Nạp Phi

Chương 2

Phụ thân nhậm chức biên tu Hàn Lâm Viện, ta từ nhỏ cũng thích đọc sử, điển tịch dày đến mấy lật qua một lần là có thể ghi nhớ, mỗi lần kiểm tra bài vở, hai vị ca ca đọc thuộc lòng ấp a ấp úng, chỉ có ta đối đáp trôi chảy.

Phụ thân thương ta nhất, chưa bao giờ kiêng dè: "Luận về thông tuệ, các ngươi đều không bằng Thái Uẩn."

Có kẻ miệng lưỡi lảm nhảm, nữ t.ử đọc nhiều sách như vậy để làm gì, sớm muộn cũng là người nhà khác.

Phụ thân liền cười họ vô tri.

"Năm xưa Thái Ung nếu cũng thiển cận thế này, thì bốn trăm năm cổ tịch sớm đã đứt đoạn truyền thừa! Nếu không có Thái Văn Cơ bác văn cường ký, dựa vào trí nhớ chép lại tàng thư, sao có thể để những bài văn đó truyền lại chứ?"

"Nữ nhi của ta, ngày sau cũng nên như thế!"

Ta siết c.h.ặ.t nắm lấy tay phụ thân.

Người chỉ cho rằng ta lần đầu vào cung nên đang sợ hãi: "Không sao, nữ nhi cứ an tĩnh chờ, mẫu thân ở nhà đã hầm món chè hạt sen con thích ăn, ăn không no thì về lại ăn."

Ta vô cùng hy vọng đây là một giấc mơ.

Thế nhưng, hiện thực luôn tàn khốc.

Quả nhiên, giây tiếp theo đế vương lên tiếng.

"Mặc y phục màu lam nhạt, cài trâm hoa mai là cô nương nhà nào?"

Đại thái giám cất giọng nhọn đáp: "Là đích nữ Trương gia, Trương Hàn lâm, Trương Thái Uẩn, năm nay mười bảy tuổi."

05

Ánh mắt cả điện đồng loạt chuyển sang ta.

Hoàng đế ồ lên một tiếng, ánh mắt không rời khỏi người ta.

Nhớp nháp lạnh lẽo, như bụng rắn đang lè lưỡi.

Từ đỉnh đầu đến l.ồ.ng n.g.ự.c, từng tấc đi xuống.

"Trẫm nghe nói, ái nữ Trương gia hiền thục ôn uyển, hiểu biết lễ nghĩa, hôm nay gặp mặt, ngược lại còn hơn vài phần so với lời đồn."

"Vậy, nàng có nguyện ý nhập cung làm phi không?"

06

Cảnh tượng tương tự, cùng một câu hỏi.

Điểm khác biệt duy nhất là, ta đã không còn như trước nữa.

"Bẩm bệ hạ, tiểu nữ sớm đã có hôn ước..."

Ta cắt lời phụ thân, dưới ánh mắt của bao người quỳ xuống: "Thần nữ tạ ơn thánh ân."

Triều đại chúng ta coi trọng danh tiết trinh trắng, nhưng ta vừa không khóc lóc, cũng chẳng hoảng loạn.

Ý cười trong mắt đế vương đậm thêm: "Nàng nguyện ý? Không có oán ngôn chứ?"

"Vị hôn phu của nàng cũng ở đây, nghe nói hai người là thanh mai trúc mã, nàng có trách trẫm chia rẽ không?"

Hắn đang thăm dò, hễ ta có chút cảm xúc nào.

Hắn lập tức sẽ trở mặt.

"Bẩm bệ hạ, thần nữ hiểu rõ lôi đình vũ lộ, đều là thiên ân, nào dám có nửa phần oán hận?"

Bề ngoài ta có vẻ không ti không kháng, nhưng sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ta biết trong đầu hắn đang tính toán điều gì.

Dù ta trả lời thế nào, hắn cũng có một trăm lý do để hành hạ ta.

Đã vậy, ta chọn thế nào cũng là sai.

Chi bằng, cái gì cũng đừng chọn!

Lời ta xoay chuyển: "Hơn nữa, tối qua thần nữ có mơ một giấc mộng quái lạ, tỉnh dậy mãi vẫn không hiểu nổi, vừa hay được bệ hạ thưởng thức, thần nữ bỗng cảm thấy... có lẽ giấc mộng này chính là ý trời."

"Ồ?" Thân mình đế vương hơi nghiêng về phía trước: "Mộng gì? Nói nghe xem nào."

Hắn ôn hòa đùa cợt: "Chẳng lẽ mơ thấy mình bay vào hoàng cung, sinh ra đã mang mệnh phượng hoàng, là trời đất tạo thành một đôi với trẫm hay sao?"

Ta dập đầu: "Tất nhiên là không phải."

"Trong mộng của thần nữ có sát khí từ hướng Đông Nam xông tới, xâm nhập cung T.ử Vi, phạm vào đế tinh."

"Bệ hạ, hôm nay e rằng có tai họa nguy hiểm đến tính mạng!"

6

Cả điện xôn xao.

Đế vương ngồi trở lại ngai vàng, sắc mặt khó đoán.

"A Uẩn!" Phụ thân là người đầu tiên hoàn hồn, sắc mặt kinh hãi: "Sao có thể ăn nói hàm hồ, mau im miệng!"

Đại thái giám nhọn giọng quát lớn: "To gan! Vào cung phải qua ba lần khám xét kiểm tra, đến một cây kim cũng đừng hòng mang vào, Trương tiểu thư sao có thể ăn nói hàm hồ!"

Đế vương liếc nhìn Khâm Thiên Giám: "Có chuyện này không?"

Khâm Thiên Giám chính vội vàng phủi sạch: "Hôm nay tinh tượng bình ổn, Đế tinh sáng tỏ, nếu thực sự có tai tinh phạm Đế, sao thần lại không biết?"

"Trương tiểu thư, thiên tượng là đại sự quốc gia, không phải thủ đoạn để thoái thác hôn sự! Nàng không muốn nhập cung có thể nói thẳng, Thánh thượng anh minh, sao lại làm khó nàng?"

"Sao có thể yêu ngôn hoặc chúng, hồ đồ nguyền rủa Bệ hạ!"

Hoàng đế bỗng cười một tiếng.

Ngài bóp c.h.ặ.t cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào ngài.

"Trương Thái Uẩn, nàng có biết chỉ dựa vào lời vừa rồi, trẫm có thể tru di cửu tộc nàng."

"Thần nữ tự nhiên biết."

Ta bị ép ngẩng mặt lên, cố gắng hết sức để bản thân trông thật vô tội: "Thần nữ là một nữ t.ử khuê các, vô duyên vô cớ, vì sao phải mạo hiểm c.h.é.m đầu để nói càn?"

"Bệ hạ thiên tư quốc sắc nào chưa từng thấy qua, hôm nay bỗng nhiên nhìn thần nữ bằng con mắt khác, chẳng lẽ không phải là thiên ý sao..."

"Là thiên ý, muốn thần nữ đến báo tin cho Bệ hạ."

Ta phải đ.á.n.h cược, nhất định phải đ.á.n.h cược.

Ta đã là kẻ đ.á.n.h cược không còn đường lui, chỉ có thể toàn lực một phen!

Trán ta chạm vào gạch vàng: "Họa tinh, e là đã tiềm tàng trong cung."

07

Phải, là ta đã trọng sinh.

Biết rõ đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì.

Kiếp trước, ta bị nhốt trong đại lao, chờ bị sung vào Giáo Phường Tư.

Đêm khuya, trong ngục kéo vào một t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u.

Hóa ra đêm đó, Hoàng đế bị ám sát.

Ta co quắp trong góc, thấp thoáng nghe ngục tốt bàn tán: "Thật là hung hiểm, may mà Ngự lâm quân cao tay hơn một bậc, nếu không chúng ta đều phải chịu vạ lây."