Quý Thanh Dao nói những lời này có nghĩa là muốn Hồng Cô biết rằng nam nhân trước mặt không phải loại người lắm lời trong thôn, cho dù nói cho đối phương biết chuyến đi Lan Châu của nàng, y cũng sẽ không truyền bá ra ngoài. Hơn nữa, chim én bay qua để lại tiếng, mưa rơi qua để lại vết, suốt đoạn đường đi, nàng cũng không hề cố ý che giấu hành tung.

Hồng Cô nhìn trên mặt Quý Thanh Dao không thấy bất kỳ sự miễn cưỡng nào, đành nhường bước nói: “Muốn nói gì cũng được, nhưng hôm nay không được phép quay về. Ngày mai mẹ nuôi sẽ cùng đi với con. Lúc trước con đã dặn Trưởng thôn nói với người khác rằng con ở lại thành bầu bạn với ta cơ mà.”

“Mẹ nuôi, người muốn con ở lại cũng được, con muốn ăn món cá kho tộ người làm.”

Rõ ràng là đang làm nũng, Hồng Cô vẫn đưa ngón tay chọc nhẹ lên trán Quý Thanh Dao: “Được rồi, đứa nào đứa nấy cứ như đến đòi nợ vậy. Ta sẽ tự mình xuống bếp làm món cá kho tộ con thích.”

Hồng Cô nói xong, trực tiếp phớt lờ ánh mắt đáng thương của nam nhân, uốn éo vòng eo đẩy cửa đi ra, chỉ để lại một tàn ảnh.

Quý Thanh Dao sờ mũi, cảm thấy không tự nhiên lắm bèn rót cho nam nhân một chén nước, chọn một vị trí thấp hơn ngồi xuống, không đợi nam nhân mở lời, nàng đã kể lại chuyện chuyến đi Lan Châu của mình một lượt.

Đại Tễ triều không hề quy định nam t.ử ở rể thì không thể đi theo con đường hoạn lộ, đây cũng là lý do ban đầu khi Bùi Minh Triệt nói nguyện ý ở rể mà Quý Thanh Dao không ngăn cản.

Trong kiến thức lịch sử nàng học ở kiếp sau, chỉ có thời Đường là nam t.ử ở rể vẫn có thể tham gia thi cử và làm quan, còn các triều đại khác thì không có sự ưu ái này. Có những lúc Quý Thanh Dao rất may mắn vì mình đã xuyên đến một triều đại không quá hủ lậu, cũng may mắn vì quân vương của Đại Tễ triều vẫn được xem là một minh quân.

Quý Thanh Dao đã nói một cách ngắn gọn, rõ ràng về lý do nàng đi Ninh Châu, những điều tai nghe mắt thấy trên đường. Còn việc giúp Bùi Minh Triệt huấn luyện binh lính và phương pháp chế biến đường trắng thì nàng không nhắc đến. Chỉ cần những người dưới trướng Bùi Minh Triệt không phải kẻ ngu ngốc, những thứ này, bất kể là nguồn gốc hay điều gì khác, họ đều sẽ tìm cách che giấu. Chờ đến khi có người lần ra được manh mối, thị trường đã nằm gọn trong tay họ, trừ phi có người cưỡng đoạt.

Nam nhân không ngờ nha đầu trước mắt chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi lại dám một mình đi lại giữa Ninh Châu, không chỉ đi mà còn an toàn trở về, càng không ngờ phu quân của nàng lại là một người ở rể, đã vậy đối phương còn là một tiểu tướng quân trong quân đội.

Y lẩm nhẩm vài lần cái tên “Bùi Minh Triệt, Bùi Minh Triệt” thấy cái tên này rất quen thuộc nhưng lại không nhớ đã từng nghe ở đâu. Y liếc nhìn tên tùy tùng mặt trắng không râu đứng cách đó không xa.

