01
Tân đế trẻ tuổi tuấn mỹ.
Kiếp thứ nhất, sự dịu dàng của hắn đã cho ta ảo giác.
Ta ngây thơ thẳng thắn: "Thần nữ cảm tạ thánh ân của bệ hạ, chỉ là từ nhỏ đã hứa gả cho Trang gia làm thê t.ử, không dám hầu hạ."
Ta và Trang Hi Nhiên là thanh mai trúc mã.
Hai hài t.ử vô tư, tình cảm vô cùng thắm thiết.
Hai nhà đã sớm qua lễ nạp thái, chỉ chờ ngày lành tháng tốt để bái đường.
Đại thái giám thấu hiểu tâm ý hoàng đế, tại chỗ tố cáo Trang Hi Nhiên lạm quyền bất pháp, cắt mũi rồi tống vào đại lao.
Trong ngục bẩn thỉu không chịu nổi, vết thương nhanh ch.óng nhiễm trùng lở loét.
Ngày hắn ta t.h.ả.m t.ử, hoàng đế hạ chỉ ban hôn:
"Trương gia nữ một lòng muốn gả, hai người tình cảm sắt son, trẫm vô cùng cảm động, để các ngươi sinh t.ử đồng huyệt thì thế nào?"
Ta căn bản không thể trốn thoát.
Khi bị đóng đinh vào quan tài, toàn thân khớp xương của ta đều bị đ.á.n.h gãy, miệng cũng bị cám gạo nhét c.h.ặ.t cứng.
Không thể kêu, không thể khóc.
Giọng của đại thái giám Lưu Cẩm, mơ hồ truyền xuống từ phía trên.
"Nữ nhân trong thiên hạ đều là của thánh thượng, cho mặt mũi mà không biết điều, sau này kẻ nào ngứa xương, thì cứ nhìn nàng ta!"
Đất từng xẻng từng xẻng rơi xuống, cuốn đi không khí vốn đã loãng.
Phổi đau như muốn nổ tung, khi ý thức dần dần tan biến.
Khoảnh khắc cuối cùng, thứ ta nghe thấy là tiếng cười ngạo mạn.
"Trương cô nương, nàng cứ đi trước một bước."
"Cả nhà già trẻ của nàng, cũng sắp tới bầu bạn với nàng rồi."
02
Ý thức tan biến trong một giây.
Khoảnh khắc tiếp theo, trước mắt bỗng sáng bừng.
Ta vậy mà lại trọng sinh trở về Quỳnh Lâm Yến.
"Trương gia nữ nhan sắc mỹ miều, hiền thục, trẫm rất ưng ý, nàng có nguyện ý nhập cung làm phi?"
Đế vương đang nhìn chằm chằm vào ta.
Trong ánh đèn lờ mờ, mày mắt hắn tập trung, đồng t.ử sâu như biển, như thể đang rung động vì giai nhân.
Các mệnh phụ quan quyến lần lượt ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía ta.
Toàn thân ta mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nỗi đau bị bẻ gãy tay chân kiếp trước vẫn còn lưu lại trong cơ thể, đau đến mức dạ dày co thắt.
Lần này ta buộc phải đồng ý, để bình ổn cơn giận của thiên t.ử.
Thế là ta run rẩy, cố nén sợ hãi, ngoan ngoãn phục xuống đất.
"Thần nữ... nguyện nhập cung."
Ta nguyện dùng một mình ta, đổi lấy sự bình an cho hai nhà.
"Nguyện ý?" Hoàng đế nghiêng đầu nhìn ta.
Hắn dần thu lại nụ cười, trở nên vô cùng lạnh lẽo.
"Trẫm vừa rồi chỉ là hỏi bâng quơ, ngươi lại đáp ứng ngay tắp lự, còn sốt sắng hơn cả trẫm."
Tim ta thắt lại.
"Vị hôn phu Trang Hi Nhiên của ngươi ở ngay đây, chẳng phải nói hai người là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã tâm đầu ý hợp sao, ngươi vậy mà không chút do dự?"
Giây tiếp theo, cằm ta bị hoàng đế nâng lên.
"Quả nhiên là hạng lăng loàn."
"Trương Hàn lâm, ngươi tự xưng là thanh lưu, ái nữ lại lăng loàn đến thế, giữa thanh thiên bạch nhật lại leo cao bám quý tộc, làm mất hết mặt mũi nữ t.ử khuê các trong thiên hạ!"
Phụ thân ta bất lực quỳ xuống, dập đầu đến mức m.á.u chảy đầm đìa: "Bệ hạ khai ân, là thần dạy nữ nhi không nghiêm, thần cam tâm chịu phạt!"
Cả triều đình, vậy mà không một ai giúp đỡ.
"Nếu ngươi đã thừa nhận dạy nữ nhi không nghiêm, vậy thì nhận tám mươi gậy."
Hoàng đế lau sạch tay, cười nhạt.
"Còn về tội nữ Trương Thái Uẩn, sung vào Giáo Phường Tư."
"Sung làm quan kỹ đi."
03
Hắn chỉ vài câu, diệt cả nhà ta.
Phụ thân ta là một văn nhân, thể chất vốn dĩ yếu ớt.
Tám mươi trượng trực tiếp lấy mạng phụ thân.
Lúc ta bị đấu giá đêm đầu tiên, cả kinh thành chấn động.
Quan lại quý tộc tranh nhau trả giá, đều nói muốn nếm thử mùi vị của đệ nhất tài nữ kinh thành.
Hai vị ca ca của ta không đành lòng nhìn ta chịu nhục, liều c.h.ế.t đến cứu.
Họ không địch lại lính canh, sau khi bị bắt liền bị g.i.ế.c tại chỗ, cuối cùng t.h.i t.h.ể treo trên tường thành thị chúng.
Nhìn t.h.i t.h.ể không nguyên vẹn của người thân, ta đau đớn muốn c.h.ế.t, gào khóc đến mức nôn ra m.á.u, tại sao chứ?
Ta rõ ràng đã thuận theo đồng ý, tại sao vẫn không chịu buông tha cho chúng ta?
Không gả, là c.h.ế.t; gả, cũng là phải c.h.ế.t.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến đế vương hài lòng!
Ta giãy giụa quá dữ dội, ngày đấu giá đó tú bà ép ta uống Nhuyễn Cân Tán
Khi gã đàn ông bò lên người ta để mua vui, ta dùng chút sức lực cuối cùng rút trâm ra, đ.â.m mạnh vào cổ đối phương.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, không đợi lính canh ngoài cửa xông vào.
Ta cười t.h.ả.m thiết rồi tự c.ắ.t c.ổ họng mình.
Máu là nóng, nước mắt cũng vậy.
Phụ thân, mẫu thân, các ca ca, mọi người đợi ta được không?
Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về yến tiệc.
04
Ta bỗng mở bừng mắt.
Trước mặt là bàn đầy sơn hào hải vị, trong chén rượu hổ phách phản chiếu gương mặt tái nhợt của ta.
Một đôi bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay ta: "A Uẩn, sao tay lại lạnh thế này?"
Là phụ thân, phụ thân vẫn còn sống.
Nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Kiếp trước, ta tận mắt nhìn phụ thân trút hơi thở cuối cùng.
Toàn thân phụ thân bị đ.á.n.h nát bét, đại thái giám đích thân canh giữ, mỗi tiếng trượng đều thấy thịt, mỗi một gậy đều nhắm vào khớp xương mà đ.á.n.h.
Cuối cùng người vẫn còn hơi thở, nhưng xương cốt đã chẳng còn gì.
Trương gia chúng ta là thế gia kinh sử.