Tôi lại nghĩ đến cô nàng Tiểu Từ đã phải ra đi đầy thê t.h.ả.m, luôn có cảm giác người tiếp theo chính là mình.
Tôi đã quá tập trung suy nghĩ đến nỗi chẳng nhận ra những thay đổi trong cơ thể mình.
Sau khi định thần lại tôi lập tức trố mắt kinh ngạc.
Anh ấy... xong nhanh vậy sao?
Có phải cách gọi của tôi khiến anh ấy ghê tởm đến mức này không?
Lồng n.g.ự.c tôi thắt lại, chua xót, tầm mắt cũng dần nhòe đi.
Tôi tiến lên ôm lấy cổ anh ấy, cố giấu đi cảm xúc thật của mình.
Rồi trước khi anh ấy nổi giận, tôi ghé sát vào tai anh ấy thì thầm vài câu đầy gợi tình.
Chẳng ai lại không thích sự tương phản cả.
Đoàn Duật Thanh cũng vậy thôi.
Xem mãi kiểu hình tượng người vợ hiền dịu dàng cũng chán.
Đôi khi cũng cần một chút kích thích.
Quả nhiên là vậy, khoảng thời gian sau đó Đoàn Duật Thanh chẳng hề nương tay chút nào.
04
Tôi và Đoàn Duật Thanh quen nhau từ năm năm trước.
Lúc đó tôi mới 21 tuổi, một thân một mình lên thành phố lớn mưu sinh.
Tôi từng làm công nhân, làm phục vụ.
Chắt chiu vài nghìn bạc lẻ, chen chúc trong căn phòng chỉ đủ chỗ đặt một chiếc giường.
Tuy kiếm chẳng được bao nhiêu nhưng thắt lưng buộc bụng thì cũng dành dụm được một khoản.
Đúng lúc tôi vừa gom đủ năm mươi nghìn tiền tiết kiệm, mẹ tôi đột ngột chẩn đoán mắc u.n.g t.h.ư phổi giai đoạn giữa.
Gia đình vốn chẳng có lấy một xu tiết kiệm.
Mọi áp lực kinh tế đều đổ dồn lên vai tôi.
Mà năm mươi nghìn thì chẳng làm được trò trống gì cả.
Ông chủ biết tôi cần tiền gấp, thấy tôi xinh xắn liền gạ gẫm giới thiệu công việc kiếm tiền nhanh.
Giống như con quỷ ngoài cửa đang dụ dỗ tôi mở cánh cửa c.h.ế.t ch.óc ấy.
Tôi đâu phải không biết hắn ta đang ám chỉ điều gì.
Nhưng tôi hết cách rồi, tôi không thể trơ mắt nhìn mẹ mình c.h.ế.t được dù cơ hội sống sót của bà chẳng cao là bao.
Tôi bị dẫn tới một nơi lộng lẫy xa hoa.
Nơi đó, dường như trong không khí cũng nồng nặc mùi tiền.
Cũng chính tại đó, tôi mới thấy được bộ mặt khác của thành phố này.
Sự xa hoa, trụy lạc và những cuộc vui thâu đêm suốt sáng.
Tôi bị đẩy vào một căn phòng tối tăm, kín mít.
Gã đàn ông dẫn tôi đến bảo: “Biết điều một chút, các ông chủ đều thích những cô nàng biết nghe lời.”
Trước khi hắn rời đi, tôi gần như lảo đảo chạy theo sau lưng hắn.
Tôi sợ hãi, cũng đã hối hận rồi.
Tôi nói: “Tôi không muốn làm nữa.”
Gã đàn ông thấy tôi tự ý rời khỏi phòng nên giọng đầy mất kiên nhẫn: “Cô nói không làm là không làm sao?”
Tâm lý tôi gần như sụp đổ, siết c.h.ặ.t bàn tay.
Lôi ra thứ mà mình coi là quân bài cuối cùng.
“Tôi có tiền, tôi có năm mươi nghìn, anh cho tôi đi đi, tôi thật sự không làm được mà.”
Thế nhưng gã chỉ cười khẩy: “Năm mươi nghìn? Ở cái nơi này, người ta còn chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái đâu.”
Lòng tôi nguội lạnh, quỳ gối dưới đất van xin hắn.
Cũng đúng lúc đó Đoàn Duật Thanh xuất hiện.
Có vẻ như anh ấy uống hơi nhiều, nghe tiếng tôi khóc lóc mà thấy bực dọc.
“Khóc lóc cái kiểu gì mà t.h.ả.m hại thế.”
Gã đàn ông dẫn tôi vào nịnh nọt như con ch.ó nhỏ, nói rằng tôi là hàng chuẩn bị cho vị đại gia nào đó.
Đoàn Duật Thanh chẳng thèm đếm xỉa đến gã mà chỉ cúi đầu nhìn tôi từ trên cao.
Một lúc sau, anh ấy hỏi: “Cô gái này đồng ý rồi chứ?”
Gã đàn ông đáp: “Đương nhiên là đồng ý rồi ạ.”
Đoàn Duật Thanh im lặng vài giây: “Nhìn không giống lắm.”
Tôi muốn lên tiếng phản bác nhưng vì quá sợ hãi, giọng nói của tôi run lên như cầy sấy.
Đoàn Duật Thanh bước lên vài bước, đi tới trước mặt tôi, nửa quỳ xuống, iọng bình thản: “Tên gì?”
Tôi rụt vai lại.
“Đồng Nghệ.”
Đoàn Duật Thanh không hiểu sao lại khẽ cười.
'”...Đồng ý? Tên thú vị đấy.”
“Có muốn đi theo tôi không?”
05
Tôi bị Đoàn Duật Thanh đưa đi.
Trên xe, anh ấy cố nén cơn say hỏi tại sao tôi cần tiền gấp như vậy.
Sau khi tôi thành thật kể lại, anh ấy nhắm mắt lại, tiếp tục hỏi: “Học vấn thế nào?”
Tôi im lặng.
Thực ra tôi đã đỗ đại học.
Chỉ là khi đó bố tôi khăng khăng cho rằng con gái đi học đại học thì tâm tính sẽ bay bổng, không chịu ở nhà nên ông không chịu chi tiền cho tôi đi học.
Tôi im lặng quá lâu, Đoàn Duật Thanh dường như không hiểu câu hỏi này có gì khó trả lời đến thế.
Anh ấy liếc mắt nhìn tôi một cái.
Tôi giật b.ắ.n mình, thành thật đáp: "...Học cấp ba ạ."
"..."
Sắc mặt Đoàn Duật Thanh trông rất khó tả.
Lúc đó tôi còn chẳng hiểu gì.
Nhưng giờ nghĩ lại, chắc đó là vẻ mặt kiểu 'lỡ tay nhặt được một đống phiền phức rồi'.
Thế nhưng anh ấy vẫn đưa cho tôi một khoản tiền lớn để chữa bệnh.
Rồi bắt tôi ký hợp đồng thuê mướn, cho phép tôi trả dần nợ.
Thế là tôi trở thành người giúp việc trong nhà anh ấy.
Rảnh rỗi lại theo chị Trương học nấu nướng.
Chỉ vậy thôi.
Cho đến một hôm tôi mang cơm cho Đoàn Duật Thanh, anh ấy bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, hỏi tôi có muốn theo anh ấy không.
Tôi không hiểu 'theo' nghĩa là gì.
Nhưng nhìn gương mặt điển trai ngay sát trước mắt, tôi vẫn gật đầu.
Kể từ khoảnh khắc ấy, mối quan hệ thuê mướn vốn bình đẳng giữa chúng tôi trở nên không còn bình đẳng nữa.
Hay có lẽ là, thứ tôi bỏ ra đã khác rồi.
Trước kia chỉ cần bỏ sức lao động, nhưng từ khi làm 'chim hoàng yến', tôi đã đặt cả tình cảm vào đó.
06
Hôm sau tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng điện thoại.
Đoàn Duật Thanh ân cần xoa nhẹ dái tai tôi, rồi đứng dậy ra ngoài ban công nghe máy.
Cửa ban công không đóng kín, giọng anh ấy lọt thẳng vào tai tôi: "Cô Cố nào cơ?"
...
"Biết rồi."
...
"Tối nay tôi qua, tôi biết chừng mực."
...
Đoàn Duật Thanh không quay lại ngủ nữa mà vào thẳng phòng tắm.
Tôi vừa nghe tiếng nước chảy vừa mở điện thoại ra xem.
Ngạc nhiên là Tiểu Từ đã trả lời tôi.
Cô ấy bảo đã về quê và tìm được công việc làm văn phòng.
Tôi cũng thấy nhẹ lòng bớt.
Cô ấy là một trong số ít những người hợp tính với tôi, tôi cũng chẳng muốn thấy cô ấy khổ sở.
Tiểu Từ bất ngờ lái câu chuyện sang phía tôi:
[Mau dừng lại đi, mấy người như họ làm gì có tình cảm chứ.]
[Đoàn tổng quả thật tốt hơn người khác nhiều, nhưng cuối cùng thì sau này anh ấy cũng sẽ chọn cưới một người 'môn đăng hộ đối' mà thôi.]
Tôi biết chứ.
Ngay từ tối qua tôi đã biết rồi.
Tôi cụp mắt, đầu ngón tay chợt thấy tê tê.
Tiểu Từ lại gửi thêm tin nhắn: [Theo tôi biết thì hình như nhà họ Đoàn và nhà họ Cố có ý định liên hôn, cậu thử thăm dò xem sao.]
Tôi: ?
Nhà họ Cố?
Có phải là cô Cố mà Đoàn Duật Thanh vừa nhắc đến trong điện thoại không?
Bỗng phía sau có tiếng bước chân.
Tôi vội lật úp điện thoại, quay lại chạm phải ánh mắt sâu hoắm của Đoàn Duật Thanh.
Anh ấy liếc nhìn điện thoại của tôi đầy ẩn ý, chậm rãi hỏi: "Làm chuyện gì mờ ám à?"
Tôi lắc đầu.