Tùy tùng chỉ suy nghĩ một lát đã báo cáo Bùi Minh Triệt là ai, hiện là Ngũ phẩm tướng quân dưới trướng Trấn Tây Vương, hai tháng trước từng đại bại người Thát Lạp. Trên án thư của y vẫn còn đặt tấu chương xin công cho người này, sau đó vì bị người Thát Lạp trả thù mà rơi xuống vách đá, được cứu về cũng đã trải qua thập t.ử nhất sinh.

Quý Thanh Dao nói rất ít về Bùi Minh Triệt, nhưng người thông minh nghe lời sẽ hiểu ý. Nam nhân từ những lời đơn giản của Quý Thanh Dao đã nghe ra tất cả là do quân đội có nội gián, nếu không phải nha đầu trước mắt không quản nguy hiểm tính mạng chạy đến, thì Đại Tễ triều có lẽ đã mất đi một viên mãnh tướng.

Sau khi được tùy tùng nhắc nhở, trong đầu nam nhân đã nhớ lại lý lịch của Bùi Minh Triệt: mười ba tuổi nhập ngũ, có một thân công phu vững chắc, lại còn hiểu binh pháp, ra chiến trường lúc nào cũng xung phong đi đầu, rất yêu thương binh lính dưới quyền.

Thế mà không ngờ lại là tướng công của tiểu nha đầu trước mắt.

Căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, trước khi đối phương mở lời, Quý Thanh Dao không thể tự ý rút lui, chỉ có thể ngồi bên cạnh bầu bạn. Điều này càng khiến Quý Thanh Dao tò mò hơn về thân phận của nam nhân.

Rất lâu sau, nam nhân cũng không biết đã nghĩ đến điều gì, khẽ thở dài, ra hiệu cho Quý Thanh Dao có thể rời đi. Nhận được hiệu lệnh, nàng nhanh ch.óng hành lễ với nam nhân rồi lui ra ngoài. Hành động này của nàng khiến nam nhân bật cười, y đáng sợ đến thế sao.

Tùy tùng đứng một bên thầm lẩm bẩm trong lòng, đáng sợ hay không chẳng lẽ lão gia không biết? Mạng sống của thiên hạ đều nằm trong tay lão gia, chẳng phải có câu nói xưa rằng Đế vương nổi giận thì thây chất hàng triệu người sao.

Quý Thanh Dao muốn về Tiểu Khê thôn sớm nhưng không được như ý. Ngày hôm sau, Hồng Cô và nàng đi chung một xe, còn Đông gia trung niên cùng tùy tùng đi một xe khác, cùng nhau thẳng tiến Tiểu Khê thôn. Trước khi xuất phát, nam nhân nói với Quý Thanh Dao rằng nàng đã nhận Hồng Cô làm mẹ nuôi, vậy từ nay về sau cứ gọi y là Hằng thúc là được. Quý Thanh Dao thuận theo đồng ý.

Suốt chặng đường đi, Hồng Cô nói rất ít, có thể thấy nàng rất mệt mỏi. Quý Thanh Dao bảo nàng nghỉ ngơi một lát trong xe ngựa, nói rằng đến nơi sẽ gọi nàng dậy. Khi Hồng Cô nằm xuống, Quý Thanh Dao vô tình thấy trên cổ nàng có dấu vết ẩn hiện.

Những dấu vết này hôm qua khi nàng đến Mỹ Nhân Phường vẫn chưa có. Tuy nàng chưa từng yêu đương nhưng cũng biết đó là vết hôn. Về phần ai là người gây ra, Quý Thanh Dao đã có suy đoán trong lòng, nhưng dù là Nữ nhi nuôi của Hồng Cô, nàng cũng không thể can thiệp vào chuyện riêng tư của mẹ nuôi.

Còn về việc Hằng thúc tại sao phải theo về Tiểu Khê thôn, Quý Thanh Dao cũng hiểu rõ trong lòng. Chẳng phải là vì hai loại hạt giống lương thực mấy tháng trước sao. Chắc là y đã biết được sản lượng nên mới muốn cùng đến Tiểu Khê thôn.

Chương 116: Đồng Hành Về Tiểu Khê Thôn - Nàng Bị Gia Đình Bán Với Giá Mười Lạng Bạc - Lại Trở Thành Một Phú Bà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia