Cái này... quá đáng rồi đấy…
Tôi đang định nghiêm túc từ chối thì cậu ta chuyển cho tôi 3.000 tệ.
“Nếu lúc tôi tỉnh dậy vẫn còn nghe thấy tiếng cô hát, tôi sẽ chuyển thêm 3.000.”
Lời từ chối đã lên đến tận miệng, tôi lại lặng lẽ nuốt xuống, nhận tiền chuyển khoản.
“Thế bao giờ cậu tỉnh?” tôi hỏi.
“Có lẽ cứ một hai tiếng tôi sẽ tỉnh một lần.”
... Được thôi…
Hôm nay đi làm tôi chẳng kiếm được bao nhiêu, vì 6.000 tệ này, hát cho cậu ta thì hát vậy.
“Mai sau dẫu có ngàn ngàn khúc hát
Bay theo tôi trên nẻo đường xa”
...
Hết lần này đến lần khác, tôi tự biến mình thành chiếc máy phát nhạc sống, hát đến mức đầu óc gần như lú lẫn.
Mãi đến khi chân trời hửng sáng, chẳng biết tôi đã hát xong lần thứ bao nhiêu, cuối cùng đầu bên kia điện thoại cũng vang lên giọng cậu ta:
“Tôi tỉnh rồi, cô không cần hát nữa.”
Đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi.
Ngay khi cúp máy, tôi nhận được khoản chuyển 3.000 tệ của cậu Phạm.
Cơn buồn ngủ ập tới dữ dội, tôi lập tức thiếp đi.
Khi tỉnh lại đã là buổi chiều. Tôi mở WeChat, thấy tin nhắn cậu Phạm để lại:
“Tối qua tôi ngủ rất ngon, cảm ơn cô.”
Haiz, cậu nhóc đáng thương.
Tôi không thể nói cho cậu ta biết sự thật.
Thật ra Hiểu Thần đã có người chống lưng từ lâu, là một ông chủ lớn 50 tuổi.
Cô ấy gần như đang được ông ta b.a.o n.u.ô.i một nửa.
Ngày thường ông chủ ở tỉnh khác, cô ấy vẫn đi làm ở câu lạc bộ.
Cuối tuần ông chủ trở về, cô ấy lại đến bên ông ta.
Kiếm tiền cả hai đầu đến mỏi cả tay, nghe nói cô ấy đã đủ tiền trả trước để mua nhà.
Một người phụ nữ như vậy sao có thể để mắt đến một cậu nhóc mới 19 tuổi?
Tôi từng hỏi Hiểu Thần:
“Điều kiện của cậu Phạm cũng đâu tệ, quan trọng là vừa trẻ vừa đẹp trai, lại thật lòng với cậu. Cậu thật sự không cân nhắc à?”
Hiểu Thần châm một điếu t.h.u.ố.c:
“Tôi ra đời từ năm 16 tuổi, lăn lộn ở những nơi thế này đã 5 năm, gặp đủ hạng người rồi. Loại nhóc con như cậu Phạm, nhìn là biết chẳng phải phú nhị đại. Chắc lén lấy tiền tiết kiệm của bố mẹ ra tiêu xài bừa bãi, không thì cũng là tiền học phí. Cậu xem, mấy hôm nay cậu ta có tới nữa đâu, chắc tiêu hết tiền rồi chứ gì?”
Nói xong, mỹ nhân băng giá khẽ nhả một làn khói, quanh người phảng phất vẻ từng trải và sành sỏi của chốn phong trần.
3
Nhưng tôi cũng không nói cho Hiểu Thần biết sự thật.
Thật ra tiền của cậu Phạm vẫn chưa tiêu hết.
Kể từ hôm đó, cứ đúng 3 giờ sáng mỗi ngày, cậu ta lại gọi thoại WeChat cho tôi, bảo tôi hát cho cậu ta nghe.
Thiên Thiên Khuyết Ca.
Ngàn năm không đổi, chỉ duy nhất bài này.
Trước khi hát chuyển 3.000 tệ, sáng hôm sau tỉnh dậy lại chuyển thêm 3.000, chưa bao giờ nợ một đồng.
Nghe thì có vẻ sướng lắm.
