Ai cũng biết đấy môi trường công việc bây giờ rất tệ.

Cứ tưởng giới thượng lưu sẽ bình chân như vại, ai ngờ cơn gió suy thoái kinh tế cũng thổi tới giới 'chim hoàng yến' này.

Vào buổi trà chiều hàng tháng của hội chị em chúng tôi, tôi vẫn như mọi khi, ngồi ở góc khuất nghe mọi người buôn chuyện.

"Ôi chán đời quá, nói là mỗi tháng cho một triệu, thế mà hôm qua đột nhiên bảo tháng sau chỉ còn năm trăm ngàn thôi."

"Thế vẫn còn tốt chán, ai t.h.ả.m như tôi, bị cắt mất một con số không kìa."

Tôi thản nhiên nhâm nhi bánh macaron.

Chẳng hiểu sao câu chuyện lại xoay chuyển sang phía tôi.

"Vẫn là Đồng Nghệ có phúc được theo Đoàn tổng, nghe nói em đi dạo phố toàn quẹt thẻ đen hả?"

Tôi đang nhai, liền khựng lại, thầm nghĩ: Tiêu đời rồi! Đúng là không nên mở đầu chuyện này.

Quả nhiên, lập tức có người hùa theo.

"Tính ra Đồng Nghệ theo Đoàn tổng cũng gần năm năm rồi nhỉ?"

"Năm năm cơ à, lâu thật, không ngờ Đoàn tổng lại chung tình đến vậy."

"Nhưng chị khuyên thật, nghề này ăn nhau ở tuổi trẻ, qua 25 là coi như 40 rồi, sắp viết chữ 'già nua' lên mặt đến nơi rồi đấy."

Tim tôi thắt lại.

Mẹ kiếp.

Thế tôi 27 tuổi thì tính là gì? Bà lão 80 ư?

Tôi cười gượng, giữ vững hình tượng: "Duật Thanh không thích em mang chuyện nhà ra nói bên ngoài..."

Tôi cố gắng kết thúc chủ đề này nhưng rõ ràng hội chị em không cho phép.

"Phụ nữ không thể mãi 18, nhưng lúc nào cũng có những cô gái tuổi 18, làm gì cũng phải biết nghĩ cho bản thân đấy."

"À mà này, sao hôm nay không thấy Tiểu Từ nhỉ?"

"Cô không nghe tin về Tiểu Từ à?"

Thấy chủ đề sắp chuyển hướng, tôi lập tức bắt sóng ngay: "Sao thế, sao thế?"

Tôi nhập vai người nghe, thành công khơi ra bí mật.

Hóa ra Tiểu Từ nảy sinh tình cảm với kim chủ, đòi được kết hôn.

Kết quả thì khỏi cần nói cũng biết, sự vắng mặt của cô ấy hôm nay chính là câu trả lời, nghe nói cô ấy bị đuổi đi rồi.

Cô nàng đó tính tình bướng bỉnh, không chịu nhận tiền, sau khi tuyệt vọng hoàn toàn thì ra đi tay trắng.

Bàn tiệc xì xào, ai cũng bảo đừng có dại dột như Tiểu Từ.

Tôi lặng lẽ nghe, lòng tự nhiên thấy nhói đau.

Thật sự chỉ là quan hệ trao đổi thôi sao?

02

Đồng hồ báo thức bốn giờ rưỡi kêu vang.

Tôi đứng dậy ra về trước ánh mắt của mọi người.

Vẫn giữ vững hình tượng người vợ đảm đang: "Xin lỗi mọi người nhé, Duật Thanh năm giờ tan làm, em phải về đợi anh ấy."

Đây không phải lần đầu tôi làm thế.

Họ cũng chẳng lạ gì, phẩy tay bảo tôi cứ đi đi.

Nhưng chưa kịp bước ra cửa tôi đã nghe thấy tiếng người đằng sau nói vọng lại:

"Làm màu gì chứ, cứ mở miệng là Duật Thanh, không biết còn tưởng là vợ chồng thật đấy."

"Đến lúc bị đá đi thì xem cô ta còn giả vờ thanh cao được bao lâu."

Tôi: "..."

Các chị ơi.

Ít nhất đợi em đi khỏi đây rồi hẵng nói chứ.

Nhưng tài xế đã đợi ở cửa từ lâu, tôi dẹp bỏ ý định quay lại đáp trả, bước thẳng lên xe.

...

Có lẽ chuyện của Tiểu Từ hôm nay làm tôi suy nghĩ nhiều quá.

Tôi không nhịn được mà gửi tin nhắn quan tâm cho cô ấy nhưng cô ấy mãi chẳng trả lời.

Tôi đờ đẫn người ra, đến nỗi Đoàn Duật Thanh về lúc nào cũng không hay biết.

Người đàn ông không thấy tôi ở cửa như mọi khi nên rõ ràng là có chút không vui.

Tôi vội vàng đứng dậy treo áo khoác tây trang giúp anh ấy rồi khéo léo hỏi han: "Hôm nay anh mệt không? Em bảo chị giúp việc chuẩn bị canh dưỡng sinh rồi."

Đoàn Duật Thanh quả nhiên rất thích kiểu dịu dàng này.

Vẻ mặt mệt mỏi cũng dịu đi nhiều.

"Cũng ổn."

Hai chữ ngắn gọn súc tích.

Nhưng anh ấy vốn không thích tôi hỏi han về công việc, tôi cũng chỉ quan tâm cho có lệ thôi.

Thể hiện được sự quan tâm là được rồi.

Đoàn Duật Thanh kéo tôi tới nhà hàng ăn cơm.

Anh ấy vốn ít nói thế mà cứ bắt tôi phải nói nhiều.

Tôi nén lại cảm giác bực bội khó hiểu, bắt đầu kể lể về những việc mình làm hôm nay: từ chuyện nhỏ như bài hát tôi nghe lúc tắm cho đến chuyện lớn như đi đâu, gặp ai.

Kể chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc. Đúng là kiểu gia trưởng thời phong kiến!

Khi nghe tôi kể lại chuyện đi dự buổi trà chiều gì đó, Đoàn Duật Thanh nhíu mày.

“Lần sau không được đi nữa.”

Tôi không nhịn được mà để lộ bản tính, theo phản xạ hỏi lại: “Tại sao?”

Sau khi nhận ra mình lỡ lời, tôi vội vàng đổi giọng.

“Được, vậy em không đi nữa.”

Sắc mặt Đoàn Duật Thanh không thay đổi nhiều.

Nhưng anh ấy đã trả lời câu hỏi của tôi: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, em nghĩ sao?”

Tôi chớp chớp mắt.

Ý gì chứ?

Đây chính là điểm tôi ghét nhất ở anh ấy.

Nói chuyện lúc nào cũng vòng vo, chỉ thích làm người khác phải đoán già đoán non.

Đúng là cái thói gia trưởng phong kiến!

Nhưng nói nhiều sai nhiều, nên tôi cứ giả vờ như đã hiểu.

“Vâng, em hiểu rồi ạ.”

Phụ họa theo ý sếp thì chẳng bao giờ sai được!

03

Sau bữa tối, đến lúc tôi phải làm việc rồi.

Tôi vừa bước ra từ phòng tắm, Đoàn Duật Thanh đang đọc sách trên giường liền ngẩng đầu nhìn qua.

“Dạo này béo lên à?”

Tôi quấn khăn tắm đứng ngẩn người tại chỗ, có chút ngưỡng mộ với ánh mắt tinh tường của anh ấy.

Tuổi tác tăng lên, quá trình trao đổi chất tự nhiên cũng kém đi.

Thêm vào đó, tôi lại lười vận động. Ăn uống vẫn vậy thì tăng cân là chuyện tất yếu.

Tôi thật thà đáp: “Vâng, tăng hai cân rưỡi rồi.”

Đoàn Duật Thanh không nói gì.

Anh ấy đứng dậy đi về phía tôi, khá thuần thục chuẩn bị sấy tóc cho tôi.

Năm năm rồi.

Khả năng kiểm soát của người đàn ông này không giảm mà còn tăng. Người ta không bảo đàn ông qua 25 tuổi là xuống cấp hay sao?

Sao anh này không thấy mệt nhỉ?

Đúng là cái loại người tràn đầy năng lượng này sinh ra là để làm trâu làm ngựa.

Bàn tay ấm áp, dày dặn lướt qua mái tóc.

Tôi hơi buồn ngủ nên nheo nheo mắt.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện hướng đi của đôi tay đó có chút không ổn: Gáy, sống lưng, rồi xuống hõm eo.

Tôi cứng đờ người vài giây, sau đó cũng biết ý mà ôm lấy Đoàn Duật Thanh.

Những chuyện sau đó thì khỏi cần nói.

......

Trần nhà lắc lư theo nhịp.

Có lẽ Đoàn Duật Thanh nhận ra tôi đang mất tập trung nên anh ấy cũng không làm quá lâu.

Cho tôi cơ hội để mơ màng lung tung.

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi thốt lên một tiếng: “...Ông xã.”

Trần nhà ngừng rung lắc, người đè trên người tôi cũng bất động.

Tôi: “...”

Đoàn Duật Thanh: “...”

Hai chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau, chẳng ai nói câu nào.

Thấy sắc mặt anh ngày càng trầm xuống, tôi thực sự hoảng loạn.

Tôi cố gắng mở miệng giải thích.

Nhưng Đoàn Duật Thanh lạnh lùng lên tiếng: “......Câm miệng.”

Trái tim tôi lạnh đi mấy phần.

Mấy năm qua, tôi đã gọi anh ấy bằng đủ kiểu danh xưng.

Nhưng chỉ có danh xưng này là chúng tôi ngầm hiểu với nhau không bao giờ đụng tới.

Hôm nay tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, lại cả gan muốn thử gọi như vậy.

Trước khi mở miệng, tôi đã nghĩ đầy hy vọng: Nếu anh ấy chấp nhận, liệu có phải là anh ấy có chút tình cảm với tôi không?

Nhưng nào ngờ Đoàn Duật Thanh lại chẳng thể chấp nhận nổi dù chỉ là một danh xưng ấy.