Phía sau ta không xa, nha hoàn thân cận của Liễu Nhược Tuyết đang núp sau gốc cây, thò đầu nhìn về phía này.

Thấy ta đi đúng hướng, nàng ta lập tức rụt lại, lặng lẽ rời đi.

Đến đây, ta đã hiểu hết.

Làm bẩn y phục ta.

Dẫn ta đến căn phòng hẻo lánh này.

Khóa cửa.

Thả nam nhân lạ vào.

Rồi đưa mọi người đến bắt gian.

Một kế sách vừa độc vừa gọn.

Nếu ta thật sự bước vào, đời này của ta sẽ bị hủy ngay tại đó.

Danh tiết mất sạch.

Miệng đời như nước lũ.

Tội danh tư thông với ngoại nam, dù ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng chẳng rửa được.

Đến lúc ấy, một cái c.h.ế.t lặng lẽ có lẽ sẽ trở thành cách giải quyết sạch sẽ nhất cho bọn họ.

Ta đứng trước cánh cửa khép hờ, trong lòng lạnh như tuyết đọng trên cành.

Nhưng ta không bước vào.

Ta xoay người, ẩn mình sau hòn giả sơn gần đó.

Vở kịch đã dựng xong.

Ta muốn xem, khi không có con mồi trong l.ồ.ng, người bày bẫy sẽ diễn tiếp ra sao.

Ta nấp sau giả sơn khoảng thời gian bằng một nén nhang cháy.

Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng lá cây cọ vào nhau trong gió.

Ta giữ hơi thở thật nhẹ, để lòng mình lắng xuống như nước trong chum.

Không lâu sau, nha hoàn thân cận của Liễu Nhược Tuyết quay lại.

Nàng ta nhìn quanh một lượt, thấy không có ai, liền lấy khóa ra, khóa c.h.ặ.t cửa phòng khách từ bên ngoài.

Làm xong, nàng phủi tay, trên mặt là vẻ yên tâm của kẻ tưởng mình đã hoàn thành nhiệm vụ.

Ta đứng trong bóng giả sơn, nhìn nàng đi xa.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

Bẫy đã giăng.

Nhưng người bước vào bẫy, chưa chắc là ta.

Ta chờ thêm một lát rồi mới bước ra.

Không chạm vào cánh cửa bị khóa, ta chỉ chỉnh lại váy áo vẫn còn ẩm, rồi men theo lối cũ trở về yến tiệc.

Khi ta ngồi lại vào góc khuất của mình, trên mặt ta không để lộ chút khác thường nào.

Ta nâng chén trà như thể vừa rồi thật sự chỉ ra ngoài một lát.

Xuân Hòa thấy ta trở về, đôi mắt thoáng thả lỏng.

Nàng khẽ gật đầu với ta.

Mọi thứ trong yến vẫn như cũ.

Chỉ có Liễu Nhược Tuyết đang ngồi bên ghế chủ vị, khi thấy ta xuất hiện, nụ cười bỗng đông lại trong một khoảnh khắc.

Trong mắt nàng lóe lên vẻ kinh ngạc, rồi nhanh ch.óng biến thành sắc lạnh.

Nàng không ngờ ta chưa vào phòng.

Nhưng rất nhanh, nàng đã trấn định lại.

Có lẽ trong lòng nàng nghĩ, chỉ cần ta từng đi đến viện phụ, chỉ cần nam nhân kia còn ở đó, vở kịch này vẫn có thể tiếp tục diễn.

Không lâu sau, nha hoàn thân cận của nàng hớt hải chạy vào.

Nàng ta vừa chạy vừa kêu:

“Không hay rồi! Không hay rồi!”

Nàng nhào đến trước mặt Liễu Nhược Tuyết, thở dốc đến mức câu chữ đứt quãng.

“Tiểu thư, nô tỳ vừa thấy có kẻ lạ lẻn vào phủ.”

“Hắn trốn trốn tránh tránh, hình như chạy về phía viện phụ phía tây!”

Lời vừa dứt, mọi người trong tiệc đều xôn xao.

Viện phụ phía tây, chính là nơi ta vừa đi thay y phục.

Liễu Nhược Tuyết lập tức đứng dậy, vẻ mặt lo lắng vừa đủ.

“Ca ca Cảnh Hành, trong phủ có kẻ lạ xâm nhập, nếu làm kinh động khách khứa thì không hay.”

Nàng ngừng một chút rồi nhìn sang ta.

“Hơn nữa vừa rồi Tô tỷ tỷ cũng đi về phía ấy thay y phục.”

“Hy vọng tỷ ấy không gặp chuyện gì.”

Nàng nói khéo léo đến mức người ngoài nghe vào chỉ thấy nàng quan tâm.

Nhưng từng chữ đều kéo ta vào vòng nghi ngờ.

“Hay là chúng ta cùng qua xem.”

“Nhiều người đi cùng, cũng an toàn hơn.”

Các quý phu nhân vốn đã chờ có trò hay, nghe vậy liền nhao nhao phụ họa.

Tiêu Cảnh Hành nhíu mày.

Dẫn cả đoàn khách vào hậu viện vốn không hợp lễ, nhưng chuyện đã liên quan đến an nguy trong phủ, hắn cuối cùng vẫn đồng ý.

Thế là mọi người rời tiệc, kéo nhau đến viện phụ phía tây.

Liễu Nhược Tuyết đi phía trước, khóe môi ẩn một nét cười rất nhạt.

Nàng tưởng tất cả đều nằm trong lòng bàn tay nàng.

Nàng tưởng ta đã bị đẩy đến chân tường, dù có muốn thoát cũng không còn đường.

Chẳng mấy chốc, đoàn người đã đến trước căn phòng khách hẻo lánh.

Nha hoàn chỉ vào cánh cửa đóng c.h.ặ.t, lớn tiếng nói:

“Chính là nơi này.”

“Nô tỳ tận mắt thấy kẻ lạ kia chạy vào sân này.”

Liễu Nhược Tuyết quay sang ta, vẻ mặt lo lắng mà nghi hoặc.

“Tô tỷ tỷ, ban nãy tỷ thay y phục trong căn phòng này sao?”

“Khi rời đi, tỷ có nhìn thấy ai khả nghi không?”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ về phía ta.

Ta bình tĩnh đáp:

“Ta chưa vào căn phòng ấy.”

Liễu Nhược Tuyết sững lại.

“Gì cơ?”

“Ta nói, ta chưa từng bước vào đó.”

“Đến trước cửa, ta thấy trong phòng tối quá, liền quay về.”

Sắc mặt nàng thay đổi rất nhanh.

Nàng còn muốn nói gì đó.

“Sao lại như vậy, rõ ràng tỷ…”

Nhưng nàng chưa kịp nói hết, nam nhân được nàng an bài đã không đợi được nữa.

Hắn tưởng người ngoài là kẻ đến báo tin, bèn từ gian chứa củi bên cạnh lao ra, vừa chạy vừa la:

“Xong chưa? Bạc của ta đâu…”

Tiếng hắn đột ngột vang lên khiến cả sân c.h.ế.t lặng.

Nam nhân kia vừa thấy bên ngoài đông người, lập tức hoảng hốt đến mặt mày biến sắc.

Hắn cuống cuồng muốn bỏ chạy, nhưng lại chọn đúng hướng Liễu Nhược Tuyết đang đứng.

Trước mắt bao người, kẻ áo quần xộc xệch, toàn thân nồng mùi rượu ấy đ.â.m thẳng vào Liễu Nhược Tuyết đang trang điểm lộng lẫy.

Hai người cùng ngã nhào xuống đất.

Trong lúc hoảng loạn, bàn tay hắn lại đặt đúng vào nơi không nên đặt trên người nàng.

Tiếng thét của Liễu Nhược Tuyết x.é to.ạc khoảng sân.

Các quý phu nhân kinh hãi che miệng.

Rồi sau kinh hãi, ánh mắt họ lập tức đổi thành khinh miệt, chế giễu và khoái ý không cần giấu.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành tối sầm như trời trước cơn giông.

Đến nước này, hắn dù không muốn hiểu cũng buộc phải hiểu.

Đây vốn là một cái bẫy.

Một cái bẫy dùng để hủy ta.

Chỉ tiếc, bẫy chưa kịp nuốt người khác đã khiến kẻ giăng bẫy tự vấp ngã.

Liễu Nhược Tuyết cuống cuồng đẩy nam nhân kia ra, chật vật bò dậy.

6 - Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia