyết như găm vào xương tủy: "Mày là Bán Hạ. Là độc d.ư.ợ.c của Phó gia." Sự đau đớn dữ dội trên da thịt chính là gông xiềng giữ cho cô tỉnh táo khỏi cơn mộng mị, kéo cô ra khỏi sự dịu dàng nguy hiểm của Phó Cửu Sơ. Cô không thể yêu anh, không được phép yêu anh, bởi vì mỗi một hơi ấm cô nhận từ anh đều là một sự sỉ nhục to lớn đối với vong linh sáu mươi mạng người của Diệp gia đang nằm dưới đất lạnh.

Thượng Kinh bước vào những ngày rét đậm nhất của mùa đông năm 1926. Mưa lạnh hòa lẫn với sương tuyết buốt giá trút xuống những mái ngói rêu phong của thành phố cảng phồn hoa thối nát. Giữa lúc giông bão ấy, một sự kiện chấn động đã diễn ra ngay trước cổng lớn của dinh thự Phó phủ.

Thiếu soái Phó Cửu Sơ, người nắm trong tay một nửa binh quyền phòng thủ của Thượng Kinh, đang quỳ sụp dưới màn mưa xối xả.

Nước mưa lạnh buốt tuôn dọc theo vạt áo quân phục xanh xám, gột rửa đi chút hơi ấm cuối cùng trên cơ thể anh. Đôi bàn tay vốn quen cầm s.ú.n.g nay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, run rẩy chống xuống nền đá buốt giá. Chiếc mũ quân đội bị vứt sang một bên, mái tóc ướt đẫm bết vào trán, nhưng ánh mắt anh vẫn ngước lên, nhìn trân trân vào ô cửa kính sáng đèn trên tầng cao nhất – nơi cha anh, Phó Đốc quân, đang ngồi.

"Cha! Con chấp nhận từ bỏ chức vị Thiếu soái! Con giao lại toàn bộ binh quyền của sư đoàn ba!" Giọng nói của Phó Cửu Sơ vang lên giữa tiếng sấm rền, khàn đặc vì kiệt sức và lạnh giá. "Con không cần vinh hoa phú quý, không cần giang sơn họ Phó. Con chỉ xin cha... cho phép con cưới Bán Hạ!"

Tiếng gào của anh bị màn mưa nuốt chửng, chỉ có sự im lặng tàn nhẫn đáp lại. Ba ngày ba đêm, anh không ăn không uống, quỳ dưới chân dinh thự này để đ.á.n.h đổi danh vọng, tiền tài lấy tự do cho người con gái mình yêu. Anh nghĩ rằng tư tưởng tiến bộ phương Tây, nghĩ rằng sự hy sinh của mình có thể làm lung lay lòng dạ của người cha độc tài. Anh ngây thơ muốn cứu rỗi cô ra khỏi vũng bùn chốn hồng trần, muốn trao cho cô một danh phận chính thất vẹn toàn, thanh sạch nhất.

Nhưng cửa lớn của Phó phủ cuối cùng cũng mở ra. Phó Đốc quân chậm rãi bước xuống bậc tam cấp, tay chống cây gậy gỗ mun khảm vàng, theo sau là hai hàng binh lính bọc thép mang s.ú.n.g trường. Ông ta dừng lại trước mặt con trai mình, nhìn đứa con trai độc nhất bằng ánh mắt khinh miệt, lạnh lùng như nhìn một con ch.ó trung thành nhưng ngu ngốc.

"Cưới một con hát?" Phó Đốc quân cười gằn, tiếng cười tàn bạo x.é to.ạc màn mưa. Ông ta dùng mũi giày đinh gạt mạnh chiếc mũ quân đội của Cửu Sơ văng xa. "Phó gia ta ba đời làm quân phiệt, chưa bao giờ có loại dâu con rẻ mạt làm nhơ nhuốc tổ tiên như thế. Sự giáo d.ụ.c của Tây dương chỉ dạy cho mày cách quỳ gối van xin vì một con đàn bà xướng ca vô loài thôi sao?"

"Cô ấy không phải là con hát hèn mọn!" Cửu Sơ ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia m.á.u, gầm lên tuyệt vọng. "Cô ấy là..."

"Câm mồm!" Phó Đốc quân dằn mạnh cây gậy xuống nền đá, âm thanh khô khốc vang lên đầy áp bức. "Mày có từ bỏ binh quyền hay không, không đến lượt mày tự quyết định. Ta có thể phong mày làm Thiếu soái, thì cũng có thể phế bỏ mày bất cứ lúc nào. Nhưng muốn đưa một con điếm chốn Lệ Xuân vào cửa chính của Phó gia? Nằm mơ đi!"

Nói rồi, Phó Đốc quân quay lưng bước vào phủ, để lại Phó Cửu Sơ quỳ giữa vũng nước mưa lạnh ngắt, linh hồn rách nát trước sự bất lực tột cùng của thời thế.