Nhưng thật ra số tiền này chẳng dễ kiếm chút nào, đến tôi cũng không biết mình đã kiên trì bằng cách nào.
Có những lúc buồn ngủ đến mức không chịu nổi, sợ mình thiếp đi, tôi phải lấy đầu nhọn của kẹp tóc châm vào đùi.
Xưa có Tô Tần đ.â.m đùi thức học, nay có gái hát châm chân tỉnh ngủ.
Một tối nọ, tôi thật sự hát đến mức sắp nôn ra rồi, bèn lén đổi sang bài khác.
Mới hát được hai câu, đầu bên kia đã vang lên tiếng chất vấn đầy tức giận: “Ai cho cô đổi bài?”
“Hả? Cậu vẫn chưa ngủ à?”
Vừa rồi tôi đã hát hơn một tiếng mà cậu ta chẳng có động tĩnh gì, tôi còn tưởng cậu ta ngủ rồi.
Cậu ta nói: “Vừa tỉnh. Tôi đã bảo rồi, cứ một hai tiếng tôi sẽ tỉnh một lần. Không được đổi bài, nghe rõ chưa?”
Ngày hôm sau, tôi chỉ nhận được 1.000 tệ chuyển khoản. Hai nghìn tệ bị trừ chính là hình phạt vì tôi tự tiện đổi bài.
Cậu Phạm này đúng chuẩn kiểu thiếu gia bệnh kiều.
Trong lòng mắng cậu ta cả trăm lần, tôi vẫn mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, chuyển tiền cho mẹ.
Một lát sau, mẹ nhắn lại: “Con gái, mẹ nhận được tiền rồi.”
Tôi hỏi mẹ: “Bệnh của em thế nào rồi ạ?”
“Vẫn không ổn. Mẹ với bố con bàn nhau rồi, định đổi sang t.h.u.ố.c nhập khẩu.”
Đổi sang t.h.u.ố.c nhập khẩu đồng nghĩa với việc cần nhiều tiền hơn, nhiều hơn nữa, rất rất nhiều tiền.
Cũng đồng nghĩa với việc tôi phải càng liều mạng kiếm tiền.
Tôi bắt đầu nhận thêm một số công việc ban ngày, chẳng hạn như đi ăn, uống rượu, tiếp khách cùng khách hàng để lấy tiền boa.
8 giờ tối lại chạy đến câu lạc bộ làm việc.
3 giờ sáng tiếp tục hát cho cậu thiếu gia bệnh kiều nghe.
Cứ thế suốt nửa tháng, tôi quay cuồng không ngừng nghỉ.
Có những lúc mệt đến mức ngồi trên bồn cầu cũng có thể ngủ quên.
Tối hôm đó, chúng tôi gặp một vị khách đại gia, ông ta bảo mấy cô gái chúng tôi uống rượu. Uống một ly sẽ được thưởng 666 tệ tiền boa.
Ban đầu tôi đang buồn ngủ díp cả mắt, vừa nghe thấy thế lập tức tỉnh như sáo, hùng hổ lao lên uống.
Cuối cùng tôi chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu, cũng không biết mình mất ý thức từ lúc nào.
Đến khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Tôi bật dậy như người đang hấp hối đột nhiên hồi sinh: “Thiên Thiên Khuyết Ca”
Điện thoại đã cạn sạch pin, tự động tắt nguồn. Tôi cuống cuồng cắm sạc rồi mở máy, WeChat có hơn 20 tin nhắn chưa đọc.
Tôi chẳng kịp xem vị khách đại gia kia đã chuyển cho mình bao nhiêu tiền, việc đầu tiên là mở khung chat với cậu Phạm.
Từ 3 giờ sáng đến 8 giờ sáng, cậu ta đã gọi thoại cho tôi 15 lần.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác áy náy.
Tôi tưởng tượng ra cảnh tượng ấy. Một chàng trai u uất, khổ sở chờ đợi tiếng hát của tôi để chìm vào giấc ngủ, vậy mà suốt đêm dài chỉ có thể trằn trọc mãi không yên.
Cậu ta khiến tôi nhớ đến em trai mình.
Em trai tôi bằng tuổi cậu ta, năm nay cũng 19.
Em học rất giỏi, là niềm hy vọng của cả gia đình.