Hồi dậy thì, lần đầu tiên chiều cao của em vượt qua tôi, em vui lắm, còn nói: “Trước đây toàn là chị bảo vệ em, sau này em có thể bảo vệ chị rồi.”
Bố đứng bên cạnh trêu: “Đúng đấy, sau này nếu anh rể con dám bắt nạt chị con thì con cứ đ.á.n.h nó.”
Đúng lúc ấy, trong đầu tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ viển vông.
Nếu sau này cậu Phạm bắt nạt tôi, liệu em trai tôi có đ.á.n.h cậu ta không?
Ha, mau dừng mơ mộng giữa ban ngày lại đi.
Hy Bảo, bây giờ mày đang làm việc. Chàng trai bên cạnh mày chỉ là khách hàng mà thôi.
Chúng tôi đến một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, vừa ăn vừa trò chuyện.
Hôm nay tâm trạng cậu Phạm có vẻ rất tốt, nói rất nhiều.
Tôi chăm chú lắng nghe, thầm nghĩ cứ nói đi, nói nhiều một chút, tâm trạng sẽ tốt hơn.
Đột nhiên, cậu Phạm chuyển chủ đề:
“Hy Bảo, cô giúp tôi một việc được không?”
“Việc gì?”
“Vẫn là chuyện của Hiểu Thần.”
Cậu ta cúi đầu khuấy bát canh trước mặt:
“Tôi muốn thử cố gắng thêm một lần nữa.”
Ồ, hóa ra cậu ta vẫn chưa từ bỏ Hiểu Thần.
Tâm trạng vốn đang vui vẻ rạng rỡ của tôi bỗng chốc trùng xuống.
“Cậu muốn tôi giúp thế nào?”
“Cô thân với cô ấy, cô ấy có từng nói với cô tại sao lại không thích tôi không?”
Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng quyết định nói thẳng với cậu ta:
“Ở câu lạc bộ chúng tôi có một vị khách siêu VIP, là một ông chủ lớn họ Ngô. Chỉ cần cậu chứng minh được mình giàu hơn ông chủ Ngô thì sẽ ôm được người đẹp về thôi.”
Ông chủ Ngô chính là người đang b.a.o n.u.ô.i Hiểu Thần.
Nghe tôi nói xong, cậu Phạm chẳng hề bất ngờ, chỉ thản nhiên hỏi:
“Vậy ông chủ Ngô có bao nhiêu tiền?”
“Cụ thể thì tôi không biết. Nghe nói ông ấy có cơ nghiệp trải khắp cả nước, chắc tài sản phải tính bằng trăm triệu.”
“Vậy thì đúng là tôi không giàu bằng ông ta.” Cậu Phạm cười khổ.
Cuộc gặp lần này giữa tôi và cậu Phạm bắt đầu bằng mong đợi, cuối cùng lại kết thúc trong nhạt nhẽo.
7 giờ tôi chia tay cậu ta, vội về nhà sửa soạn một chút rồi 8 rưỡi đến chỗ làm.
9 giờ, không ngờ cậu Phạm lại chạy đến Phiếm Duyệt Loan.
Cậu ta đến không đúng lúc. Hôm nay là thứ 7, Hiểu Thần không đi làm mà đến bầu bạn với ông chủ Ngô rồi.
Thế nhưng cậu Phạm lại nói:
“Hôm nay tôi không đến tìm Hiểu Thần, tôi đặc biệt đến tìm cô.”
Tôi khá vui.
Tiếp cậu ta dù sao cũng tốt hơn tiếp những vị khách khác.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại hết vui nổi.
Cậu ta lại bắt tôi làm máy phát nhạc sống, lặp đi lặp lại Thiên Thiên Khuyết Ca.
Nghe qua điện thoại vẫn chưa đủ, còn phải chạy đến đây nghe trực tiếp nữa à?
Trong phòng riêng, tôi hát hết lần này đến lần khác, còn cậu ta uống hết ly này đến ly khác.
Uống đến cuối cùng, cậu ta nằm xuống, gối đầu lên đùi tôi.
Tôi cúi đầu nhìn gương mặt nghiêng của cậu ta, hàng mi dài ướt đẫm.
Chàng trai ấy đã khóc.
Sau đó, cậu ta ngủ thiếp đi.
6
Tối hôm sau, tôi không uống quá nhiều rượu, tan làm về nhà từ sớm, pha một cốc trà bàng đại hải rồi ngồi chờ đến 3 giờ để hát cho cậu Phạm nghe.
3 giờ đến, bên cậu Phạm vẫn không có động tĩnh.
Trước đây cậu ta luôn rất đúng giờ.
3 giờ rưỡi, vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Tôi nhắn cho cậu ta: “Cậu Phạm, ngủ rồi à?”
Không có hồi âm.
Tôi lại đợi thêm nửa tiếng, cuối cùng nhận được tin nhắn của cậu ta: “Ngủ đi.”
Tôi đoán chắc cậu ta đột nhiên có việc nên cũng không hỏi thêm.
Haiz, mất toi tiền boa của một đêm, buồn thật.
Thêm một ngày nữa trôi qua, cậu Phạm vẫn không tìm tôi “gọi bài”.
Mấy ngày sau đó, cậu ta cũng chẳng liên lạc với tôi nữa.
Tôi hơi tiếc nuối.
Đêm hôm ấy trong phòng riêng, tôi hát cho cậu ta nghe, cậu ta nằm trên đùi tôi khóc, không ngờ lại trở thành lần gần gũi cuối cùng của chúng tôi trong suốt khoảng thời gian ấy.
Kể từ đó, chúng tôi dần xa nhau, rồi chẳng còn tin tức.
Lần tiếp theo gặp lại cậu Phạm đã là một tháng sau.
Cậu ta đến Phiếm Duyệt Loan.
Tôi chủ động chào hỏi, cậu ta chỉ cười với tôi một cái, khách sáo mà xa cách.
Cậu ta gọi Hiểu Thần đến tiếp rượu.
Tối hôm ấy, hai người ở trong phòng riêng rất lâu.
Lúc tan làm, tôi nghe quản lý hào hứng nói hôm nay cậu Phạm lại tiêu hơn chục nghìn tệ.
Bước ra khỏi tòa nhà Phiếm Duyệt Loan, tôi bắt gặp cậu Phạm và Hiểu Thần.
Hai người nép sát vào nhau, lưu luyến chẳng nỡ rời.
Tôi đi ngang qua họ. Cậu Phạm nghiêng đầu nhìn sang tôi, còn tôi coi như không nhìn thấy.
Đêm đó về đến nhà, tôi tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ thì bất ngờ nhận được tin nhắn của cậu Phạm:
“Ngủ chưa?”
Tôi hơi bất ngờ, suy nghĩ một lát rồi trả lời:
“Chưa, đang ở ngoài uống rượu với khách.”
Cậu ta: “Vẫn còn uống à? Cô kiếm tiền đến mức không cần mạng nữa sao?”
Tôi: “Tiền quan trọng hơn mạng.”
Cậu ta: “Tùy cô.”
Tôi không thèm để ý đến cậu ta nữa.
Ngày hôm sau đi làm, tôi đang dặm lại lớp trang điểm trong nhà vệ sinh thì gặp Hiểu Thần, hai chúng tôi liền trò chuyện.
Hiểu Thần vừa phủ phấn lên mặt vừa nói với tôi: “Cậu Phạm ấy mà, con người cũng khá tốt.”
Tôi hỏi: “Tốt ở điểm nào?”
Cô ấy nói: “Mặt nào cũng tốt. Trẻ, đẹp trai, lại đối xử tốt với tôi.”
Ngừng một chút, cô ấy lại bổ sung: “Điều kiện kinh tế cũng khá. Trước đây là tôi nhìn nhầm.”
Tôi cười hỏi: “Chẳng lẽ còn giàu hơn cả ông chủ Ngô của cậu?”
“Ông chủ Ngô có giàu đến đâu thì tiền cũng đâu phải của tôi.” Cô ấy thở dài: “Lão già ấy có vợ có con, tôi mãi mãi chỉ là kẻ thứ ba. Ít nhất cậu Phạm còn chịu cho tôi một danh phận đàng hoàng. Tôi cũng không còn trẻ nữa, đến lúc phải nghĩ đến chuyện rời khỏi chốn này rồi.”
Suy cho cùng, Hiểu Thần vẫn là một người biết rõ mình muốn gì.