"Sợ anh lại làm thế lần nữa."

Đoàn Duật Thanh: "..."

Sau khi lấp l.i.ế.m thành công, tôi đứng dậy chọn quần áo giúp anh ấy.

Lúc thắt cà vạt, Đoàn Duật Thanh bỗng lên tiếng: "Tối nay anh không về ăn cơm, em cứ bảo chị Trương làm mấy món em thích là được."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng không nhịn được hỏi: "Anh đi xã giao ạ?"

Đoàn Duật Thanh khựng lại: "...Ừ."

Sống mũi tôi chợt cay cay.

Nói dối.

Rõ ràng là đi gặp cô Cố kia.

Tôi cúi đầu thật thấp để anh ấy không nhìn thấy biểu cảm trên mặt mình.

Đoàn Duật Thanh tưởng tôi không vui, liền dùng một tay nâng cằm tôi lên.

Sau khi quan sát gương mặt tôi một hồi lâu, anh ấy bảo: "Chán thì đi làm đẹp đi, anh nạp thêm tiền vào thẻ cho em rồi đấy."

Có ý gì chứ?

Trước đây anh ấy chưa bao giờ bảo tôi đi làm mấy cái món đó cả.

Đây là đang ám chỉ mặt tôi xuống cấp rồi à???

Nhưng rõ ràng mỗi lần tôi thức đêm đều là do bị động mà!

Muốn trách thì cũng phải trách anh chứ!

Đoàn Duật Thanh đi rồi.

Tôi nằm dài trên giường, lòng dạ rệu rã.

Quả nhiên là vậy mà.

Số phận của những con chim hoàng yến khi nhan sắc phai tàn đều giống nhau cả thôi.

Đã đến lúc tôi phải tính toán cho bản thân mình rồi.

07

Tôi đã suy nghĩ rất kỹ suốt cả một buổi chiều.

Nhận thấy số tiền tiết kiệm trong tay hoàn toàn đủ để mình sống tằn tiện đến cuối đời.

Đúng lúc này điện thoại đột nhiên hiện lên tin nhắn:

[Đoàn Duật Thanh sắp liên hôn với tiểu thư nhà họ Cố rồi.]

Tôi:?

Nhìn kỹ lại, là Trì Quân, bạn nối khố của Đoàn Duật Thanh.

[Nói thật, tôi vốn khinh thường hắn, cô cũng đừng lãng phí thời gian với hắn nữa làm gì.]

Lại là mấy lời này.

Tôi tức đến bật cười: [Rời xa anh ta, rồi theo anh à?]

Trì Quân nhắn lại ngay lập tức: [Đúng rồi đó.]

Tôi:......

Trì Quân thích tôi.

Chuyện đó tôi vẫn luôn biết.

Nhưng làm người thì phải có tinh thần giữ hợp đồng.

Tôi không thể vi phạm thỏa thuận trong thời hạn hợp đồng được.

[Hello? Cô cũng không muốn để Đoàn Duật Thanh biết mối quan hệ giữa chúng ta đâu nhỉ?]

Tôi:??

Tôi nổi đóa.

[Chúng ta có quan hệ gì chứ? Không phải chỉ là anh đơn phương làm 'liếm cẩu' thôi sao?]

Trì Quân: [!!Sao có thể gọi là 'liếm cẩu' được? Nghe khó nghe quá, hai người cũng đâu có xác định quan hệ chính thức, tôi tối đa chỉ được tính là một đối thủ cạnh tranh ưu tú thôi.]

Ha ha.

Đôi khi, Trì Quân bám người tới mức khiến tôi muốn ném cậu ta vào góc tường để dính chuột.

Tôi bật chế độ không làm phiền tin nhắn của cậu ta.

Rồi đặt biệt danh là 'Liếm cẩu số 1'.

Thế nhưng vẫn chưa hả giận, tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ [liên hôn], cảm thấy hơi bực bội.

Trong lúc giận dữ, tôi đổi tên Đoàn Duật Thanh đang ở đầu danh sách thành 'Liếm cẩu số 2', rồi cũng bật chế độ không làm phiền luôn.

Vừa đổi xong không bao lâu lại một tin nhắn nữa gửi đến: [Chị à, chú nhỏ sắp tìm thím cho em rồi, chị vẫn ổn chứ?]

Tôi:...

Liếm cẩu số 3 tới rồi.

Tôi lại tức giận đến mức cài chế độ không làm phiền cho Đoàn Sính, cháu trai của Đoàn Duật Thanh.

Sau đó tắt điện thoại, mắt không thấy thì tim không đau.

Thế nhưng điện thoại vẫn cứ rung lên liên hồi.

Tôi tức tối mở điện thoại ra lần nữa, định xem lại là tên 'số 4' nào thế này.

Kết quả là đột nhiên bình tĩnh lại hẳn.

Là em trai ruột của tôi.

[Chị, em thi đại học xong rồi, đang tới tìm chị chơi đây, sắp đến nơi rồi ạ.]

08

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn của nó mấy giây.

Trả lời: [Biết rồi.]

Nếu nó vẫn còn ở quê.

Tôi hoàn toàn có thể nói rằng mình không có thời gian.

Thế mà cứ như bị tính toán sẵn, đợi tới gần sát nơi mới thông báo cho tôi một tiếng.

Đánh úp tôi trở tay không kịp.

Tôi không nói với dì Trương và chú Lý, tự mình bắt xe đến ga tàu cao tốc.

Trong khoảng thời gian đó, Trì Quân và Đoàn Sính gửi cho tôi không ít tin nhắn.

Tôi đều không trả lời.

Nếu không phải vì bọn họ đều là người thân cận của Đoàn Duật Thanh.

Tôi đã sớm mặc kệ, muốn ra sao thì ra rồi.

Đợi đến ngày mọi chuyện kết thúc, tôi nhất định phải phơi bày bộ mặt thật của bọn họ ra hết.

Tôi đứng đợi ở ga tàu cao tốc nửa tiếng đồng hồ.

Đồng Cường xách một chiếc vali trắng tới mức phản quang bước ra khỏi ga.

Ngay khi nhìn thấy tôi, nó liền chạy bước nhỏ tới.

“Chị!”

Nhận ra phía sau tôi trống không nó không nhịn được thắc mắc: “Chị làm việc ở thành phố lớn lâu như vậy mà không mua xe sao ạ?”

Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra bắt xe, đặt đến một nhà hàng khá ổn.

“Muộn rồi, đi ăn cơm trước đã.”

Tôi không biết tại sao nó có thể thể hiện sự thân thiết này trước mặt tôi.

Rõ ràng là cả năm trời chúng tôi chẳng nhắn cho nhau nổi một cái tin.

Đồng Cường rõ ràng là lần đầu tiên đến thành phố lớn tấc đất tấc vàng như thế này.

Suốt dọc đường nó cứ dán sát vào cửa sổ ngó đông ngó tây.

Tôi nhắm mắt nghỉ ngơi, điện thoại vẫn nhận được không ít tin nhắn nhưng tôi chẳng hề mở ra xem.

Dù sao vòng tròn quan hệ của tôi cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.

Người có thể nhắn tin cho tôi cũng không nhiều.

Trái lại, người bên cạnh này mới là chuyện khiến người ta đau đầu.

Tôi im lặng suốt dọc đường.

Mãi cho đến khi tới nơi ăn uống, mới đưa thực đơn cho Đồng Cường.

“Muốn ăn gì thì tự gọi đi.”

Tôi phớt lờ tiếng cậu thiếu niên ch.óp chép miệng cảm thán giá cả đắt đỏ thế nào rồi nhìn ra khoảng không vô định.

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy một linh cảm chẳng lành.

Mở điện thoại ra tôi phát hiện Đoàn Duật Thanh đã nhắn tin cho tôi mười phút trước.

[Vừa mới đăng nhập vào tài khoản của em đấy.]

[Để tên anh là 'Liếm cẩu số 2' là có ý gì hả?]

Tôi sững sờ trợn tròn mắt, nói với Đồng Cường: "Chị đi vệ sinh chút."

Trong đầu tôi chạy loạn hết cả lên.

Xong rồi, xong đời tôi rồi.

Sao lại bị anh ấy phát hiện chứ!

Đoàn Duật Thanh là người kiêu ngạo đến thế nào cơ chứ.

Cái tên này đối với anh ấy chẳng khác nào một sự sỉ nhục.

Tôi mải nghĩ ngợi lung tung, không để ý phía trước có người.

Bộp! Tôi đ.â.m sầm vào một bức tường thịt.

Còn chưa kịp định thần, giọng nói ấy đã vang lên bên tai.

"Thằng nhóc kia là l.i.ế.m cẩu số mấy thế?"

Đoàn Duật Thanh khẽ hừ lạnh: "Khẩu vị em cũng không tệ nhỉ."

Tôi còn chưa kịp chen vào câu nào, câu tiếp theo của anh ấy lại đuổi theo như một bóng ma.

"Cậu ta có l.i.ế.m giỏi bằng anh không?" Đoàn Duật Thanh dừng lại một chút rồi bồi thêm: "Xét trên mọi phương diện đấy."

09

Tôi há hốc mồm, mắt chữ O miệng chữ A.

Người này sao càng lớn tuổi mặt càng dày thế không biết.

Đang ở nơi công cộng đấy nhé, sao anh cứ thích nói mấy câu không đứng đắn vậy?

Tác phong chuyên nghiệp giúp tôi nhanh ch.óng bình tĩnh lại.

Bây giờ tôi vẫn chưa thể chọc giận Đoàn Duật Thanh được, thế là tôi gượng cười: "Đoàn tổng, trùng hợp quá, anh cũng đến đây ăn cơm ạ?"

Đoàn Duật Thanh nhướng mày.

Ánh mắt anh ấy lướt qua vai tôi, không biết đang nhìn cái gì.

"Cũng?"

"Em đi cùng với ai?"

Chương 3 - Ngày Chim Hoàng Yến Già Đi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia