“Quy củ trong phủ nghiêm cẩn, khoản này nhìn qua… hình như không được thỏa đáng lắm.”
Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Lời ấy không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu nàng đang nghi ta lấy bạc công làm việc riêng.
Ta còn chưa đáp, Phúc bá đã bước lên.
“Liễu tiểu thư, khoản ấy có nguyên do.”
Ông cúi người, giọng tuy cung kính nhưng không giấu được sự bênh vực.
“Tháng trước rét đến sớm, vương phi thấy hạ nhân trong phủ áo mỏng, bèn cho mua vải bông tốt để may thêm áo đông cho từng người.”
“Phần bạc vượt ra ngoài ấy là vương phi tự bỏ tiền riêng bù vào, không hề lấy từ công quỹ.”
Nụ cười trên mặt Liễu Nhược Tuyết thoáng cứng lại.
Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Hành đi vào.
Sắc mặt hắn trầm xuống, hẳn đã nghe được vài câu.
“Phúc bá, ai cho ông đứng đây chen miệng?”
Lời quát lạnh lùng khiến mặt Phúc bá đỏ lên.
Ông cúi đầu lui về sau, không dám nói thêm.
Liễu Nhược Tuyết lập tức bước đến cạnh Tiêu Cảnh Hành, dáng vẻ áy náy mà tủi thân.
“Ca ca Cảnh Hành, huynh đừng trách Phúc bá.”
“Là muội chưa rõ tình hình trong phủ nên mới hiểu lầm Tô tỷ tỷ.”
Nàng nói rằng mình hiểu lầm, nhưng chỉ bằng vài giọt yếu mềm trong mắt, nàng đã khiến mọi sự chú ý chuyển từ sổ sách sang nỗi ấm ức của nàng.
Tiêu Cảnh Hành quả nhiên không hỏi tiếp khoản chi kia nữa.
Hắn chỉ nhìn ta nhàn nhạt.
“Nếu đã giao lại việc quản gia, thì làm cho đầy đủ, đừng để sau này sinh thêm rắc rối.”
Sau đó, tất cả cùng đi đến kho phủ.
Liễu Nhược Tuyết đi quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trước một hộp gỗ t.ử đàn.
Nàng mở hộp ra, rồi đột nhiên thảng thốt kêu lên:
“Ca ca Cảnh Hành, trâm phượng mẫu phi để lại đâu rồi?”
Giọng nàng hoảng hốt, nhưng ánh mắt lại lướt qua ta rất nhanh.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành lập tức lạnh xuống.
Cây trâm phượng ấy là di vật của mẫu thân hắn, vật mà hắn luôn cẩn thận cất giữ như giữ một phần m.á.u thịt.
Hắn quay phắt sang ta, ánh mắt sắc như lưỡi đao.
“Tô Vãn, cây trâm ở đâu?”
Trong câu hỏi ấy không có dò xét ôn hòa.
Chỉ có định tội.
Giống như trong lòng hắn, kẻ giả mạo như ta trông coi kho phủ thì tất nhiên cũng có thể giấu trộm di vật của mẫu thân hắn.
Trước cơn giận của hắn, lòng ta lại bình lặng khác thường.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi đáp:
“Vương gia xin an tâm.”
“Nửa tháng trước, ta phát hiện mắt phượng trên đầu trâm hơi lỏng, sợ để lâu sẽ rơi mất, nên sai người đưa đến Bảo Trân trai tu sửa.”
“Bảo Trân trai là tiệm bạc có tay nghề tốt nhất trong thành.”
“Nếu tính thời gian, mấy ngày này cũng nên sửa xong rồi.”
Lời ta rõ ràng, không nhanh không chậm.
Cơn giận trong mắt Tiêu Cảnh Hành giảm đi đôi chút, nhưng nghi ngờ vẫn còn đó.
“Có thật như vậy không?”
“Vương gia sai người đi hỏi là biết.”
Hắn nhìn ta hồi lâu, như muốn tìm một chút hoảng loạn trên gương mặt ta.
Nhưng ta chỉ đứng yên.
Cuối cùng, hắn quay sang thị vệ bên cạnh.
“Đến Bảo Trân trai tra rõ.”
Thị vệ nhận lệnh rời đi.
Ta liếc thấy Liễu Nhược Tuyết đứng cạnh hắn, đầu ngón tay hơi siết lại trong tay áo.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, thị vệ quay về.
Người đi cùng hắn là Lưu chưởng quầy của Bảo Trân trai.
Lưu chưởng quầy tuổi đã ngoài năm mươi, làm ăn trong kinh nhiều năm, vừa vào kho phủ đã cung kính hành lễ với Tiêu Cảnh Hành.
Trong tay ông nâng một chiếc hộp gấm.
“Bẩm vương gia, trâm phượng đã tu sửa xong, lão đặc biệt mang đến giao trả.”
Hộp được mở ra.
Cây trâm phượng nằm lặng trong lớp gấm mềm, sau khi được sửa sang, ánh vàng và sắc ngọc càng thêm trong trẻo.
Tiêu Cảnh Hành cầm lên xem kỹ từng chút.
Khi xác định trâm không hư hại, vẻ mặt hắn mới dịu lại.
Lưu chưởng quầy lại nói:
“Nửa tháng trước, đúng là vương phi cho người mang trâm đến tiệm.”
“Khi ấy vương phi còn dặn lão rất kỹ, rằng đây là vật vô cùng quý trọng, phải giao cho sư phụ giỏi nhất sửa, lại không được thay đổi dáng vẻ cũ dù chỉ một đường nhỏ.”
Nói xong, ông lấy trong tay áo ra một quyển sổ ghi chép.
“Bảo Trân trai mỗi khi nhận đồ quý đều ghi rõ ngày tháng, vật phẩm, người gửi, còn có chữ ký và dấu tay làm bằng.”
“Xin vương gia xem qua.”
Trên trang sổ ấy, nét chữ của ta thanh mảnh rõ ràng.
Bên cạnh là dấu tay đỏ son không thể chối cãi.
Người làm chứng có.
Vật làm chứng cũng có.
Lời hoảng hốt của Liễu Nhược Tuyết, cứ thế hóa thành trò cười lặng lẽ.
Mặt nàng trắng đi như tuyết đầu mùa.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.
Hắn không nói một câu trách cứ, nhưng ánh mắt ấy đã không còn hoàn toàn tin tưởng như trước.
Liễu Nhược Tuyết thân thể run lên.
Nước mắt lập tức rơi xuống, mềm yếu đến mức như cánh hoa bị mưa đ.á.n.h nát.
“Ca ca Cảnh Hành, muội xin lỗi.”
“Muội thật sự không biết chuyện này.”
“Muội vừa về phủ, việc gì cũng chưa rõ, lại vì quá lo cho di vật của mẫu phi nên nhất thời sốt ruột, nói lời không phải.”
“Muội chưa từng cố ý nghi ngờ Tô tỷ tỷ.”
Tiếng khóc của nàng tựa như dòng nước mỏng, rất nhanh đã dập đi ngọn lửa nghi ngờ vừa nhóm trong lòng Tiêu Cảnh Hành.
Hắn nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài.
“Thôi, không biết thì không trách.”
Rồi hắn quay sang ta.
Giọng nói lại trở về vẻ lạnh nhạt quen thuộc.
“Tô Vãn, sau này những việc như vậy nhớ báo trước, đừng để người khác hiểu lầm.”
Ta nghe xong chỉ thấy trong lòng lạnh đến buồn cười.
Thì ra đúng sai trước mặt người được thiên vị vốn nhẹ như bụi bay.
Ai khóc trước, người đó đáng thương.
Ai được yêu thương, người đó vô tội.
Ta không muốn nhiều lời thêm, chỉ nói điều mình muốn nói.
“Vương gia, chuyện trâm phượng đã sáng tỏ.”
“Vậy bây giờ ta có thể rời phủ chưa?”
Ta thật sự không muốn hít thở bầu không khí này thêm nữa.
Nhưng Tiêu Cảnh Hành lại lập tức nói:
“Không được.”