Đứng phía xa sau bức tường gạch của con ngõ đối diện, Diệp Khương Ly mặc một chiếc áo măng tô đen, chiếc ô lụa che khuất nửa khuôn mặt trang điểm nhạt. Cô đã đứng đó chứng kiến tất cả. Cô nhìn người đàn ông mình yêu gục ngã dưới mưa, nhìn sự chân thành thuần khiết của anh bị chà đạp không thương tiếc dưới gót giày của chính cha ruột anh.

Một giọt nước mắt nóng hổi vô thức lăn dài trên má Khương Ly, làm nhòe đi vệt phấn mỏng. Cô đau, nỗi đau thấu tận tim can. Nhưng ngay sau đó, cô bật cười. Tiếng cười thê lương khẽ khàng vang lên rồi tan biến vào tiếng mưa rơi.

Cô hiểu rồi. Giữa cái thời buổi loạn lạc này, tình yêu của họ ngay từ đầu đã là một trò đùa của định mệnh. Phó Cửu Sơ quá sạch sẽ, quá chính trực, anh không thể nào bảo vệ được cô trước móng vuốt của con quỷ dữ dữ dằn họ Phó kia. Và quan trọng nhất, tình yêu của anh không thể hồi sinh sáu mươi mạng người đã khuất của Diệp gia. Cô không có tương lai với con trai của kẻ thù. Nếu tiếp tục kéo dài đoạn nghiệt duyên này, cô chỉ làm lu mờ đi ý chí phục hận của chính mình.

"Cửu Sơ, tình thâm khôn cưỡng... nhưng thù nhà khó khước từ." Khương Ly khẽ buông lỏng bàn tay đang siết c.h.ặ.t cán ô. Đôi mắt lá liễu của cô dần mất đi chút hơi ấm cuối cùng, thay vào đó là một sự kiên định tàn nhẫn, một quyết định tự hủy hoại bản thân đến mức điên cuồng.

Nếu không thể gả cho anh để trả thù, vậy thì cô sẽ đi một nước cờ tàn nhẫn nhất, kéo toàn bộ gia tộc này xuống địa ngục cùng mình. Cô sẽ dùng chính nhan sắc và tài nghệ của mình để quyến rũ lão già háo sắc kia, mượn danh phận cao nhất để bóp nát nhà họ Phó từ bên trong.

Hai ngày sau, rạp hát Lệ Xuân lại sáng đèn khí gas. Khương Ly không diện hồng y hí phục, cô chọn một chiếc sườn xám bằng lụa satin màu xanh thẫm, thêu những cành hoa bán hạ ẩn hiện bằng chỉ bạc. Gương mặt cô trang điểm tinh xảo, môi tô son đỏ đậm thẫm như huyết dụ, mái tóc uốn lượn sóng cổ điển của phụ nữ Thượng Kinh. Cô bước vào phòng tiệc tư nhân của Phó Đốc quân tại t.ửu lầu đắt đỏ nhất thành phố cảng.

Thấy nàng đào chính lừng lẫy bấy lâu nay vẫn luôn lạnh lùng, nay lại chủ động đến tìm mình, Phó Đốc quân không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và sự thèm khát trần trụi trong đôi mắt diều hâu.

"Bán Hạ cô nương hôm nay lại có nhã hứng đến bái phỏng ta sao? Thằng con trai vô dụng của ta vẫn còn đang bị nhốt trong phòng sám hối đấy." Lão già cười nhạt, tay mân mê chiếc khánh ngọc của Diệp gia đặt trên bàn, như một thói quen khoe khoang chiến lợi phẩm.

Khương Ly nhìn chiếc khánh ngọc, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, nhưng khóe môi lập tức cong lên một nụ cười hoàn mỹ, quyến rũ và lẳng lơ đến tột độ. Cô chậm rãi bước lại gần, chiếc quạt lụa trên tay khẽ che nửa mặt, giọng nói uyển chuyển, nồng đượm hương vị lơi lả của chốn hồng trần:

"Đốc quân nói gì thế, Thiếu soái tuổi trẻ bồng bột, thích trêu hoa ghẹo nguyệt là chuyện bình thường. Nhưng Bán Hạ lăn lộn chốn phong trần đã lâu, làm sao lại không biết ai mới là bầu trời thực sự của Thượng Kinh này chứ?"

Cô tiến đến sát bên cạnh lão, làn hương đắng nhẹ, thanh mát của hoa bán hạ trên cơ thể cô sộc vào mũi lão già. Khương Ly chủ động cầm lấy bình rượu, rót đầy một ly, ngón tay thon dài khẽ lướt qua mu bàn tay thô ráp của Phó Đốc quân.

3 - Nan Khước Bán Hạ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia